NHỚ VỀ CHA

 

Ngọc Linh
 


Ngày nhớ về Cha, mỗi lần đến
Nỗi Nhớ trong tôi, dâng lên đầy
Như Nhớ hiện lại, kỷ niệm xưa
Ba c̣n sống khoẻ, Nhớ ngày ấy


Lính Chiến Xa, bộ áo oai hùng
Nắng khét quyện vương làn da thịt
Trở về mỗi lần thăm chúng tôi
Ít nhiều không th́ bánh trái, kẹo

Anh lính trẻ, một hôm chợt đến
Nhỏ to nói, sau khi đến nhà
Khóe mắt đỏ, mẹ buồn vương vấn
Gấp vội áo quần tất tả, đi

Mẹ tôi cho biết sau khi đó
Ba của chúng tôi bị trọng thương
Đạn trúng cạnh sườn, rồi xuyên qua
Thể xác thương tật, từ lúc đó

Và từ đó, ngũ chi bại liệt
Trông đợi thời gian câu trả lời
Như chiếc xe đời khuất xa xôi
Dâng lên Thiên Chúa tất cả niềm

Mười năm trời trong cơn bệnh bại
Ba giă biệt đời trong niềm đau
Đau thể xác, hồn được trọn lành
Tṛn mười năm trọn, bồi đắp suy

Là thày, là bạn t́nh phụ tử
Trên dốc tốc hành ngày này đến
Tràn dâng trong Tôi nỗi tâm tư
Nhớ ba thật nhiều, không kể xiết!!!!
 

Tháng chín 2006