CHUYẾN DU LỊCH VIỆT NAM

 

Lucy VTH.


Như bao nhiêu người Việt khác, tuy sinh ra và lớn lên ở VN nhưng tôi chỉ biết về đất nước ḿnh qua sách vở, trong những giờ địa lư hoặc những h́nh ảnh trên tivi, hiếm khi có cơ hội đi ra khỏi tỉnh lỵ ḿnh đang cư ngụ, nên đă bao năm tôi ao ước được viếng thăm khắp mọi nơi trên đất nước từ Ai Nam Quan đến Mũi Cà Mau. Mơ mà không dám nói, tôi ngồi chờ đợi thời cơ bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cơ hội đă đến: Cha Mỹ tổ chức chuyến du lịch Trung Quốc & Việt Nam vào cuối tháng 7. Lịch tŕnh rất quyến rũ đầy ấp những địa danh nổi tiếng bên Trung Quốc như Bắc Kinh, Thượng Hải, Tô Châu, Quăng Châu, Hàng Châu, Mộ Tích và hấp dẫn nhất là được đi xuyên Việt từ Bắc vô Nam, từ Hà Nội, Vịnh Hạ Long..., xuống tận Cần Thơ & Cà Mau, thiệt là quá đă. Từ các danh lam thắng cảnh, các cung điện nguy nga xây từ mấy trăm năm truớc, đến các nhà thờ cổ danh tiếng như Nhà Thờ Đá Phát Diệm, Nhà Thờ Con Gà ở Đà Lạt, Nhà Thờ Đức Bà, Nhà Thờ Chính Ṭa ở Hà Nội, Nhà Thờ Núi Đá ở Nha Trang v.v..., đến Thánh địa La Vang, Nhà Thờ Cà Mau nơi chôn cất Cha Trương Bửu Diệp, thấy lịch tŕnh hấp dẫn quá nên tôi ghi tên đại. Sau đó được sự khuyến khích của đức ông chồng và sự nhiệt t́nh đồng ư đi chung của vài chị bạn thân trong nhóm, tôi yên tâm đóng tiền đặt cọc và bắt đầu nôn nóng chờ ngày lên đường. Ai ngờ vài tuần trước khi đi, v́ hoàn cảnh không cho phép, mấy chị rút tên hết, làm tôi chới với và lo lắng vô cùng. Đi chơi xa mà chỉ có một ḿnh th́ buồn lắm, không có ai tâm sự, lỡ phải ở chung với một người khó tính hay bắt lỗi th́ tiêu đời luôn. Những nỗi lo sợ này cứ ám ảnh tôi, làm tôi khủng hoảng và mất ngủ mấy tuần liên tiếp. H́nh như Chúa và Mẹ thấu hiểu được ḷng tôi nên gửi đến cho tôi người bạn trẻ nhất trong nhóm vừa dễ thương, vừa tháo vát lại có máu tiếu lâm, nên từ khi em Ngọc xuất hiện, bao nỗi lo lắng của tôi bỗng dưng biến mất. Ngọc chăm sóc tôi rất chu đáo, lo cho tôi từ sáng tới tối, từ miếng bánh đến ly nước, dẫn lối cho tôi đi khi trời tối, đấm bóp khi tôi mệt mỏi. C̣n ǵ vui sướng hơn khi cảm nhận được sự ân cần lo lắng, quan tâm giúp đỡ lẫn nhau của các anh chị trong nhóm nhất là những khi có người đau ốm hoặc bị lạc đường. Mọi người trong nhóm đă thể hiện được tinh thần yêu thương nâng đỡ nhau trong suốt chuyến đi. Riêng Ngọc, cô thiên thần nhỏ Chúa đă gởi đến cho đoàn chúng tôi, nhờ có em mà mọi người trong đoàn quên bớt mệt mỏi và những chuyến đường xuyên Việt h́nh như ngắn lại rất nhiều.
 

Chuyến đi vừa rồi giúp tôi nh́n ra được những ân phúc đặc biệt Chúa ban cho tôi qua những ǵ tôi đang có nhưng tôi không nhận ra, từ t́nh cảm gia đ́nh, bạn bè, công ăn việc làm, đến của cải trần gian. Mọi thứ tôi đều có nhưng tôi 'mù ḷa' không thấy hoặc có trong tay nhưng không biết quư trọng, để mất đi mà không hề hay biết. Khó mà diễn tả được tâm trạng của tôi khi đến được La Vang để tạ ơn Mẹ đă cứu sống chồng tôi năm nào, Mẹ đă làm phép lạ rồi đó các anh chị ạ. Nh́n thấy hàng ngàn người đổ về La Vang nhân ngày Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, chứng tỏ ḷng yêu thương, sùng kính và biết ơn của những người con thảo đối với người Mẹ nhân từ. Tại đây tôi cũng đă chuyển một số ư chỉ cầu nguyện từ các bạn bè bà con thân thuộc đến Mẹ La Vang, mong Mẹ sớm nhậm lời chúng con nguyện xin.
 

Sau khi rời La Vang để đi Huế, ḷng tôi nôn nao vô cùng v́ sắp được về thăm quê Nội & quê Ngoại, cũng là chỗ an nghỉ của Ba tôi sau khi Ông Cụ mất bên Canada cách đây hơn 2 năm. Vui lắm khi được về thăm nhưng không sao cầm được nước mắt khi nh́n thấy h́nh ảnh thân yêu của Ba tôi trên bàn thờ. Nỗi đau của người con mất cha chợt đến, những kỷ niệm cũ bỗng dưng kéo về, tôi như nghệ sĩ Kim Cương đang 'nhập' vai, xém chút nữa làm lụt thành phố Huế, trẻn không tả được. Ở Huế tôi được gặp lại một số đông bà con nhưng đặc biệt hơn hết là thăm được Cha Tuệ và Chị Hiền. Tuy không có địa chỉ rơ ràng nhưng nhờ ở thành phố nhỏ như Huế nên việc t́m gặp 2 người này không mấy ǵ khó khăn lắm. Cha Tuệ đă về hưu, hiện đang ở tại Nhà Chung gần Cầu Phú Cam, không cần tên đường taxi vẫn chở đến đúng chỗ. Tôi nghe nhiều người nhắc đến Cha Tuệ nhất là những hy sinh đóng góp của Cha trong công tác tông đồ đem Chúa đến cho muôn người. Cha Tuệ c̣n là ân nhân của gia đ́nh chồng tôi, nhờ Cha giúp đỡ gửi gấm với Đức Cha Pat Power nên gia đ́nh chồng tôi được các gia đ́nh Công Giáo Úc bảo lănh cho định cư tại Canberra từ năm 1980. Nghe nói sức khỏe của Cha dạo này yếu đi và trí nhớ của Cha rất kém, thế nhưng ngược lại với những lời trên, Cha c̣n rất minh mẫn, sáng suốt, giọng nói chậm răi khoan dung nhưng không kém phần dí dỏm với dáng dấp cao lớn phương phi giống Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận. Kỳ này tôi hân hạnh được gặp gỡ Cha như được gặp chính Đức Chúa Giêsu Kitô, thật tuyệt vời những chuyện Chúa làm cho tôi.
 

Chính tôi cũng không ngờ tôi có dịp gặp lại Chị Hiền, vợ của anh Tuấn bạn cũ của chồng tôi, người mà tôi gặp lần đầu tiên cách đây 9 năm lúc anh Tuấn c̣n sống. Đă nhiều năm v́ mất địa chỉ nên không liên lạc được, không ngờ Anh Tuấn mất sớm để lại mẹ già và ba đứa con thơ. Nh́n gương mặt tiều tụy, phảng phất nét buồn bă với cặp mắt thâm quầng của Chị, tôi đoán được phần nào nỗi cô đơn đau khổ của người quả phụ trẻ tuổi này. Nh́n Chị, rồi nh́n lại tôi, tuy tuổi tác không khác nhau lắm, nhưng 2 hoàn cảnh trái ngược nhau, tôi ngậm ngùi thương cho số phận của Chị và thầm tạ ơn Chúa cho phần số của tôi. Xin Chúa đoái thương đến gia đ́nh Chị, cứu vớt và ban mọi ơn lành hồn xác.
 

Sau 4 tuần chu du khắp nơi, phái đoàn chúng tôi chia tay nhau ở Sài G̣n, để mỗi người tranh thủ về thăm thân nhân gia đ́nh trong tuần cuối cùng ở VN. Tôi khăn gói về thăm Mẹ Chồng và gia đ́nh các anh chị bên chồng. Bà Cụ yếu lắm rồi, khi nhớ khi quên, đôi khi không c̣n nhận ra con cháu, nhưng cũng có lúc kể lại vanh vách chuyện xa xưa. Bà Cụ chỉ c̣n da bọc xương, thỉnh thoảng bị đau nhức khớp v́ đă nằm trên giường suốt mấy năm nay, c̣n ǵ khổ cho bằng. Tôi chỉ biết ngồi kế bên Mẹ vừa xoa bóp, vừa gợi chuyện để Mẹ quên đau và giúp cho trí nhớ của Mẹ tiếp tục làm việc, hoặc ngồi đọc kinh cầu nguyện cho Mẹ được b́nh an.
 

V́ khí hậu thay đổi đột ngột và chương tŕnh du lịch đầy ấp những tiết mục hấp dẫn không thể bỏ qua trong suốt 5 tuần liền, nên khi về đến Úc tôi như người hết pin, nhấc tay nhấc chân không nổi, phải mất gần một tuần mới phục hồi thần trí và ngủ theo giờ giấc b́nh thường.
Vậy sau chuyến đi Trung Quốc & Việt Nam vừa rồi tôi học hỏi được điều ǵ? Nào là:
 

- 'quẳng gánh lo đi mà vui sống',
- 'đi một ngày đàng học một sàn khôn',
- làm mặt dầy trả giá tối đa để tránh câu 'mua sớm th́ bị hố sớm' (áp dụng trong lúc đi shopping),
- 'vui với những ǵ ḿnh đang có',
- thông cảm & nâng đỡ người lớn tuồi,
- 'những ǵ ở phía trước là của ḿnh và những ǵ ở phía sau là của người khác' (để tránh bị móc túi ở sau lưng),
- hiểu biết thêm về lịch sử & thắng cảnh thiên nhiên của đất nước ḿnh,
- luôn luôn đem theo thuốc đau bụng, thuốc nhức đầu, kem chống nắng khi đi tour,
- lúc nào cũng mang theo trong bóp số điện thoại của người hướng dẫn & người trưởng đoàn, địa chỉ và số điện thoại của khách sạn.
 

Nói chung chuyến đi du lịch này rất vui, rất nhiều kỷ niệm khó quên và rất thánh thiện: chúng tôi đọc kinh cầu nguyện mỗi sáng & tối, chia sẻ cảm nghiệm, văn nghệ cây nhà lá vườn thường xuyên, mỗi tối có giờ tinh thần (thánh lễ), thăm viếng trại mồ côi Nha Trang & Củ Chi, giúp đỡ các trẻ em & gia đ́nh nghèo ở nhiều nơi.
Con cảm tạ Chúa đă tạo cho con cơ hội hiếm có này qua sự nâng đỡ tận t́nh của 2 Cha, Anh Kiệt, các anh chị hướng dẫn viên, các thành viên trong đoàn, đặc biệt là em Ngọc. Cộng với những âm thầm hy sinh của những người ở lại trong đó có chồng và các con của con cũng như các chị 'đầu bếp bất đắc dĩ' đă nấu cơm phục vụ gia đ́nh con trong suốt thời gian con vắng nhà. Nhờ vậy chuyến đi du lịch của con kỳ này thật hoàn hảo và thú vị. Ước mong rằng trong tương lai Chúa sẽ cho con có thêm cơ hội để đi hành hương du lịch các nơi khác như Rome, Lộ Đức, Fatima, v.v... Chà h́nh như con hơi tham lam, con xin Chúa hơi nhiều rồi đó, nhưng coi như con chỉ xin đăng kư trước, tùy Chúa đó, khi nào có chỗ trống nhớ đừng quên con nghe Chúa ơi.
 

Decolores,





 


.