MỘT ƠN GỌI

Mai Thêu


Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, Người đă xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng tin mừng cho kẻ khó nghèo... Alelluia.
 

Để chuẩn bị đón năm Thánh 2000 và theo dư luận lúc đó là ai cũng lo sợ là tận thế sẽ đến, người th́ lo mua sắm thức ăn, đèn dầu để trữ kho kẻo sẽ bị thay đổi con số từ 1999 qua 2000 tất cả sẽ vào tận cùng, ôi thôi c̣n nhiều lời đồn hoang mang trong dư luận.
 

Tôi chỉ biết cuối năm 1999, miền trung Việt Nam bị băo lụt, nước sông dâng lên ngập cả thành phố, nhà cửa của dân xứ Huế. Người Việt hải ngoại và trong

nước đều lo sợ cho thân nhân ḿnh trong cảnh màn trời chiếu đất, th́ trong nhóm tôi đă bắt đầu nẩy mầm những tâm hồn rất đơn sơ, hiền ḥa, ḷng thương cảm cho những người bất hạnh và có những ơn gọi từ đo ..Vâng từ đó bắt đầu được nuôi dưỡng... Một Ơn Gọi.

“Cho con ra đi giữa miền nhân gian, hừng đông xuất hiện cứu thoát muôn dân, lời con loan báo tin mừng giao ḥa gieo mùa Hồng Ân” (Lời nhạc của Cha Vũ Chí Hỷ).
 

Xuân Thinh lúc đó đă học xong kỹ sư, ra đi làm được vài năm rồi, cùng sinh hoạt trong ca đoàn Babilon với tôi. Thinh có nói với tôi là đầu năm 2000 em sẽ vào chủng viện. Tôi không ngạc nhiên với con người của Thinh, v́ Thinh hiền và nhiều điểm được ḷng mọi người chung quanh. Khi đó miền Trung bị lụt, tôi nghĩ là đi về Việt Nam giúp cứu trợ, tôi vừa ngỏ lời th́ một số anh chị em đồng ư đi theo, trong đó có Thinh và tôi cũng muốn đưa Thinh đi để em có một tâm hồn tha nhân trước khi vào chủng viện. (Tài chánh th́ của ai, người đó ứng ra). Tôi lên chương tŕnh và rồi nhóm lên đường vào cuối năm 1999.
 

Về tới Sài G̣n, v́ trở lại Việt Nam lần đầu, Thinh c̣n nhát với cảnh công an, nhưng v́ t́nh quê hương và ngôn ngữ mẹ đẻ, nên chúng tôi không lo sợ mấy và cứ thế mà ra đi... đi măi trên đất mẹ Việt Nam. Về Sài G̣n, tôi cũng bị hỏi giấy tờ lung tung (có lẽ phó thác cho Chúa với câu cùng nhau ra khơi nên tôi thấy an ḷng). Nhưng có thân nhân đứng ra dàn xếp mọi chuyện, cho dù chưa xong giấy tờ ở Sàig̣n (v́ khi đó công an làm khó dễ để kiếm tiền, nhất là khi đánh hơi chúng tôi đi cứu trợ). Tôi để giấy tờ photo lại cho thân nhân lo, c̣n chúng tôi lên đường đi ra Nha Trang, Đà Nẵng. Đêm chúng tôi vào Ḍng các D́ Phước ở trọ, cũng được các D́ bảo bọc ban đêm kẻo công an ŕnh. V́ mang theo quà cứu trợ nên chúng tôi bao một xe buưt lớn, có nhóm Hồng Sĩ và Lộc Thảo làm việc từ thiện trong xứ Đạo phụ lo tổ chức đă gởi thực phẩm theo xe đ̣ ra trước các nơi. Nhóm chúng tôi ra tận Huế, rồi có đà được các D́ đẫn đường chúng tôi lên tận Cao Nguyên để lo cho người Thượng, chỗ nào không đi xe được th́ chúng tôi đi đ̣ và ghe máy. Không ngờ cậu Thinh yếu đuối, tưởng không có sức đi được vậy mà chúng tôi đi không biết mệt, nh́n cảnh những căn nhà tan hoang và nền nhà trơ trọi nằm phơi giữa trời làm chúng tôi không đành ḷng làm ngơ, rồi lại đi tiếp, vừa mệt nhưng lại vui, vui vô cùng v́ dân chúng ai cũng mong có người tới cho qùa cứu trợ sau trận lụt, gần hai tuần chúng tôi đi cứu trợ miền Trung, trên đường về ghé vào viếng Đức Mẹ La Vang, cùng xin ngủ trọ lại đêm. Một điều không hẹn mà gặp, cha Mai Sang cũng đi cứu trợ với chúng tôi, thế là cha dâng Lễ Tạ Ơn Đức Mẹ, qua bao ngày hồi hộp lo âu trên đường đi v́ xe bị chặng đường kiểm soát, thế mà chúng tôi đi lọt cả. Về tới La Vang chúng tôi dâng lên Đức Mẹ thân xác mỏi mệt, nhưng tràn đầy niềm vui ôm ấp với tha nhân. Trên đường về chúng tôi ghé thăm trại cùi Qui Ḥa (Qui Nhơn) và ngủ lại một đêm để sáng sớm các D́ đưa đi coi làng nguời cùi mà các D́ đă tạo dựng cho họ ổn định gia đ́nh và cuộc sống.
 

Chúa ơi xin dạy cho chúng con biết t́m kiếm Ngài qua những người già không con cái, qua các em khuyết tật, câm điếc, mù ḷa. V́ Chúa đă hiện thân trong những người anh chị em bất hạnh đó trong cuộc sống. Điểm không hẹn mà gặp đợt hai, chúng tôi lên chương tŕnh đi thăm một ṿng các nơi tại Sài g̣n th́ cha Xuân Tiến (anh ruột của Thinh) từ Nhật ghé vào Viết Nam, thế là chúng tôi cùng nắm tay nhau lên đường đi thăm các nơi dưỡng lăo của ông bà tại Sông Bé, chỗ nầy của chính phủ nên người ngoại đạo nhiều hơn. Đi một ṿng chúng tôi thăm trường các em câm điếc, các em khuyết tật và mù ḷa tại Sài G̣n. Đi tới đâu chúng tôi cũng tạo niềm vui, phát quà, làm kịch vui chơi với mọi người. Sau vài ngày cha Xuân Tiến lại về Nhật làm việc, chúng tôi c̣n làm một chuyến xuôi ra miền Cà Mau để làm hội chợ cho các em nghèo. Chúng tôi đi không biết mệt, v́ ḷng ai cũng cùng một mục đích, nhiều cảnh xót xa, thấy đó mà không cầm được nước mắt.
 

Ngày hôm nay, ngồi viết lại những ǵ chập chững, Thinh bước vào đời Tận Hiến, chị mong sao những ǵ đă thấy và đă làm cùng ôm ấp nuôi dưỡng trong ơn gọi. Trong thời gian Thinh học tập trong chủng viện, các ông bà dưỡng lăo ở Việt Nam đă cầu nguyện cho em, khi biết em sẽ vào chủng viện sau chuyến đi, những em câm điếc đă giơ tay ra làm dấu khi hỏi có phải em là cha không? Và rồi chị không quên được cảnh một em mù chạy lại ôm ngang người em gọi tiếng đầu tiên là Thầy Thinh, chị ngac nhiên hỏi lại sao em biết được là Thầy Thinh th́ em mù trả lời “Khi giới thiệu tên, em đă cố ư tới rờ trên người Thinh một điểm ǵ” và khi chào ra về em đă tới ôm chầm Thinh và gọi ra tên. Khi thấy vậy, chúng tôi xúc động lắm... Thinh đă ôm em vào ḷng. Thinh ơi, những tâm hồn đơn sơ qua những cử chỉ, hành động đă qua, đó là hành trang của em trong đời Tận Hiến. Chị nghĩ những h́nh ảnh đó khó quên trong đời ḿnh. zz

Để chuẩn bị hát lễ Tạ Ơn cho Thinh sau ngày lễ thụ phong linh mục 16/09/06 (Lễ truyền chức các Thầy trong chủng viện hát). Ca đoàn Babilon hát lễ Tạ Ơn tại trung tâm Vinh Sơn Liêm. Trong giờ tập hát, những bài hát làm cho tâm hồn chị rưng rưng xúc động với bao tâm t́nh, bao Hồng Ân Chúa ban cho qua cuộc sống, những lời hát đă làm chị nghẹn lời qua những bài Thánh Ca mà cha Hỷ, bố Linh Hướng và anh Kính viết tặng em, qua những chân t́nh người chung quanh cầu nguyện nâng đỡ, chia sẻ để trong tâm tư chị chỉ c̣n biết ḥa theo tiếng hát dâng lên lời cảm tạ Thiên Chúa trong ngày em bước lên bàn Thánh. Thân bụi tro, Chúa ơi nào biết lấy chi báo đền dâng trọn thân xác linh hồn làm Hy Lễ trên bàn Thánh. T́nh Chúa cao siêu, nhiệm mầu, đêm ngày xin Chúa đở nâng trở nên chứng nhân T́nh Yêu.
 

Lời Chúa trong phụng vụ. Thật nhiệm mầu và cao quư qua lời ca tiếng hát trong Thánh nhạc, Ca đoàn Babilon đă được Chúa gọi 3 Linh Mục theo bước Ngài (trong 26 năm).


 

Con là Linh Mục theo phẩm trật Menkixêđê cho đến muôn đời, con là tư tế, dâng lễ vật T́nh Yêu xin chúc tụng Chúa Trời dâng trái tim cuộc đời, ơn phúc cứu độ muôn người.
 

Trong tâm t́nh ḥa vui với gia đ́nh bà Cố đă dâng cho Giáo Hội 2 người con. Con biết ông Cố đang vui cười trên nước Trời, v́ những người con, ông để lại cho đời đă và đang đi loan truyền gieo ḥa cứu độ mùa Hồng Ân.
 

Linh Mục, Người là ai? Ôi bước chân mục tử kéo dài, đăng tŕnh và ra khơi, ơn Chúa thương giữ ǵn tay lái, suốt đời Người đi măi dẫn đường và soi lối, bước tới với mọi người, kết nối cuộc đời. Người theo dấu Chúa chiên chẳng rời... Người theo dấu Chúa chiên chẳng rời.
 

Xin dâng lên Mẹ Maria những ǵ êm ái nhất trong ngày Hông Ân hôm nay. Ngày xưa Mẹ đă âm thầm cầu nguyện, nâng đỡ con Mẹ trên đường rao giảng tin mừng, nay xin Mẹ thương cầu bầu, ǵn giữ các linh mục đang theo bước con Mẹ đi xưa. Ôi Maria, nầy con thiết tha tận hiến cho Mẹ hồn xác tâm tư ước mong, Ôi Maria nầy con thiết tha tận hiến cho Mẹ, chỉ biết yêu Mẹ hết ḷng.
 

Với tâm t́nh thương mến, xin tặng Tân Linh Mục GioanKim Nguyễn Xuân Thinh. Xin Chúa ǵn giữ cha mới cách riêng và tháng 9 có ngày mừng người cha, xin tặng cho cha Mai Sang đang truyền giáo nơi quê nhà, cùng dâng lên Chúa Giêsu lời nguyện như bó Hoa Thiêng để tạ ơn và chúc mừng những người cha b́nh an và hạnh phúc.
 

Lạy Chúa Giêsu, Thánh Cả Giuse, Mẹ Maria xin thương ǵn giữ chúng con trên mọi bước đường.
 

Chúc mừng những người cha
 

Đầu Xuân 2006


 


.