TÂM SỰ VỚI THẦY

 

Uyên Lan

Thầy Chí Thánh kính yêu, tôn thờ của con,
 

Trời hôm nay buồn hiu, mưa bay gió lạnh và ḷng con chợt trống vắng lạ lùng. Con đến bên Thầy, ánh mắt nh́n con sao mà ấm cúng, tràn đầy t́nh thương?con như đang được ở bên Thầy, ḷng chợt hạnh phúc...
 

Cứ mỗi lần nghĩ đến ba ngày đi khóa của con, con lại quanh quẩn t́m con trong ngày thứ tư, rồi không biết ḿnh theo Thầy ở phương hướng nào mà dường như không ở bên Thầy mặc dầu con biết từ khi Thầy chọn con th́ Thầy luôn ở bên con?!
 

Mỗi khi tâm tư con xáo trộn như vậy, con lại cố gắng thoát khỏi mọi quấy nhiễu đang bao vây để t́m cánh tay Thầy. Khổ nỗi, những giây phut t́m được cảm giác nắm lấy tay Thầy th́ tay kia như đă vuột mất bàn tay của anh em, giống như hiện tại con chỉ c̣n một tay, tay kia mới mổ tạm thời không xữ dụng được!
Thầy ơi ! Bạn bè trong phong trào, cùng nhóm cũng như trong liên nhóm đều vẫn c̣n đó, vẫn thân quen, nhưng một số v́ hoàn cảnh nào đó đă không "thân cận" đầy đủ, mỗi lần đi họp, nh́n quanh, thấy thiếu người này, vắng người kia, con lại lo người ta không được khoẻ, không được vui, hay lại nhạt muối phai men giống con?! Vậy là con vội vội vàng vàng ....cầu xin. Điều duy nhất con có thể làm là "phó thác cho Thầy" thôi! Muốn điện thoại rủ rê th́ không biết nói sao bởi chính ḿnh cũng đâu thường xuyên có mặt chứ?!
 

Khi một chị bạn trong nhóm hỏi con: "trong palanca có hỏi: hăm ḿnh bao nhiêu lần? làm sao để hăm ḿnh" con trả lời" chị nghĩ việc hăm ḿnh cũng không khó lắm đâu, hồi nhỏ học trường các Soeur cho tới lớn, chị được dạy: muốn đền tôi th́ trước tiên phải biết hăm ḿnh, và hăm ḿnh là đừng làm những ǵ vui thú cho riêng ḿnh, như dột nhiên muốn hát một bài, th́ đừng hát mà đọc một kinh cầu nguyện cho ai đó. Muốn ăn món ǵ ḿnh rất thích lúc đó, th́ nhịn hoặc ăn món khác.v.v. Chị cố ghi khắc trong ḷng để thỉnh thoảng áp dụng, như mỗi ngày qú gối lần một chuổi, khi đứng lên, v́ tấm thân ǵa nua, tứ chi đau nhức cũng vui vẻ dâng lên Chúa, Đức Mẹ nói để hăm ḿnhđền tội! Có khi ngứa lưng quá trời, nh́n cái dụng cụ xinh xắn với bàn tay làm bằng nhựa nhỏ xiú dùng để găi lưng, nhưng rồi chị thây kệ cho nó ngứa, th́ thầm trước bàn thờ: "con xin hăm ḿnh đền bớt tội của con" vậy thôi em à.
 

Chị ấy giảy nảy lên: như vậy là sai, Chúa bao giờ cũng muốn chúng ta sống vui vẻ thoải mái, sung sướng, đâu muốn ḿnh phải chịu khổ như vậy chị?
Thầy ơi! Con đúng hay sai?Dù có sai đi nữa, con vẫn muốn tiếp tục hăm ḿnh kiểu đó, nếu không con chẳng biết cách nào khác để đền tội lỗi vốn chồng chất bằng số tuổi đời của con mà đường đời th́ càng ngày càng ngắn, sợ rằng khi Thầy gọi con ra khỏi trần gian th́ đường đến bên Thầy càng xa hun hút!
Những ngày tháng đọc kinh cầu nguyện cho các khóa ba ngày mới ở Perth, ḷng con thấy nôn nao quá chừng! Rất mốn được làm trợ tá, muốn sống lại niềm vui ba ngày của con và nh́n được hạnh phúc của các khóa sinh mới mà con chắc chắn sẽ lộ ra trên gương mặt,trong ánh mắt của họ từng ngày theo bước chân mời gọi của Thầy.
 

Con đi được không??? Xin phó thác cho Thầy đó. Cuối cùng th́ mọi sự vui buồn trong đời, chúng con đều gán gép, đổ hết cho Thầy vậy đó!
Thầy mệt lắm không???

(Nhóm Andrê Phú Yên- Melbourne)