RỬA TAY

Cư Sĩ

Đề tài cho Tháng Chín là ǵ? Đọc xong cái đề tài “Lời Chúa trong Phụng vụ” nghe khô như gạo rang nên chả dám phiền trách ǵ các anh chị mà ngay cả Cư Sĩ cũng mắc bệnh “xe xe” ng̣i viết, cắn quản bút mắt “chỉ thiên” lâm râm khấn vái như học tṛ đi thi gặp phải cái đề bài khó nuốt. Cư Sĩ bèn vận dụng tính tháo vát ngày c̣n là “Sói con” trong Hướng Đạo để ḷ ḍ đóan ṃ là tháng vừa qua đă có “Thái độ lắng nghe Lời Chúa” th́ tiếp theo tháng này là “Sống Lời Chúa” là hợp lỗ nhĩ nhất. Thế nhưng ḷng dặn ḷng mà vẫn cứ phân vân không đặt bút xuống và viết được câu nào ra hồn. Không nói ra nhưng chắc ai cũng đóan ngay tim đen Cư Sĩ là bởi v́ ḿnh chưa sống đạo đúng như Lời Chúa dậy th́ làm ǵ có ǵ để chia sẻ với anh chị em trong Phong trào? Thế th́ chết thật! Nhân Chúa Nhật tuần rồi đi lễ, Cư Sĩ nghe được bài Phúc Âm của Thánh Marcô nói về sự tranh luận của nhóm biệt phái và kỳ lăo với Chúa Giêsu về những truyền thống, cách thức “tẩy uế” của đạo cũ nên cũng có vài tư tưởng muốn được chia sẻ cùng mọi người. Chả là có vài môn đệ theo Chúa Giêsu đă quen lối sống b́nh dân của những người dân chài, quanh năm đánh cá ở mom sông. Bắt tôm bắt cá độ nhật cả ngày tay chân ướt át kéo lưới như thế đến bữa ăn th́ cần ǵ phải rửa tay? Chỉ cần khóat tay xuống hồ Gallilê mà rửa th́ cũng đă sạch rồi. Có lẽ v́ nguyên do đó mà vài môn đệ đi theo Chúa không có thói quen rửa tay như những người khác. Nhóm biệt phái và kỳ lăo th́ chỉ chờ có cơ hội sơ hở của Thầy và tṛ là ra tay tra hỏi, bắt bẻ lư lẽ. Chắc có lẽ những lần trước sau khi bắt bẻ Chúa Giêsu không được v́ những câu trả lời rất thông thái và khôn ngoan của Chúa Giêsu đă khiến cho họ phải cứng miệng. Họ biết không thể nào đánh bại được những lư luận của Ngài nên phen này “chỉa mũi dùi” sang phía các môn đệ. Các môn đệ đi theo Chúa Giêsu phải nói là “hiền như cục bột”, lúc này Thánh Linh Thiên Chúa chưa xuống làm việc trong tâm hồn các ông cho nên chưa có môn đệ nào dám lên tiếng đối đáp với những kinh sư bụng mang một bồ sách luật cũ. Ai nấy đều để cho Thầy ḿnh lên tiếng đối đáp và bảo vệ “chính nghĩa” c̣n các môn đệ của Thầy th́ cứ im ỉm như thóc ngâm là thượng sách. Có thể nói đây là thời gian Chúa Giêsu dùng để tôi luyện các môn đệ. Các ông là những người dân chất phác, ít học th́ chữ nghĩa đâu mà dám rao giảng. Giờ Thầy các ông chưa đến. Các ông chưa thấy vinh quang của Thầy hiện ra. Các ông chưa nếm thử những đau khổ tận cùng với Thầy trên Núi Sọ và nhất là Thánh Linh chưa linh ứng và làm việc các ông sẽ lấy ǵ để rao giảng Tin Mừng cứu độ đây?
 

Người Việt minh cũng có thói quen rửa tay sạch sẽ trước khi ngồi vào bàn ăn. Dân Do Thái ngày xưa có tục lệ này th́ cũng không có ǵ là lạ, nhất là trong sa mạc với những cơn gió mang theo đầy cát và bụi nên người Do Thái ngày xưa cần phải “tẩy trần” trước khi ngồi vào bữa ăn chăng? Nhưng cái khó chịu ở đây không chỉ do các môn đệ của Chúa Giêsu “ăn bốc” không chịu rửa tay trước khi ăn mà các kinh sư muốn lợi dụng cơ hội này để chất vấn Người, “Ít xít ra to” với thái độ “Bới lông t́m vết” và “Vạch lá t́m sâu” dựa vào luật Do Thái cũ để để bắt bẻ xem Chúa Giêsu trả lời và giải quyết ra sao? Chính v́ tâm địa hẹp ḥi hiểm độc của các biệt phái và kinh sư mà Chúa Giêsu đă phán: “Không có cái ǵ từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế” (Mc 10:15).
 

Xem chừng Chúa Giêsu muốn nói về cả hai khía cạnh tinh thần và thể chất ở đây. Thử nh́n đến những món ăn nuôi sống con người trước nhất. Những món ăn bổ dưỡng chuẩn bị công phu và được bày ra khéo léo trong bữa tiệc trông hấp dẫn và ngon lành biết chừng nào, thế mà sau khi được ăn vào, đi qua bộ máy tiêu hóa th́ trở thành cặn bă ô uế và hôi thối đến mức nào?
 

Về phương diện tinh thần cũng nào có khác chi. Con người sinh ra đă mang cái bản tính thiện trong người, “Nhân chi sơ tính bản thiện”, có ai sinh ra đă là người xấu, gian ác và mang đầy tà ư trong tâm trong năo bộ đâu? Con người được dậy cho học hỏi những điều hay lẽ phải trong trường học lẫn trường đời nhưng có lẽ trường đời là nơi bát nháo mà con người nhiễm phải những tật hư thói xấu từ những người đồng lọai. Thánh Vịnh ca tụng rằng: “Là kẻ sống vẹn toàn, luôn làm điều ngay thẳng, bụng nghĩ sao nói vậy, miệng lưỡi chẳng vu oan, không làm hại người nào” (Thánh Vịnh 15:2-3).
 

Nhân nói đến việc “rửa tay” th́ Cư Sĩ cũng nhớ đến câu chuyện Phi-la-tô Phi-lát (Pontius Pilate) viên Thủ hiến xứ Giu-đê-a. Vào năm 196, một nhà khảo cổ người Ư tên là Antonio Frova đă t́m ra tấm mộ bia bằng đá có khắc tên “Pontius Pilate” trên đó. Tấm bia đá này đang được lưu trữ tại Bảo tàng viện ở Jerusalem. Ai cũng biết là tay Thủ hiến này đă rửa tay trước công đường, trước mặt toàn dân để mọi người thấy tỏ tường, để mọi người có mặt chứng kiến hành động rửa tay của ông. Nhưng kỳ thực việc rửa tay đây không phải là thủ tục rửa tay để nhập tiệc, hành động rửa tay của Phi-la-tô là để phân bua với bàn dân thiên hạ và tuyên bố ḿnh vô can trong việc làm đổ máu người công chính. Phi-la-tô rửa tay để chạy tội, để đánh lừa lương tâm và làm “vui ḷng vợ”. Rửa tay kiểu này th́ có khác ǵ “đánh bùn sang ao” được tiếng trước mặt thế gian nhưng không được tích sự ǵ trước mặt Thiên Chúa.
 

Trong khi rửa tay là một tập tục của người Do Thái dùng để thanh tẩy trước bữa ăn th́ Chúa Giêsu c̣n tiến xa hơn một bước trong cung cách phục vụ cho những môn đệ mà Ngài đă tuyển chọn. Ngài rửa chân cho họ. Có thể dân Do Thái cũng có tục lệ rửa chân nhưng chỉ là một h́nh thức thanh tẩy như tự lau ḿnh, tự rửa tay và rửa chân cho sạch. Không có người Thầy nào cao trọng như Thầy Chí Thánh mà lại hạ ḿnh xuống thấp hơn môn sinh để làm gương về sự yêu thương và phục vụ qua hành động rửa chân cho các môn sinh.
 

Lạy Thầy Chí Thánh là Đấng Vẹn ṭan và Công chính xin cho con được biết noi gương Thầy làm điều tốt lành, bụng dạ ngay thẳng, miệng lưỡi không vu oan, không làm hại ai để con được ḥan ṭan thanh tẩy trước khi nhập bàn tiệc với Thầy.


 


.