|
LỜI CHÚA QUA KINH MÂN CÔI
|
||
|
Bản Tin tháng 10 |
||
|
Xưa nay các vị
thừa sai, các du khách viếng thăm Giáo Hội Việt Nam, đều công nhận người Công
Giáo Việt Nam có ḷng yêu mến Đức Mẹ rất đặc biệt trong sinh hoạt tôn giáo.
Ngoài tháng Năm và tháng Mười là hai tháng đặc biệt về Đức Mẹ, người Việt Nam
vẫn có thói quen lần chuỗi Mân Côi hàng ngày. Sáng sớm đi tham dự thánh lễ,
chiều về lại tụ họp để cùng nhau lần chuỗi kính Mẹ. Không những vậy, tối tối c̣n
rộn ră tiếng kinh khắp xóm làng. Nhiều ông bà cụ lần chuỗi liên tục trong lúc
nhàn rỗi, hay ngay cả khi đi đường và làm việc. Càng khổ đau,
người ta càng chạy đến Mẹ xin phù giúp. Trong hai lần trốn chạy Cộng Sản 1954 và
1975, thế giới đă phải xúc động và kinh ngạc khi thấy cảnh tượng giáo dân Việt
Nam tất tưởi chạy loạn, cố gồng gánh một ít đồ đạc tối thiểu cho gia đ́nh mà vẫn
không thiếu bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, để Mẹ cùng đồng hành. Xa hơn về trước,
con cái Mẹ trốn chạy tận chốn rừng sâu La Vang đă bám víu lấy Mẹ, và Mẹ không
thể cầm ḷng trước những lời kinh chân t́nh... Có thể nói,
ḷng yêu mến này đă bắt nguồn từ sự tin tưởng vào lời trối của Chúa Giêsu trên
thập tự giá: "Này là Mẹ con" (Ga 19,27). Người Việt Nam giầu t́nh cảm, đặc biệt
là t́nh mẹ con, chẳng thế mà ai nấy cũng hân hoan "đem Mẹ về nhà ḿnh", và kinh
Mân Côi chính là tâm t́nh gắn bó với Mẹ. Mối tâm t́nh
này đă được chính Mẹ cổ vơ "hăy năng lần hạt Mân Côi" trong những lần Mẹ hiện
ra, đặc biệt tại Fatima. Mối tâm t́nh này cũng được Giáo Hội khuyến khích qua sự
làm gương của các Đức Giáo Hoàng. Điều này chẳng ǵ lạ, v́ kinh Mân Côi dù mang
đặc tính Thánh Mẫu, nhưng tự bản chất là một kinh nguyện có tâm điểm là Chúa
Kitô. Đức Giáo Hoàng Phaolô VI trong Tông huấn Marialis Cultus đă viết: "Là lời
cầu nguyện của Phúc Âm, đặt trọng tâm vào mầu nhiệm Nhập Thể cứu chuộc, kinh Mân
Côi là kinh nguyện rơ ràng có một chiều hướng Kitô học". C̣n Đức Giáo Hoàng
Gioan Phaolô II trong Tông thư Kinh Mân Côi Trinh Nữ Maria viết thêm: "Cùng với
Mẹ Maria chiêm ngưỡng dung nhan Chúa Kitô". Có thể nói, việc lần chuỗi Mân Côi
là cuốn phim làm sống động lại trong tâm hồn chúng ta kư ức về h́nh ảnh Mẹ Maria
gắn bó suốt hành tŕnh của cuộc đời Chúa Cứu Thế, từ lúc truyền tin cho đến lúc
chết trên đồi Golgôtha, để chúng ta bước theo với niềm hy vọng về đời sống ngày
sau... Thực vậy, khi lần chuỗi Mân Côi, chúng ta không chỉ cậy nhờ công nghiệp
và lời chuyển cầu của Mẹ, mà c̣n là sống lại chính cuộc đời Chúa Kitô qua từng
mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng mà chúng ta chiêm ngắm khi lần chuỗi. Điểm đặc biệt
của kinh Mân Côi là lời kinh Kính Mừng không ngừng được lập đi lập lại. Một
tràng chuỗi, mà trong đó kinh Kính Mừng như một khung cửi đan dệt các mầu nhiệm
về Chúa Kitô. Sự lập đi lập lại không những là một lời tuyên xưng đức tin, mà
c̣n giúp cho chúng ta cầm trí suy niệm nữa, v́ nó làm cho tiến tŕnh thấm nhập
vào mầu nhiệm Chúa Kitô dễ dàng hơn. Tại Vatican
ngày 16/10/2002, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đă ban hành Tông thư "Kinh Mân
Côi Trinh Nữ Maria". Tông thư này nêu ra rất rơ ràng yếu tố Lời Chúa trong kinh
Mân Côi, "Một Tổng Tóm Phúc Âm", chúng ta có thể trích dẫn một số điểm để học
hỏi: 20. Năm chục
đầu tiên, "những mầu nhiệm vui mừng", được đánh dấu bằng niềm vui mừng phát tỏa
ra từ biến cố Nhập Thể. Điều này rơ ràng ngay ở mầu nhiệm thứ nhất, mầu nhiệm
Truyền Tin, với lời Tổng Thần Gabiên chào Trinh Nữ Nazarét được liên kết với lời
mời gọi mừng vui cứu độ: "Hỡi Maria, hăy vui lên". Toàn thể lịch sử cứu độ, ở
một nghĩa nào đó, toàn thể lịch sử thế giới nữa, đă hướng về lời chào này. Nếu
dự án của Chúa Cha là kết hợp tất cả mọi sự lại trong Chúa Kitô (x Eph 1,10),
th́ toàn thể vũ trụ, một cách nào đó, đă được ân sủng thần linh này chạm đến,
một ân sủng khiến Chúa Cha nh́n đến Mẹ Maria và làm cho Mẹ trở thành Mẹ của Con
Ngài. Về phần ḿnh, toàn thể loài người đă được gồm tóm trong lời xin vâng Mẹ đă
tỏ ra để sẵn sàng tuân theo ư muốn của Thiên Chúa. Tác động nhảy
mừng là điều then chốt trong việc Mẹ Maria gặp gỡ bà Isave, biến cố mà tiếng
vang của lời Mẹ Maria chào và sự hiện diện của Chúa Kitô trong ḷng Mẹ đă khiến
cho Gioan "nhảy mừng" (x Lc 1,44). Niềm vui mừng cũng dâng lên cả ở cảnh Bêlem,
khi những vị thiên thần hát lên và loan báo cho các mục đồng "một tin hết sức
vui mừng" (Lc 2,10) về việc giáng sinh của Con Trẻ thần linh là Đấng Cứu Thế.
Biến cố Dâng
Con vào Đền Thờ chẳng những cho thấy niềm vui của việc thánh hiến Con Trẻ và nỗi
ngất ngây của ông già Simêon; nó c̣n ghi lại lời tiên báo Chúa Kitô sẽ là "một
dấu hiệu phản khắc" cho dân Israel và một lưỡi gươm sẽ xuyên thâu qua ḷng Mẹ
của Người (x Lc 2,34-35). Niềm vui lẫn lộn với thảm thương đánh dấu mầu nhiệm
thứ năm, mầu nhiệm t́m thấy con trẻ Giêsu 12 tuổi trong Đền Thờ. Ở đây, Người
cho thấy mức độ khôn ngoan thần linh của Người khi Người nghe và đặt những câu
hỏi, đă chứng tỏ Người thực sự là Đấng "dạy bảo". Mạc khải về mầu nhiệm Người là
Con hết sức chú trọng đến việc Người thực hiện công việc của Cha Người đă bộc lộ
cho thấy bản chất sâu xa của Phúc Âm, ở chỗ, cho dù là những liên hệ loài người
thân mật nhất cũng phải chịu thử thách bởi những đ̣i hỏi tối hậu của Nước Thiên
Chúa. Mẹ Maria và Thánh Giuse, sợ hăi và lo âu, "đă không hiểu" những lời Người
nói (Lc 2,50). Bởi vậy, việc
suy niệm những mầu nhiệm "vui mừng" là việc đi vào những căn nguyên tối hậu và ư
nghĩa sâu xa nhất của niềm vui Kitô Giáo. Việc suy niệm này chú trọng đến thực
tại của mầu nhiệm Nhập Thể cũng như đến bóng tối báo hiệu mầu nhiệm của Cuộc Khổ
Nạn cứu độ. Mẹ Maria dẫn chúng ta đến việc khám phá ra cái bí mật của niềm vui
Kitô Giáo, khi Mẹ nhắc nhở cho chúng ta nhớ rằng Kitô giáo, trước hết và trên
hết, là evangelion, là "tin mừng", một tin mừng có cốt lơi cũng như có tất cả
nội dung của ḿnh là con người Chúa Giêsu Kitô, Lời hóa thành nhục thể, Đấng Cứu
Thế duy nhất. 22. Những Mầu
Nhiệm Thương Đau: Các Phúc Âm đều nhấn mạnh đến tầm mức trọng đại nơi những mầu
nhiệm đau thương của Chúa Kitô. Ngay từ ban đầu, ḷng đạo đức của Kitô hữu, nhất
là ḷng tôn sùng Đường Thánh Giá trong Mùa Chay, đă chú trọng đến những giây
phút đặc biệt của Cuộc Khổ Nạn, với nhận thức rằng tuyệt đỉnh của mạc khải t́nh
yêu Thiên Chúa và nguồn mạch cứu độ của chúng ta là ở nơi Cuộc Khổ Nạn này. Kinh
Mân Côi chất chứa một số giây phút Khổ Nạn ấy, kêu gọi tín hữu hăy chiêm ngưỡng
những giây phút này trong ḷng ḿnh và hăy sống lại những giây phút ấy. Thứ tự
của những ngắm được bắt đầu ở vườn Cây Dầu, nơi Chúa Kitô đă trải qua giây phút
hết sức sầu khổ trước ư muốn của Chúa Cha là những ǵ nỗi yếu hèn của xác thịt
có khuynh hướng chống lại. Ở nơi đây Chúa Giêsu đă đụng độ với tất cả mọi cám dỗ
và đă đương đầu với tất cả mọi tội lỗi của nhân loại để có thể thưa cùng Cha:
"Xin đừng theo ư Con nhưng xin cho ư Cha được thể hiện" (Lc 22,42 và các đoạn
Phúc Âm Nhất Lăm tương đương). Tiếng "Vâng" này của Chúa Kitô đảo lộn tiếng
"Không" của những vị nguyên phụ mẫu của chúng ta trong Vườn Địa Đường. Và cái
giá phải trả cho việc trung thành với ư muốn của Cha đă được sáng tỏ ở những mầu
nhiệm sau đó; ở việc Người bị đánh đ̣n, bị đội mạo gai, vác Thập Giá và tử nạn
trên Thập Giá, Chúa Kitô đă bị rơi vào một t́nh trạng khổ nhục nhất: Ecce homo!
Đấy là Con Người! T́nh trạng khổ
nhục này cho thấy chẳng những t́nh yêu của Thiên Chúa mà c̣n cả ư nghĩa của
chính con người nữa. 23. Những Mầu
Nhiệm Vinh Hiển: "Việc chiêm ngưỡng dung nhan Chúa Kitô không thể ngưng lại nơi
h́nh ảnh của Đấng Tử Giá. Người là Đấng Phục Sinh!". Kinh Mân Côi bao giờ cũng
cho thấy cái ư thức được phát xuất từ đức tin này và mời gọi tín hữu hăy nh́n
xuyên qua cái tối tăm của Cuộc Khổ Nạn để hướng về vinh quang của Chúa Kitô Phục
Sinh và Thăng Thiên. Khi chiêm ngưỡng Đấng Phục Sinh, Kitô hữu tái nhận thức
được những lư do cho niềm tin của họ (x 1Cor 15,14) và sống lại niềm vui chẳng
những của những ai được chứng kiến thấy Chúa Kitô hiện ra, như các vị Tông Đồ,
như Mai Đệ Liên và các môn đệ trên đường về Emmau, mà c̣n là niềm vui của Mẹ
Maria nữa, vị chắc chắn phải tràn đầy những cảm nghiệm như vậy về sự sống mới
nơi Người Con vinh hiển của Mẹ. Nơi biến cố Thăng Thiên, Chúa Kitô được nâng lên
trong vinh quang bên hữu Chúa Cha, bản thân Mẹ Maria cũng được nâng lên với cùng
một hiển vinh ở biến cố Mông Triệu, được hoan hưởng trước, bằng một đặc ân độc
nhất vô nhị, cái thân phận vốn giành cho tất cả những người công chính khi phục
sinh từ trong kẻ chết. Được đội triều thiên trong vinh quang, h́nh ảnh Mẹ ở mầu
nhiệm cuối cùng, Mẹ Maria chiếu tỏa rạng ngời như Vị Nữ Vương của các Thần Trời
và của các Thánh Nhân, một tiên hưởng và là một hiện thực tối hậu cho t́nh trạng
cánh chung của Giáo Hội. Ở tâm điểm của
việc tuần tự cho thấy vinh hiển của Người Con và Người Mẹ này, Kinh Mân Côi nêu
lên trước mắt chúng ta mầu nhiệm vinh hiển thứ ba, mầu nhiệm Hiện Xuống, một mầu
nhiệm cho thấy gương mặt của Giáo Hội như là một gia đ́nh qui tụ nhau lại với Mẹ
Maria, một gia đ́nh sinh động bởi Vị Thần Linh được tuôn đổ xuống dồi dào và sẵn
sàng thi hành sứ vụ truyền bá phúc âm hóa. Việc chiêm ngắm cảnh tượng này, cũng
như việc chiêm ngắm các mầu nhiệm vinh hiển khác, phải dẫn tín hữu đến việc cảm
nhận sâu xa hơn về cuộc sống mới của họ trong Chúa Kitô, một cuộc sống ở trong
ḷng Giáo Hội, một cuộc sống được "tiêu biểu" thực sự nơi cảnh tượng của chính
biến cố Hiện Xuống. Những mầu nhiệm vinh hiển như thế sẽ khiến tín hữu hy vọng
đạt tới mục đích cánh chung hơn nữa, một mục đích mà cuộc hành tŕnh của họ như
là phần tử của Dân Chúa đang lữ hành trong lịch sử phải hướng về. Niềm hy vọng
này phải thôi thúc họ can đảm làm chứng cho "tin mừng" là những ǵ mang lại ư
nghĩa cho cả cuộc sống của họ. Và để cho Kinh
Mân Côi trở thành "một tổng tóm Phúc Âm" trọn vẹn hơn nữa, Ngài đă đề nghị thêm
"Năm Sự Sáng", là các mầu nhiệm về thừa tác vụ công khai của Chúa Kitô giữa
khoảng Chúa Chịu Phép Rửa và Cuộc Khổ Nạn vào mẫu kinh truyền thống, được sắp
tiếp theo Năm Sự Vui. Điều này phản ảnh đúng với Lời Chúa đă xác định: "Trong
khi Thày c̣n ở thế gian, Thày là ánh sáng thế gian" (Ga 9,5). Và mỗi mầu nhiệm Ánh Sáng "là một mạc khải về Nước Thiên Chúa tỏ hiện nơi chính con người của Chúa Giêsu bấy giờ. Trước hết là việc Người chịu Phép Rửa ở sông Giọoc - Đăng là
một mầu nhiệm ánh sáng. Nơi đây, khi Chúa Giêsu bước xuống nước, Đấng vô tội đă
trở thành "tội lỗi" v́ chúng ta (x 2Cor 5,21), các tầng trời mở ra và có tiếng
Chúa Cha phán Người là Con yêu dấu (x Mt 3,17 và các đoạn Phúc Âm Nhất Lăm tương
đương), trong lúc Thần Linh hiện xuống trên Người để ủy thác cho Người sứ vụ
Người cần phải thực hiện. Mầu nhiệm ánh sáng khác là dấu lạ đầu tiên được thực
hiện ở Cana (x Ga 2,1-12), lúc Người biến nước lă thành rượu và hướng ḷng trí
của các môn đệ về đức tin, nhờ việc can thiệp của Mẹ Maria, người tín hữu tiên
khởi. Mầu nhiệm ánh sáng nữa là việc Chúa Giêsu giảng dạy để loan báo Nước Thiên
Chúa đến, để kêu gọi ăn năn hoán cải (x Mc 1,15), và thứ tha tội lỗi của tất cả
những ai đến gần Người với ḷng tin tưởng khiêm hạ (x Mc 2,3-13; Lc 7,47-48):
Việc khai mào của thừa tác vụ t́nh thương này Người vẫn tiếp tục thi hành cho
đến tận thế, nhất là qua Bí Tích Ḥa Giải được Người ủy thác cho Giáo Hội của
Người (x Ga 20,22-23). Mầu nhiệm ánh sáng trên hết là Biến Cố Biến H́nh vốn được
truyền thống tin rằng đă xẩy ra trên Núi Tabor. Vinh quang của Thần Tính được
chiếu tỏa nơi dung nhan của Chúa Kitô khi Chúa Cha truyền cho các vị Tông Đồ
đang bàng hoàng bấy giờ là "hăy vâng nghe lời Người" (x Lc 9,35 và các đoạn Phúc
Âm Nhất Lăm tương đương) và hăy sẵn sàng cùng Người trải qua cơn quằn quại Khổ
Nạn, để cùng Người tiến đến niềm vui Phục Sinh và một cuộc sống được Thánh Linh
biến đổi. Mầu nhiệm ánh sáng cuối cùng là việc Chúa Kitô thiết lập bí tích Thánh
Thể, để Người hiến dâng ḿnh máu của Người như lương thực dưới h́nh bánh và h́nh
rượu, cũng như để Người chứng thực t́nh Người yêu nhân loại "cho đến cùng" (Ga
13,1), thành phần Người đă tự hy hiến ḿnh để cứu độ họ (21). Trước khi kết
thúc Tông thư, Đức Giáo Hoàng đă tha thiết: "Anh chị em hăy tin tưởng trở về với
Kinh Mân Côi. Hăy tái nhận thức Kinh Mân Côi theo ư nghĩa của Thánh Kinh" (43).
Để nhận thức được như vậy, chúng ta cũng không thể quên lời dặn ḍ: kinh Mân
Côi, một kinh nguyện chiêm niệm miệng đọc trí suy: "Chính v́ được bắt nguồn từ
cảm nghiệm riêng của Mẹ Maria, kinh Mân Côi là một kinh chiêm niệm tuyệt hảo.
Thiếu chiều kích chiêm niệm này, kinh Mân Côi sẽ mất đi ư nghĩa của ḿnh, như
Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đă tỏ tường vạch ra cho thấy: "Thiếu chiêm niệm, kinh
Mân Côi là một cái xác không hồn, và việc lần hạt có nguy cơ sẽ trở thành một
việc lập đi lập lại theo công thức cách máy móc, phạm đến lời cảnh cáo của Chúa
Kitô: 'Khi cầu nguyện chớ lảm nhảm như kiểu của Dân Ngoại, v́ họ nghĩ rằng cứ
phải nhiều lời th́ việc cầu nguyện của họ mới có công hiệu' (Mt 6:7)" (12). Ngày xưa các
trẻ được tường tận thấy Đức Mẹ như Phanxicô, Giacinta và Lucia đă thay đổi đời
sống, trở nên thánh thiện tốt lành. C̣n chúng ta, dù không tường tận nh́n thấy
Đức Mẹ như ba trẻ, vẫn được tiếp cận sứ điệp Mân Côi mà Đức Mẹ trao gởi. Đó là
những lời kinh đơn sơ mà ư nghĩa rất sâu xa, là đường lối tu đức đă thánh hóa
biết bao tâm hồn. Nhưng tại sao chúng ta vẫn chưa được như thế, vẫn nguội lạnh
và xa Chúa xa Mẹ???
|