T̀NH NGƯỜI CHA

 

 

Nữ Tu Miriam Vũ Lành Hải, CMR
 

Kính tặng những Người Cha Cursillista -
 

Trong cuốn tiểu thuyết nhan đề "The Great Expectations - Những Kỳ Vọng Lớn Lao" của Văn hào Charles Dickens, câu chuyện xoay quanh một chú bé tên Pip. Chú xuất thân từ một gia đ́nh hạ cấp và nghèo ở một tỉnh nhỏ bên Anh. Chú chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện từ bỏ khung cảnh quen thuộc trong gia đ́nh để đi học, và để đạt được điều ǵ đó. Chú phải chịu kiếp nghèo và thân nô lệ. Rồi một ngày kia, khi chú lang thang ở ngọn đồi bên ngoài tỉnh, bỗng chú bắt gặp một tù nhân vừa vượt ngục. Người tù này đang trong cảnh tuyệt vọng rất cần sự giúp đỡ, và Pip đă giúp ông ta.
 

Nhiều tháng sau, một luật sư từ Luân Đôn gơ cửa nhà của Pip. Ông cho gia đ́nh Pip biết là một ân nhân vô danh đă thu xếp để gửi Pip lên Luân Đôn. Pip sẽ được sống trong một gia đ́nh thượng lưu và được hưởng nền giáo dục tốt nhất mà tiền bạc có thể trả được. Từ giây phút đó, cuộc đời Pip thay đổi. Chú đă được cứu thoát khỏi một cuộc đời nghèo hèn và nô lệ và được ban cho một đời sống đầy hy vọng.
 

Nhiều năm sau, khi Pip là một thương gia thành công, sống trong một căn nhà sang trọng ở Luân Đôn th́ có một công nhân hạ cấp dơ dáy đến gơ cửa. Pip trông thấy người có vẻ dơ bẩn này, chàng đă đối xử với ông một cách khiếm nhă và t́m cách xua đuổi ông. Và rồi chuyện bất ngờ xảy đến. Người này là tù nhân vượt ngục mà Pip đă giúp đỡ nhiều năm trước đây. Bất ngờ hơn nữa, chính người tù này là vị ân nhân vô danh đă cứu Pip khỏi một cuộc đời nghèo hèn và ngu dốt, và đă đem đến một cuộc đời giầu sang và học thức mà chàng đang vui hưởng.
 

Người tù nh́n Pip và hănh diện nói: "Pip, ta là người cha thứ hai của con. Ta đă dành dụm tiền chỉ để cho con ăn học. Khi ta là một người chăn cừu thuê sống trong túp lều cô quạnh, không thấy mặt một ai... cho đến khi ta chỉ c̣n nhớ mang máng... khuôn mặt đó như thế nào, ta chỉ thấy khuôn mặt của con... Mỗi lần đó ta lại thầm nhủ... 'Ḿnh sẽ giúp chú bé đó trở nên một người đàng hoàng!' Và ta đă thực hiện được điều đó. Hăy nh́n đồ đạc trong căn pḥng này." Nói thế, ông già cầm lấy đôi tay xinh đẹp của Pip trong bàn tay sần sùi, dơ bẩn của ông và hôn. Pip quá sững sờ, chàng không biết phải nghĩ ǵ hay nói ǵ.
 

Pip là h́nh ảnh của mỗi người chúng ta. Tội lỗi đă buộc chúng ta vào một cuộc đời nô lệ và khốn khổ. Giống như Pip chúng ta không có tương lai để nh́n lên, chỉ có sự nghèo nàn và nô lệ. Nhưng rồi Chúa Giêsu đến cứu chúng ta khỏi cuộc đời bất hạnh đó và ban cho ta một đời sống tự do và có cơ hội tiến lên.

Những ǵ chúng ta có hôm nay, những ǵ chúng ta vui hưởng hôm nay là nhờ Chúa Giêsu đă đem cho ta với giá máu của Người. Nhờ đó chúng ta trở thành con của Người Cha tốt lành đầy yêu thương, Người Cha đó là chính Thiên Chúa T́nh yêu. Người Cha này đầy quyền năng, thông biết mọi sự, luôn có mặt trong từng biến cố buồn vui may rủi của chúng ta. Người Cha này cũng là ngưiời tạo dựng và chuẩn bị đầy đủ mọi sự cho chúng ta hưởng dùng trên con đường đời. Người Cha đó chỉ muốn chúng ta đáp lại ḷng tốt của Người bằng chính đời sống biết ơn Người và làm những việc tử tế tốt lành như chính Cha đă làm cho từng người chúng ta.
 

Thời xưa Chúa chọn dân Isael làm dân riêng của Chúa, Chúa chăm sóc rất chu đáo, lâu dần dân Chúa không nghe lời Chúa, Chúa sai tiên tri đến để nói rơ ư Chúa, nhưng dân không quan tâm, nên gặp đại hạn hán. Chúa muốn cứu Elya, là tiên tri đă vâng lời Chúa đi nói ư Chúa cho dân, Chúa truyền cho Elya hăy rời khỏi dân thành đi về hướng đông rồi ẩn ḿnh trong Khe Kơrit đối diện với sống Jordan, ông uống nước của khe và quạ sẽ đưa đồ ăn tới cho ông, nhưng rồi nuớc khe cũng cạn, v́ trong xứ không có mưa, Chúa lại nói với Eliya hăy đi đến Sarepta và ở lại đó, Chúa đă chuẩn bị có người nuôi ông. Ông tin lời Chúa và đi, khi đến cửa thành th́ thấy một bà góa đang mót củi. Ông xin bà đem cho ông chút nước trong b́nh để uống. Ông lại xin bà đem cho thêm mẩu bánh nữa.

Lúc này bà thú thật là bà chẳng c̣n chút bánh nào nữa, chỉ c̣n nắm bột trong ṿ và ít dầu trong chóe. Bà đi mót ít củi, về dọn cho bà và con bà ăn rồi chết. Biết thế nhưng Elia vẫn nói với bà: Đừng sợ, bà cứ làm như bà vừa nói, nhưng hăy làm cho tôi một cái bánh nhỏ trước đă, rồi đem ra cho tôi, bà sẽ làm cho bà và con bà ăn sau. Không ngần ngại bà đă đi làm theo lời ông. Và bột đă không vơi, chóe dầu đă không cạn như lời Yavê đă phán qua Elya..
 

Thật vậy bà góa này đă làm một việc tử tế tốt lành để cứu người nên bà đă được lại những ǵ bà cho mà c̣n hơn thế nữa. Trên đường đời Thiên Chúa là Cha nhân từ đă an bài tất cả mọi sự vật, mọi biến cố, mọi đau khổ, rủi ro để làm bạn đồng hành cứu giúp kịp thời. Nhưng chúng ta chẳng mấy quan tâm những người bạn này, chúng ta chẳng mấy thương mến, chúng ta đă vô t́nh đẩy những người bạn đó ra xa nên chúng ta bị chới với, bị hụt hẫng và bị ch́m sâu hơn trong sự khốn cùng. Nhưng Người Cha Yêu thương đó không rời xa chúng ta một bước. Người luôn ở với chúng ta.
 

H́nh ảnh người cha của Lưu Trọng Tuấn đă bộc lộ một phần nào về T́nh Thiên Chúa là Cha chúng ta. Lưu Trọng Tuấn tâm sự thế này: Nếu phải viết về một người vĩ đại th́ tôi sẽ viết về cha tôi. Trên đời này, có lẽ t́nh mẹ dễ cảm nhận hơn t́nh cha bởi lẽ đứa con nào cũng được mẹ mang nặng đẻ đau, được mẹ chăm nom từng bữa ăn, tấm áo. Nghĩa mẹ dạt dào như nguồn nước, như trong lời ca dao, song t́nh cha th́ cao vời vợi, chỉ trong hoàn cảnh người con phải ngước mắt lên th́ mới nh́n thấy được.
 

Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy, t́m được một lời giải hay cho đề toán thầy ra và được thầy khen giữa đội tuyển học sinh giỏi toán. Tôi hớn hở ngồi chờ cha tôi trước cổng trường, thầm nghĩ sẽ chạy ù ra khoe với cha khi cha đến đón. Nhưng các bạn tôi đă được mẹ cha đến đón, chỉ c̣n tôi đứng nép trước cổng trường trong bóng chiều đang xuống. "Chắc cha quên đón ḿnh rồi!" Mắt tôi cay xè, chực khóc. Tôi giận cha tôi lắm. Tính ương ngạnh trẻ con trong ḷng trỗi dậy, tôi đứng lên và quyết đi bộ về nhà, qua một quăng đường dài 5 cây số từ trường tôi gần chợ Tân Định về đến Hàng Xanh, Sài-g̣n. Tôi đă không ăn cơm tối hôm đó dù mẹ tôi cố dỗ dành. Tôi nghe mẹ trách cha tôi sao quên đi đón, c̣n cha nói: "Tuy là một học sinh giỏi nhưng con trai ḿnh yếu đuối lắm. Anh không hề quên đón con. Anh đă đến trường nhưng không đón mà lặng lẽ theo sau con, xem con ứng xử thế nào. Con ḿnh cần được thử thách, phải tập giải những bài toán khó trong đời." Cha tôi đă dạy tôi những bài học làm người như thế đó.
 

Ngồi sau lưng cha, cha thường nhắc tôi: "Đừng ngồi cứng đờ, mà phải biết nghiêng người ngược hướng nghiêng của xe th́ cha chạy xe mới dễ." Để rồi bao năm tháng, ngồi trên chiếc đ̣ tṛng trành trên mương rạch cùng các bạn sinh viên, tôi lại nhớ yên xe của cha, biết giữ thăng bằng đ̣, cũng như thích nghi giữa những tṛng trành của cuộc sống.
 

Cũng trên yên xe ấy, cha đă dạy tôi bài học t́nh người. Mẹ tôi bị tai biến năo và mất trí từ năm tôi lên 11 tuổi. Cha tôi sau giờ làm việc thường đưa tôi đi chợ trưa. Một hôm khi đến chợ nghe tiếng kêu "Giật đồ!" cha bảo tôi ôm chặt rồi phóng xe theo chặn đầu kẻ cắp, th́ ra là một thằng bé. Bắt nó trả lại túi xách và xin lỗi người phụ nữ, cha tôi dạt đám đông đang la ó đ̣i đưa nó lên công an: "Nó hối lỗi rồi." Đến dăy hàng ăn, cha tôi hỏi nó muốn ăn ǵ trước cặp mắt mở to ngạc nhiên của nó. Tôi thắc mắc hỏi cha sao không cho nó tiền mà lại dắt nó đi ăn. Cha tôi trả lời: "Tiền đă biến người bạn ấy thành thằng ăn cắp, con không thấy sao?"
 

Tôi dậy rất sớm, chuẩn bị dắt chiếc xe đạp ra, cùng "lều chơng" đi thi đại học. Cha đă chờ tôi trước cổng, nhẹ nhàng nói: "Con cất xe đi, cha đưa con đi thi. Sao không cho cha biết hôm nay con đi thi đại học?" Tôi chỉ biết lặng im v́ muốn tự đi thi như chúng bạn. Cuối buổi thi, cùng cô bạn thi cùng pḥng ra đến cổng trường, đă thấy cha tôi từ xa vẫy gọi. Cô bạn măi từ quê miền Trung vào dự thi nháy mắt nói với tôi: "Bạn sướng thật, có bố đếm từng phút ḿnh làm bài bên cổng trường thi!". Sau này khi nhận giấy báo trúng tuyển, cô bạn ấy hỏi tôi: "Ai sẽ là người thân đầu tiên bạn khoe niềm vui này? - rồi nói luôn - ḿnh đâu c̣n bố để khoe."
 

Đêm đó rất khuya, tôi rón rén đến bên cha. Người đang ngồi trên ghế bố đọc truyện. Tôi đưa cha giấy báo trúng tuyển đại học. Cha xem rất lâu, nhẹ nhàng xếp lại rồi nắm chặt bàn tay tôi: "Hăy là một người thầy có trái tim tốt lành tử tế như thầy Mạnh Tử, con nhé".
 

Nguyện chúc mỗi người chúng ta luôn cảm nhận được T́nh Người Cha Trên Trời luôn in đậm trong mọi nơi mọi lúc và mọi giờ phút của cuộc sống chúng ta.

Hăy luôn có Trái tim yêu thương và tử tế như Người Cha đó.
 

Decolores!