|
XIN ĐƯỢC ĐƠM BÔNG
|
||
|
Cư Sĩ |
||
|
Có thể nói
trong bài Phúc âm Chúa dùng dụ ngôn nói về người đi gieo hạt giống trên nương
đồng là một h́nh ảnh rơ nét nhất để diễn tả về thái độ tiếp nhận Lời Chúa của
dân chúng Do Thái thời bấy giờ. Cư Sĩ phải công nhận là Chúa Giêsu mặc dầu là
con ông Giuse thợ mộc mà Ngài lại am tường nghề nông đến như thế. Dụ ngôn Chúa
đưa ra rất là tượng h́nh chứng tỏ Chúa có óc nhận xét và quan sát rất phong phú.
Do Thái vào thời đó nền nông nghiệp c̣n phôi thai và cổ điển như ở Việt Nam ngày
nay, vẫn cái cảnh con trâu đi trước cái cày theo sau. Tệ hơn nữa là những gia
đ́nh nghèo không có sức kéo th́ chính người trong nhà phải "cày sâu cuốc bẫm" để
thay cho sức trâu ḅ. Việc gieo giống có lẽ chả khác ǵ cách "xạ lúa" của người
miền Tây hay cách "bói lúa" trên nương rẫy của đồng bào các dân tộc thiểu số tại
quê nhà. Nếu cách "bói lúa" trên khô giống như kiểu xạ lúa ḿ trên đất canh tác
như dân Do Thái làm th́ sẽ bị chim muông xuống ăn đi mất. Cư Sĩ vẫn c̣n nhớ sau
ngày mất nước, cảnh đổi đời xảy ra nhiều gia đ́nh phải bươn chăi đi làm ruộng
rẫy để kiếm sống và tránh đi vùng kinh tế mới. Sau vài cơn mưa đầu mùa làm đất
rẫy đă mềm, người đi bói lúa đi phía trước với hai cái cây được đẽo nhọn ở đầu
để đâm xuống đất thành những lỗ sâu độ 5 phân. Người đi sau bỏ hạt giống như
bắp, đậu, lúa vào lỗ và lấp đất lại. Một cách canh tác khác là người ở phía
trước đi giật lùi với cái cuốc nhỏ (cái mai) và cuốc nhẹ lên mặt đất thành những
cái hố nhỏ, vũm như bàn tay. Người đi sau tung hột giống vào và dùng chân lấp
đất lại. Cách nào th́ cách, đối với Cư Sĩ thời bấy giờ đi làm rẫy có cực khổ
nhưng vẫn vui trong bụng v́ biết rằng công việc ḿnh làm có ích lợi và giúp cho
gia đ́nh. Cư
Sĩ đóan chắc là thuở thiếu thời Chúa Giêsu cũng đă theo mấy đứa bạn cùng trà
cùng lứa trong làng Nazareth ra chơi ng̣ai cánh đồng làng và đă phụ giúp gia
đ́nh bạn bè trong công việc đồng áng. Chính v́ thế mà nhiều dụ ngôn trong Kinh
Thánh Chúa Giêsu đă xử dụng rất tài t́nh h́nh ảnh mộc mạc và chất phác của những
sinh họat trong làng gắn liền tới đời sống thường nhật của dân chúng. Nếu Chúa
Giêsu giảng giải cao xa, dùng những thí dụ không gần gũi để nói với những người
dân Do Thái b́nh dân ít học th́ làm sao họ hiểu nổi ? Trải qua bao nhiêu thời
đại thế mà Lời Chúa vẫn trường tồn - không một dấu chấm, dấu phết nào bị bỏ đi.
Các dụ ngôn Chúa dùng trong Kinh Thánh để giảng dậy dân Do Thái hơn 2000 năm sau
đem ra áp dụng vào cuộc sống ngày nay chúng ta vẫn thấy có giá trị và hiểu được
Thánh Ư Chúa muốn dậy. Dụ ngôn Chúa dùng thật tuyệt vời. Lời Chúa thật là bất
biến và bất di bất dịch !
Rồi như e sợ đầu óc quá b́nh dị của các tông đồ không hiểu được ẩn ư Chúa muốn
dùng dụ ngôn này để giảng dậy các ông Chúa bèn "diễn nôm" và nói "tọac móng heo"
cho các ông hiểu trong đọan Tin Mừng thánh Mathêu (Mt 13:14-20). Đem người khác
ra nói th́ dễ nhưng đem chính bản thân ḿnh ra làm đầu đề để suy diễn th́ khó
lắm, Cư Sĩ sẽ chia sẻ một vài cảm nghiệm qua bốn thái độ tiếp nhận trên.
Phải thú thật trước khi đi tham dự Khóa Ba Ngày th́ việc yêu mến Lời Chúa và
thái độ tiếp nhận Lời Hằng Sống của Cư Sĩ rất dửng dưng. Đi nhà thờ vào ngồi
nghe các Bài đọc, Bài Phúc Âm th́ đầy hai tai thật đấy nhưng chưa xong Thánh Lễ
là Cư Sĩ "chắc ăn như bắp" đem gửi trả lại cho Thầy Cả ! Việc cầm ḷng cầm trí
để tham dự Thánh Lễ đă là điều khó, nên để tâm vào mà hiểu cho thấu đáo Lời Chúa
trong Thánh Lễ lại càng khó hơn. Tâm hồn thay v́ là đền thờ Thiên Chúa th́ lại
là lề đường tiếp nhận rác rưởi của ông đi qua, bà đi lại vất xuống vệ đường. Tâm
hồn ngập ngụa những đồ phế thải th́ làm ǵ c̣n chỗ nào thoáng sạch để đón nhận
Lời Chúa ? Chưa nói đến việc ngồi trong nhà Chúa để "ăn mày Lời Chúa" mà tâm trí
lại thích thả đi hoang. Đó chính là lúc Satan cám dỗ và lấy đi những hạt giống
Phúc Âm, đă thế nó c̣n "ma giáo đầu" gieo vào ba hạt cỏ lùng mới khốn nạn thay !
Lời Chúa không thấm nhập vào mà chỉ như gió trăng thỏang vào tai bên này và biến
mất ở tai bên kia - không vết tích. Gẫm ra th́ chính ḿnh đă là lề đường tích
trữ ba mớ phế thải không giá trị ngày nay qua ngày khác mà chẳng lấy ǵ làm ưu
tư hổ thẹn.
Sau khi đi tham dự Khoá Tĩnh Huấn về, sự nóng nảy sốt mến với t́nh Thầy Chí
Thánh thôi thúc Cư Sĩ phải có sự thay đổi từ nội tâm thâm sâu đến từng suy nghĩ
và cách sống đạo bên ngoài để chứng tỏ với Thầy rằng con yêu mến Thầy như Phêrô
xưa bị Thầy hỏi vặn đến ba lần - "Con có yêu mến Ta không ?". Câu trả lời của Cư
Sĩ cũng in hệt như Thánh Cả Phêrô cho ba lần luôn là - "Lạy Thầy, Thầy biết con
yêu mến Thầy." . Ấy thế mà chả được bao lâu, Lời Chúa đă thành những hạt giống
gieo văi trên sỏi đá - "C̣n những kẻ được gieo trên sỏi đá là những kẻ khi nghe
lời th́ liền vui vẻ đón nhận,17 nhưng họ không đâm rễ mà là những kẻ nông nổi
nhất thời; sau đó, khi gặp gian nan hay bị ngược đăi v́ lời, họ vấp ngă ngay"
(Mt 13:18-23). Cái khỏan này th́ Cư Sĩ dám bắt cá 1 ăn 10 là phe ta rơi vào t́nh
trạng này nhiều lắm. V́ anh chị nào cũng là "Trái tim sỏi đá héo úa bao ngày
qua...". Tim mà c̣n héo queo thành sỏi đá th́ làm ǵ có hột giống nào mọc lên
cho nổi ? Thế mà Thầy Chí Thánh cũng cho điểm an ủi là "nó mọc ngay v́ đất không
sâu nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và v́ thiếu rễ nên bị chết khô". Từ dạo
vào Phong trào đến giờ th́ Cư Sĩ được cái tính dễ phục thiện, hai tai lúc nào
cũng mở rộng cố "rà đài" để bắt song cho bằng được "Lời Chúa", rà sao cho đúng
băng tần. Ôi chu choa, nghe du dương biết là bao... ! Nghe trầm hùng và thấm ư
biết chừng nào... ! Nhưng quả thật có tác động về lâu về dài không th́ Cư Sĩ cứ
chơi cái tông "Lơ" huyền. Nghe đă lỗ nhĩ. Lời Chúa gây ra thương cảm, mủi ḷng
đánh động vài ba phút "sụt sùi" là có hiệu quả rồi. Thế mới biết Cư Sĩ lại rơi
ṭm xuống cái hồ nước lạnh và chợt tỉnh v́ cái "ảo tưởng" học đạo của ḿnh có
chiều tăng tiến. Xét ra cho cùng cái thân tàn vẫn chỉ là bụi đất khô, mảnh đất
tâm hồn chôn đầy sỏi đá căm thù, cay đắng bên dưới nên việc nuôi dưỡng Lời Chúa
mới chỉ có nứt mộng đâm chồi th́ đă héo khô, không kịp phát triển để lớn lên.
Bàn về thái độ tiếp nhận thứ ba là hột giống giữa bụi gai. Thái độ tiếp nhận này
xem ra khá hơn 2 lọai trên nhưng cũng thuộc lọai mệnh yểu. Lư do tại sao ư ? Hăy
nghe Chúa Giêsu diễn nghĩa cho các môn đệ của Ngài như sau - "Những kẻ khác là
những kẻ được gieo vào bụi gai: đó là những kẻ đă nghe lời, nhưng những nỗi lo
lắng sự đời, bả vinh hoa phú quư cùng những đam mê khác xâm chiếm ḷng họ, bóp
nghẹt lời khiến lời không sinh hoa kết quả ǵ" (Mt 13:18-19). Lần này th́ Cư Sĩ
hết dám cả tin vào ḿnh mà chỉ biết đấm ngực ba lần xin "thắt chỉ cổ tay" mà
chừa cái tính ngông nghênh tự cao tự đại. Sao Chúa không là nhà Phân Tâm Lư học
mà Chúa thấu rơ mọi sự trong ḷng con thế ? Chúa biết con lo lắng những chuyện
không đâu. Chúa biết ḷng trí con c̣n tham bả vinh hoa phú quí. Chúa biết con
c̣n nhiều đam mê bất chính, cố bưng tai bịt mắt để lương tâm chai ĺ trước tiếng
Chúa kêu mời thức tỉnh con. Thế mới biết con chả là ǵ trong mắt Chúa. Chúa xa
ĺa con th́ y như rằng con đâm đầu vào bụi gai mà đi rách cả áo, xọac cả quần !
Chẳng biết ḿnh chính là hạt giống mọc lên c̣i cọc thiếu nắng giữa bụi gai mà
không trổ bông sinh trái. Buồn thay !
Sống tinh thần của người cursillista chính là biết thao thức trước những yếu
đuối của ḿnh và t́m cách canh tân mảnh đất tâm hồn. Biết dùng những hy sinh,
biết từ bỏ bản ngă của ḿnh như lưỡi xẻng xắn sâu vào ḷng đất, có thế mảnh đất
tâm hồn thóang mát và thêm màu mỡ, biết nhặt đi những đá sỏi, gai góc và rác rến
cản trở trong việc tiếp nhận hạt giống nước Trời. Con biết Chúa mong đợi nơi con
một vụ mùa bội thu. Chúa tin tưởng nơi con, gieo vào ḷng con không chỉ là những
hạt giống tốt mà c̣n tưới tắm vun xới cho con trong hồng ân và ân sủng. Chúa cho
con niềm hy vọng. Con chỉ mong ước được sinh hoa kết trái. C̣n thu vào được 30,
60 hay 100 con tin vào t́nh thương bao la và lượng hải hà của Chúa. |