BỘI TÍN BẤT TRUNG THỜ Ơ

 

Thường Vỹ
 

Ngôi Hai Thiên Chúa giáng trần,
Nửa đêm hang đá muôn phần khó khăn.
Mùa đông gió lạnh căm căm,
Thiếu khăn, thiếu áo, chỗ nằm toàn rơm.

Hang lừa thiếu cả thuốc thơm,
Nhưng không thiếu thốn muôn ơn Chúa Trời.
Ngôi Lời thân phận làm người,
Chịu bao khổ nhục như người thế gian.

V́ ai Chúa chịu gian nan?
V́ ai thân Chúa nát tan roi đ̣n?
Măo gai xiết chặt cuốn tṛn,
Trên đầu máu chẩy vẫn c̣n hôm nay.

Con đây như đă ngủ say,
Chính con BỘI TÍN từ ngay buổi đầu.
Quên đi Thiên Chúa nhiệm mầu,
Trên cây thập tự Chúa sầu v́ con.

Chúa đang trông đợi mỏi ṃn,
BẤT TRUNG con đă chẳng c̣n nhớ chi.
Chỉ lo mai tính làm ǵ,
Kiếm sao cho đủ ngàn th́ mới thôi.

Ngôi Lời Con Chúa làm người,
Trước, sau ở giữa loài người chúng ta.
Giả vờ con nghĩ không ra,
THỜ Ơ con đă theo đà đi hoang.

Tội con, Chúa đă cưu mang,
Mà con vẫn cứ ngang tàng chơi ngông.
Sáng, trưa, chiều tối như không,
Chẳng màng kinh hạt, lại xong một ngày.

Thoáng qua đến tháng mười hai,
Con nay vội vă van nài Chúa thôi.
Xin thương xóa tội Chúa ơi,
Cho con thực sự là người tôi trung.

 (Noel 2006)