EM BỎ NGƯỜI T̀NH
 

 

 Uyên Lan

 

Người yêu ơi! Xin lỗi... Em đă quyết định CHIA TAY...
 

Nghe câu này, ḷng tôi đau nhói!
 

Nhớ lần đầu “gặp nhau”. Em thật dể thương. Người “mai mối” đưa em đến, em nh́n tôi ánh mắt triều mến làm sao, ánh mắt tôi c̣n nồng nàn hơn phải không em?
 

Thế rồi chúng ḿnh đă ḥ hẹn và dành trọn cho nhau “ba ngày” ṛng ră: KẾT NGHĨA ÂN T̀NH... có sự chứng kiến của nhiều người, mới cũng có mà cũ cũng đông, ai cũng hết ḷng hết sức v́ chúng ta và v́ nhau.
 

Em ơi! Làm sao chúng ḿnh có thể quên những giây phút linh thiêng ấy?
 

Tôi th́ xúc động v́ có được em, được thêm nhiều ân t́nh, nước mắt rơi trong ḷng, c̣n em th́ khóc ṛng v́ vui sướng là đă cầm giữ được tôi trong tim, những lời lẽ ngọt ngào thỏ thẻ với tôi từng đêm, em quên rồi sao?! Mấy năm nay chúng ḿnh chung sống hạnh phúc bên nhau, ơn trời, nghĩa rộng, em chưa bao giờ bỏ tôi một ḿnh nếu không v́ lư do bất khả kháng nào đó.
 

Em biết không? Tôi hạnh phúc v́ nh́n đại gia đ́nh ḿnh sống chung, mỗi năm đều có thành viên mới, mỗi người mỗi vẻ. Tuy rằng đại gia đ́nh chúng ta đông đảo, qui tụ từ khắp nơi, dủ mọi thành phần, đủ mọi hoàn cảnh, đủ mọi giai cấp... Chắc chắn không tránh khỏi những mâu thuẩn từ ḷng nhau, xung khắc tư tưởng về một vài khía cạnh nào đó.
 

Cũng có người “hờn anh, giận em” đôi lần không về nhà, nhưng không ai tuyên bố từ biệt gia đ́nh, chỉ khi v́ hoàn cảnh khó khăn nào đó chưa về được, nhưng họ đều tâm sự với tôi rằng, họ rất nhớ nhà, nhớ nhau, nhớ chúng ḿnh, họ vẫn hằng đêm tỏ bày nỗi niềm thương nhớ và hối tiếc lắm đó em. Bao giờ tôi cũng thông cảm và yêu thương mọi thành viên trong gia đ́nh chúng ta, không hề phiền trách ǵ cả. Ḷng vẫn nhung nhớ và chờ đợi họ trở về.
 

Em, em quên rồi sao? Em đă cùng tôi chia sẽ mọi nỗi niềm dù chua cay hay ngọt bùi. Chúng ta liên kết với nhau trong t́nh yêu v́ chúng ta có chung Cha, Mẹ trên trời. Nếu anh chị em không chung ḷng, không lưu luyến nhau th́ gia đ́nh này c̣n đầy đủ ư nghĩa và giá trị là một đại gia đ́nh của yêu thương, của học hỏi, của việc tăng cường thêm thành viên cho gia đ́nh chúng ta ngày một lớn mạnh, đoàn kết, để cố hết sức làm gương sáng, gây ảnh hưởng đạo đức tốt lành đến những người chung quanh chúng ta như sứ mạng Cha Mẹ giao cho chúng ta nữa không?! Làm sao thể hiện được HIẾU ĐẠO với Cha Mẹ trên trời, là bổn phận chúng ta?!
 

Thế mà bây giờ chính em lại đành ḷng tuyên bố CHI TAY! Chỉ v́ một ít bất đồng ư kiến với anh em mà bỏ đi không thương tiếc! Em hối hả chôn vùi kỷ niệm nồng nàn qua mấy năm chung sống mà ḷng không chút xót xa sao? Tôi có lỗi ǵ với em chứ? Như vậy không phải là bất công lắm sao? Em yêu tôi hay em chi yêu em thôi đó?!
 

Em yêu, ḷng tôi đau lắm! Tôi chỉ c̣n biết nói với em rằng, dù em ra đi, đến đâu và quên hẳn anh chị em trong gia đ́nh ḿnh và thậm chí quên hẳn tôi... Ḷng tôi vẫn măi măi yêu thương và chờ đợi em...
 

 

Viết cho THẦY CHÍ THÁNH.
Tặng cho những Cursillo “bỏ nhà ra đi” và riêng tặng H.T
Nhóm Andrê Phú Yên. Melbourne

 


 


 


.