T̀NH CHÚA, T̀NH NGƯỜI, T̀NH TÔI

 

Mađalêna TK
 

 

Sau năm giờ bay, con chim sắt khổng lồ đă mang chúng tôi rời Sydney đến vùng trời Tây Úc. Ra đón chúng tôi có cha linh hướng Nguyễn Minh Thúy và các anh chị trong Văn Pḥng Điều Hành Perth.
 

Cha con, anh chị em gặp nhau tay bắt mặt mừng. Tuy gặp nhau rất ít trong cuộc sống, nhưng t́nh Chúa đang hiện diện trong t́nh người. Hai chị em chúng tôi nh́n nhau thật cảm động, tuy không ai nói ra, nhưng chắc chắn có một điều cùng nghĩ như nhau: "Thầy đang hiện diện giữa chúng tôi".
Nửa đêm khuya khoắt từ phi trường về nhà, không nhộn nhịp, không xe cộ nhiều, nhưng tràn ắp t́nh người. Chúng tôi được đưa về nhà chị phó chủ tịch, một bữa "cháo đêm" diễn ra ḥa lẫn với những câu chuyện thăm hỏi thân t́nh, cười đùa thật ấm cúng gần gũi.
 

Ngày hôm sau, một buổi họp chớp nhoáng diễn ra giữa hai ban điều hành (KT &KP) khóa nam và khóa nữ, cùng sự hiện diện của đại diện ban Đại Diện Liên Bang. Chúng tôi thông qua và hiệp nhất những công việc trong khóa. Buổi họp diễn ra tốt đẹp, và được kết thúc bằng bữa ăn cá nướng ḷ linh đ́nh tại nhà anh chị chủ tịch PT Tây Úc.
 

 

Ngày thứ hai kế tiếp là buổi lễ Chúa Nhật tại trung tâm Cộng Đồng Công Giáo Tây Úc, một cơ sở tuyệt đẹp và tiện nghi. Trong thánh lễ có lời nguyện cầu cho những buổi họp, và cuối lễ chúng tôi cũng không ngờ được cha chủ tế Nguyễn Kim Sơn giới thiệu chúng tôi với toàn thể cộng đoàn dân Chúa, những tràng pháo tay chào mừng ḍn dă thật xúc động. Kế đó là sự gặp gỡ của ban điều hành khóa nữ. Chúng tôi được gặp tất cả anh chị em Cursillista Tây Úc nói chung, và các chị phụ tá khóa nữ nói riêng. Sau khi sơ lượt một vài công việc chi tiết của các ban, gia đ́nh Cursillo Tây Úc, Adelaide và Sydney tiếp tục tṛ truyện chia sẻ với nhau trong bữa ăn trưa do các anh chị chủ nhà khoản đăi.
 

Cộng đồng dân Chúa tại Tây Úc nói chung và các Cursilista nói riêng tuy nhỏ nhưng tất gần gũi, thương yêu và hiệp nhất với nhau dưới sự hướng dẫn và d́u dắt của cha quản nhiệm Minh Thúy và cha phụ tá Kim Sơn. Hai cha đă dành cho chúng tôi những t́nh cảm thật nồng ấm thương yêu.
Suốt hai ngày ngoài giờ họp ban điều hành, chúng tôi được cha lái xe chở đi chơi và tham quan những danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Tây Úc. Cha cũng không quên cho chúng tôi bữa ăn tối ấm cúng tại nhà hàng Việt Nam đầy khách Úc. Bàn ăn của cha con chúng tôi ở giữa những bàn của người da trắng, tuy hơi lạc lơng nhưng rất t́nh người.
 

Buổi tối trước khi ra về, bữa ăn cuối thịnh soạn tại nhà ông bà cố B́nh (cha Thái), và cũng là người đặc trách trường Lănh Đạo Tây Úc đă đưa chúng tôi đến gần nhau hơn, thông cảm và chia sẻ với nhau trong t́nh yêu bao la của Thầy Chí Thánh. Những câu chuyện vui, tiếu lâm của hai cha thay phiên nhau kể đă cho chúng tôi một trận cười nghiêng ngả tưởng không bao giờ dứt. Giờ ra phi trường đă đến, cuộc vui nào cũng sẽ tàn, nhưng t́nh người sẽ không bao giờ phai nḥa.
 

Trên máy bay trở về Sydney vào nửa đêm tôi không sao ngủ được. T́nh Chúa, t́nh người đang quay cuồng trong trí của tôi. Chúa đă chọn tôi đầu tiên trong một đại gia đ́nh Phật Giáo, để rồi ngày hôm nay cả gia đ́nh tôi đă trở thành con cái của Ngài trong hàng triệu triệu người chưa nhận ra Chúa.
Tạ ơn Chúa đă chọn tôi được làm con cái của Ngài. Tôi phải làm ǵ, và sống thế nào để bớt đi những bất xứng khi Chúa vẫn thương tôi, chọn tôi, dù tôi chỉ là một dụng cụ tầm thường nhỏ bé.
 

Trong suốt hơn mười năm qua khi tôi được chọn tham dự khóa, tôi đă luôn luôn cầu nguyện, sống trong niềm hân hoan tin yêu cậy trông và phó thác. T́nh Chúa ban cho tôi quá nhiều bên cạnh biết bao là t́nh người. Tôi không cô đơn v́ luôn có Chúa đồng hành, có t́nh thương của anh chị em trong phong trào thúc đẩy và đă cùng nhau chia sẻ tâm tư, chia sẻ cuộc sống để tăng thêm nghị lực và niềm vui cho cuộc sống ngày thứ tư của tôi.
 

Với những ư nghĩ miên man, máy bay đáp xuống phi trường Sydney. Một ngày mới bắt đầu, chúng tôi trở về b́nh an. Tạ ơn Chúa.