|
DÂNG VỀ MẸ MỘT TRÀNG HOA MÂN CÔI
|
||
|
HVL |
||
|
Đức Tổng Giám
Mục Domenico Sorrentino, thư kư Thánh Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích, đă trả lời
trong một cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh Vatican như sau: "Kinh Mân Côi là
một kinh nguyện chiêm niệm sâu xa và có thần lực với một lịch sử lâu dài. Riêng
bản thân tôi, tôi đă chứng kiến nhiều phép lạ đi đôi với việc tái khám phá lại
kinh này". Ngài nhắc nhớ rằng có "nhiều người đă t́m thấy của ăn cho tâm hồn và
lư do cho việc cải đổi cuộc sống trong chính kinh nguyện này". "Tiếp đến, việc
suy ngắm các mầu nhiệm đă được thêm vào. Kinh nguyện này đă được phát triển và
đạt tới cách thức mà chúng ta vẫn quen lần hạt hiện nay, nhất là vào thời Đức
Thánh Giáo Hoàng Piô V, vị đă thiết lập Lễ Đức Mẹ Mân Côi, do một lư do đặc biệt
của hoàn cảnh lịch sự thời đó, nhân cuộc chiến thắng của Kitô giáo trên sự đe
dọa của Ottoman. Vị thánh giáo hoàng này tin tưởng rằng cuộc chiến thắng này nhờ
vào việc sốt sắng cầu nguyện của các Kitô hữu, qua lời cầu bầu của Mẹ Thiên
Chúa". Đức TGM quả
quyết: "Nếu hiểu cho đúng, th́ đây là một kinh nguyện có nhiều ư nghĩa. Kinh Mân
Côi quả thực rất chiêm niệm. Việc lập đi lập lại, xem ra có vẻ máy móc, nhưng
thực sự ra được hiểu như một hơi thở của linh hồn, đang chiêm ngắm Chúa Giêsu
Kitô, hoàn tất cung cách chiêm niệm qua ánh mắt và trái tim của Đức Maria". Cho dù chúng ta
không biết chắc có thật Đức Mẹ đă ban và dạy thánh Đaminh Kinh Mân Côi hay
không, song chúng ta cũng có thể tin được sự kiện này chính Đức Mẹ, trong hai
lần hiện ra tại Lộ Đức năm 1858 và Fatima năm 1917, đă cầm trong tay tràng hạt
Mân Côi, như để xác nhận là chính Mẹ đă ban Kinh Mân Côi và dạy lần hạt Mân Côi,
một kinh mà Đức Thánh Cha Phaolô VI đă viết trong Thông Điệp "Trong Thánh Năm"
(Mense Maio) rằng: "Rất đẹp ḷng Đức Mẹ và được Đức Giáo Hoàng khuyến giục nhiều
nhất". Lần hiện ra tại
Lộ Đức, Đức Mẹ đă lần hạt Mân Côi với chị Thánh Bernadette bằng việc dùng ngón
tay đưa từng hột chuỗi theo mỗi Kinh Kính Mừng chị đọc. Sau mỗi chục kinh th́ Mẹ
đọc chung với chị Kinh Sáng Danh. Trong cả 6 lần
hiện ra tại Fatima với ba em Lucia, Phanxicô và Giaxinta, Đức Mẹ đă kêu gọi các
em hăy lần hạt Mân Côi hằng ngày. Trong lần hiện ra cuối cùng Mẹ đă tự xưng "Ta
là Đức Mẹ Mân Côi". Trong lần hiện ra thứ ba, Đức Mẹ đă xin các em thêm vào sau
mỗi chục kinh lời nguyện: "Ôi Chúa Giêsu của chúng con, xin tha thứ cho chúng
con, xin cứu chúng con khỏi lửa hỏa ngục. Xin dẫn đưa các linh hồn lên Thiên
Đàng, nhất là những linh hồn cần hơn hết" "Mẹ ơi! trước
nhan Mẹ con dâng về Mẹ một tràng hoa Mân Côi" (nhạc của Văn Chi). Hoa Mân Côi mà
Mẹ thích nhất là chiêm ngắm các nhân đức của Mẹ. Người họa sĩ ngắm nghía h́nh
mẫu của người họ định vẽ để t́m ra rét đặc thù rồi họ mới bắt đầu làm việc. Họ
bôi phết, tẩy xóa từng đường nết một, để rồi cuối cùng khi tác phẩm hoàn tất, nó
không chỉ giống với h́nh mẫu, mà c̣n toát ra được một vẻ sống động và nghệ
thuật. Là những người
con hiếu thảo của Mẹ, chúng ta ước ao được giống Mẹ, cố gắng họa lại các nhân
đức của Mẹ. Khi bị lung lay về đức tin, hăy chiêm ngắm Mẹ đang quỳ gối trước
máng cỏ Bêlem: Một hài nhi yếu đuối thế mà Mẹ tin rằng đó là chính Thiên Chúa,
đă viếng thăm và cứu chuộc dân Ngài. Khi bị cám dỗ về đức trong sạch, hăy nh́n
ngắm Mẹ trong hoạt cảnh truyền tin với lời Mẹ thưa cùng sứ thần: Việc đó xảy đến
thế nào được v́ tôi không biết đến người nam. Mẹ chính là một bông huệ trắng
dâng lên trước tôn nhan Thiên Chúa. Khi bị bội bạc buồn phiền do những người
chung quanh, hăy nh́n ngắm Mẹ tận tụy giúp đỡ bà Elizabeth cũng như hết t́nh
giúp đỡ đôi tân hôn trong tiệc cưới tại Cana. Khi gặp phải những đau khổ và thử
thách, hăy nh́n ngắm Mẹ âm thầm đứng dưới chân thập giá vào buổi chiều ngày thứ
sáu Tuần thánh. Chúng ta không
phải là họa sĩ để ghi lại h́nh ảnh Mẹ trên khung vải. Nhưng chúng ta đều có thể
và phải khắc ghi những nhân đức của Mẹ vào trong tâm hồn chúng ta, bằng cách tự
hỏi: Ở vào hoàn cảnh của tôi, th́ Mẹ sẽ nói năng, sẽ đối xử như thế nào? Mẹ sẽ
vui mừng biết bao khi nh́n thấy tâm hồn chúng ta có những đường nét nhân đức
giống Mẹ. Đó là cách làm cho Mẹ hài ḷng và cũng là cách biểu lộ ḷng sùng mến
của chúng ta đối với Mẹ, vừa sâu xa lại vừa có ư nghĩa nhất. Chiều hôm qua
tôi thả bộ từng bước từ pḥng làm việc ra carpark, đang t́m ư tưởng trang trí
cho buổi sinh hoạt Ultreya tháng 10: "Này là Mẹ con". Khi cho hai tay vào túi áo
jacket, tay tôi đụng phải tràng chuỗi 10 kinh, tôi chợt nhớ đến Mẹ, cầu cứu Mẹ
và được Mẹ chỉ bày: "Nên như trẻ nhỏ" (Mt 18,3). Trước mặt Mẹ, chúng ta không
c̣n phân biệt chi hết, mà chỉ là những trẻ nhỏ trong ṿng tay âu yếm và che chở
của Mẹ. Tôi tạ ơn Mẹ với tràng chuỗi 10 kinh Kính Mừng tôi luôn mang theo trong
người, không phải là bùa hộ mạng, nhưng là một h́nh ảnh nhắc nhở tôi hăy nhớ đến
Mẹ lúc nào có thể, hăy ǵn giữ lời ăn tiếng nói đừng làm buồn ḷng ai v́ đều là
con cái yêu dấu của Mẹ, và nhất là bảo vệ h́nh ảnh Me trong tôi đừng bao giờ bị
lu mờ, bị hoen ố bởi tội lỗi. Con người hôm
nay mệt mỏi, lo âu, căng thẳng, vôi vă, v́ phải vật lộn với cuộc sống, bôn ba
t́m kiến lương thực hằng ngày. Chuỗi Mân Côi làm ḷng chúng ta lắng xuống, thanh
thản, b́nh an. Xin Mẹ cho chúng con biết t́m về bên Mẹ mỗi khi màn đêm buông
xuống, đặc biệt trong tháng 10 nầy, với những lời ca: "Con dâng Mẹ lời chào Ave
Maria". 4/10/06 |