LỜI THẦY LÀ SỨC SỐNG CỦA CON

 

 

Phêrô Phùng Văn Hải

 


Hằng ngày tôi thường lần hai tràng chuỗi Mân Côi tuần tự thay đổi theo bốn sự mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng để suy gẫm những mầu nhiệm về cuộc đời của Chúa Giêsu với sự cộng tác trung gian các ơn của Đức Maria Đồng Trinh Vô Nhiễm Nguyên tội.
 

Nhưng trong các kinh tôi thích cầu nguyện nhất là "Kinh Lạy Cha". Bản tóm tắt của toàn bộ Tin Mừng.
 

Ai trong chúng ta cũng biết Kinh Lạy Cha là kinh duy nhất chính Thầy Giêsu chí thánh dạy các môn đệ cầu nguyện. Khi nguyện "Lạy Cha chúng con ở trên trời". Lời ca tụng do chính "Chúa Cha đă sai Thần Khí của con Ngài xuống ngự trong ḷng chúng ta để kêu lên: Abba, Cha ơi!" (Gl 4,6).
Khi nguyện "Lạy Cha" tôi cảm nhận rất được gần gũi với Thầy Giêsu chí thánh. Thầy là Chúa mà nhận chúng ta là anh em với Thầy, như vậy chúng ta thật sự là anh em với nhau, chúng ta cùng có một Cha chung ở trên trời.
 

"Lạy Cha", tiếng gọi với tâm t́nh kính trọng, với tấm ḷng con thảo đơn sơ phó thác, cậy trông sắt đá, khiêm tốn và vui tươi.
Mỗi lời cầu trong "bảy lời nguyện xin" của Thầy dạy đều có một ư nghĩa thần linh cao siêu tuyệt đối, tán dương Thiên Chúa và kêu cầu ơn trợ giúp của Ngài để chúng đạt đến cuộc sống vĩnh hằng.
 

Mỗi khi tôi một ḿnh vào nhà thờ viếng Thánh Thể tôi thường chỉ nguyện Năm Kinh Lạy Cha và lời kinh Rước lễ thiêng liêng để cầu nguyện xin ư chỉ riêng tư. Mỗi lần vào nhà hưu trí, Nursing Home, nhà thương, tôi cũng nguyện Năm Kinh Lạy Cha và kinh Rước lễ thiêng liêng cầu nguyện cách riêng cho các nhân viên phục vụ và các ông bà già và các bệnh nhân.
 

Nhưng đối với tôi thực hành lời cầu xin "thứ năm" phải cần ơn Chúa rất rất nhiều.
 

"Xin Cha tha nợ chúng con", Chúa chậm bất b́nh và giàu ḷng thương xót. Chúa luôn tha thứ cho những kẻ có ḷng ăn năn thống hối thật t́nh và quay trở về, không chỉ một lần mà bảy mươi lần bảy. Chúa dạy con "tha kẻ có nợ chúng con". Thật khó quá Chúa ơi! Mỗi lần con mắc lỗi với người anh chị em, con nh́n nhận lỗi và thật t́nh xin lỗi công khai, nhưng họ cứ ôm ấp thù hận, kéo bè, lập phe t́m cách vu khống con vô cớ. Con xin lỗi họ rồi mà họ không chịu tha, họ cứ muốn ôm cái lỗi của con trong ḷng th́ chính họ sẽ trả lời với Chúa.
 

Họ không tha mà lại họ luôn nh́n con với cặp mắt thù hận, đôi khi họ nói với nhau "chúng ta phải làm ǵ với người đó?". Tai con như thầm nghe tiếng họ tự trả lời "hăy ném nó ra khỏi vườn nho", "hăy giết nó đi!" Con thinh lặng không đáp trả. Con cố thực hành lời Chúa dạy "hăy thương yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ làm con khốn khổ" nhưng con mang trong người nguồn mạch tội lỗi, thực hành lời Chúa dạy khó quá. Con đâu có thinh lặng măi được khi người ta công khai t́m cách hạ nhục con. Con phải tự thanh minh, tự bào chữa. Chúa hiền lành khiêm nhượng vô cùng, nhưng khi Chúa mang thân phận con người như chúng con, ngoại trừ tội lỗi, trước cách cư xử bất công Chúa cũng phải nói: "Nếu tôi nói sai, anh chứng minh xem sai ở chỗ nào; c̣n nếu tôi nói phải, sao anh lại đánh tôi ?" (Ga 18, 23).
 

Những lúc họ lấy đa số với ḷng hiềm khích, ganh tị áp đảo đẩy con xuống vực thẳm, con thuyền con sắp ḥng ch́m, con kêu lớn như trong tuyệt vọng "Lạy Thầy xin cứu con với" và "Thầy đă ra tay cứu nguy" và Thầy đă nhẹ nhàng nói với con: "Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi? (Mt 14, 30-31).
Cuộc đời của tôi lắm thử thách, nhiều chông gai, đức tin có lúc cũng lung lay trầm trọng, có lúc tự nghĩ tôi sẽ giống ai trong hai hạng người như thánh Gioan thuật lại: Khi nghe Thầy nói: "Ai ăn Thịt Tôi và uống Máu Tôi th́ được sống muôn đời và Tôi sẽ cho người ấy sống lại ngày sau hết, v́ Thịt Tôi thật là của ăn và Máu Tôi thật là của uống" (Ga 6,54-55).
 

Nghe vậy nhiều môn đệ của Thầy liền nói "Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi" (Ga 6,60). Từ đó nhiều môn đệ rút lui không đến với Người nữa" (Ga 6,66).
 

Thầy hỏi nhóm Mười Hai, Simon Phêrô thay mặt anh em đáp: "Thưa Thầy, bỏ Thầy chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời" (Ga 6, 68).
 

Lạy Thầy chí thánh, con được phúc nhận thánh Phêrô làm bổn mạng. Xin Thầy cho con đừng có lúc như Phêrô chú tâm đến cơn băo nghĩa là chú tâm nh́n đến "những anh em đồng đội hay những người làm cho tinh thần con khốn đốn". Nhưng xin cho con được ơn chỉ nh́n vào Thầy, Thầy đang dặn ḍ con: "Thầy đây đừng sợ " (Mt 14,27). Khi con thuyền đời của con sắp ḥng ch́m trong ḍng đời với con mắt hận thù vô cớ, xin Thầy "Đưa tay nắm lấy tay con" kéo con ra khỏi mọi hiểm nguy chen lối trong cuộc đời con!
 

Lạy Thấy chí thánh, tuy con c̣n nhiều yếu đuối, nhưng con vững tin "Thịt của Thầy thật là của ăn, Máu của Thầy thật là của uống" Máu Thịt của T́nh Yêu tự hiến cho nhân loại, con đă dám lănh nhận hầu như hằng ngày, nên sức mạnh cho con được đứng vững cho đến ngày này. Xin cho miệng con luôn luôn được hát lên không ngừng điệp ca:
 

Lời Ngài là sức sống của con,
Lời Ngài là ánh sáng đời con,
Lời Ngài làm chứa chan hy vọng,