ĐẦU TÀU CỦA PHONG TRÀO

 

Mai-Văn-Hội


Khi chọn Thánh Phaolô làm QUAN THẦY cho Phong Trào Cursillo, có lẽ Đức Thánh Cha Phaolô VI muốn Cursillista theo gương Thánh nhân mà cùng nhau khẳng định: “Mặc dù đă mệt mỏi kiệt sức nhưng... V̀ THẦY và ANH CHỊ EM, chúng con vẫn tiếp tục dấn thân”.
 

Trường Lănh Đạo của Phong Trào được xem như đầu tàu và khối Hậu như là toa nhiên liệu để “con tầu Cursillo” tiếp tục lăn bánh trên đường dài gập ghềnh thâm thẳm của ngày thứ tư. Đầu máy có mạnh, nhiên liệu có tốt th́ tầu mới chạy. Tầu chạy bền bỉ để tới đích khi mà chế độ bảo tŕ hoạt động hữu hiệu. Có người muốn Phong Trào phải sinh hoạt sôi nổi hơn, rầm rộ hơn mà quên rằng MEN MUỐI không có mầu sắc lộng lẫy, nặng phần h́nh thức nhưng len lỏi khắp nơi, đi sâu vào mọi ngơ ngách của xă hội. Ở một cộng đoàn nọ người ta chỉ thấy có một nhóm người thích nhận công tác vào giờ chót, những công tác khó nuốt mà mọi người chê. Đấy là nhóm Cursillo.
 

“Trường Lănh Đạo được coi là cơ cấu thiết yếu cho Phong trào phát triển với ba chiều kích: THÁNH THIỆN, HIỆP THÔNG và ĐÀO LUYỆN (Tóm lược PT trg. 41) bao gồm các Cursillista mang ư tưởng tốt lành, thừa thiện chí phục vụ, mở rộng ṿng tay đón nhận những ư kiến khác biệt của người khác một cách khôn khéo để đi tới quyết định chung trong hành động “V̀ THẦY V̀ ANH EM”. Trường LĐ góp ư với các khối trong việc giúp đỡ anh chị em khác làm quen với sinh hoạt. San sẻ gánh nặng bằng cách PHÂN CÔNG hợp lư, tránh được việc dẫm lên chân nhau, tránh được bầu khí nhàm chán vô dụng cho anh chị em tham dự.
 

“Trường Lănh Đạo là một cộng đồng hiệp nhất trong bầu khí hội nhóm” (Tóm lược PT trg 42). Đến với Trường LĐ, với tâm trạng cùng nhau làm đầu tàu, cho dù biết ḿnh không xứng đáng nhưng vẫn kiên tŕ v́ THẦY v́ ANH EM. Có người e ngại rằng tham dự TLĐ chỉ để nghe mà không được phát biểu, hoặc không biết phải nói ǵ... Thực tế không phải vậy, sự góp mặt của quư anh chị mà thôi đă là yếu tố mang tính thuyết phục cho người khác.
 

Bà Mary Ralph đă ngoài 70, thuộc xứ đạo Essendon Melbourne, bà và ông Len Ralph là những ân nhân của chúng tôi trong ngày mới đặt chân tới Úc. Ở tuổi “thất thập cổ lai hy” với bệnh tật đeo đẳng, bà Mary vẫn kiên nhẫn hoàn tất luận án Tiến Sĩ Xă Hội học.Trong ngày thi cuối, vị giám thị gác thi thấy hàng chữ bà viết trên tờ giấy thi bị xiêu vẹo lên xuống bất thường mà bà không hề hay biết. Thế là bà phải bỏ dở bài luận án để vào nhà thương... Ban Giám Khảo của Hội Đồng Khoa bèn họp gấp để xem xét thành tích rồi chấp thuận cấp bằng Tiến sĩ Xă hội học ngay trên giường bệnh cho bà, chỉ vài ngày trước khi bà về với Chúa. Việc học của Mary ở ngày cuối đời tưởng là vô ích nhưng lại là tấm gương hiếu học cho con cháu, một gương tín thác vào Thiên Chúa và cũng là một quyết tâm gương mẫu, quyết tâm sinh lời từ nén bạc mà Chúa đă ban, tín thác vào sự quan pḥng của Thiên Chúa, làm đầu tầu cho chín người con đă thành gia thất với đàn cháu đông đảo trong nếp sống tốt lành. Một cảnh hiếm thấy trong xă hội ở thiên niên kỷ thứ 21.
 

Nhớ lại Khóa học xưa kia, ba ngày liên tục đă giúp tôi nhận ra ḿnh, nhận ra Chúa và tha nhân. Tương tự như một số anh chị em khác, tôi có cảm tưởng như ḿnh được “rửa ruột” để tống hết những ǵ dơ bẩn ra khỏi thân xác ngơ hầu sống lành mạnh để hướng tới đời sống Kitô hữu sinh động (Tóm lược PT trg 7). Nếu Cha Linh Hướng trong khóa được ví như “thầy lang” mà sứ vụ lệnh là “toa thuốc” th́ tân khóa sinh như tôi phải công nhận là bệnh t́nh của ḿnh đă thuyên giảm, được “Thầy Chí Thánh tin tưởng” và không quên dùng thuốc, thuốc đó là “trông cậy vào ơn thánh Chúa”.
 

Ngày ấy về nhà, trở lại với đời sống cũ. Tôi đă để Sứ vụ lệnh, bảng da qua một bên, không sinh hoạt, chả biết PT c̣n những ai và đang làm ǵ... Người giới thiệu có ân cần nhắc nhở th́ tôi cũng chỉ cười ruồi cho qua chuyện, nhắc chán cũng thôi... Dư âm của khóa nơi tôi lúc ấy chỉ c̣n là con số không to tướng.
 

Vào một hôm không nhớ rơ ngày nào, tôi cảm thấy bị thôi thúc và được vợ chồng người bảo trợ cho quá giang để đi Ultreya, đi họp trường Lănh Đạo. Có lẽ sự cầu nguyện của anh chị em cursillista hồi ấy đă là đ̣n bẩy hất tôi ra khỏi vị trí bất động của một cursillista “nguội lạnh”. Tự ví ḿnh như cục than đă bốc cháy trong khóa, sau ngày măn khóa, xa rời PT nguội dần, đến hồi tàn để chờ ngày biến mất. Đến với hội nhóm, Ultreya, trường LĐ và một vài sinh hoạt khác trong PT, tôi cảm thấy cục than nơi tôi không c̣n lăn lóc cô đơn vô dụng nữa v́ khi chụm lại với những cục than khác, than dễ được đốt nóng để thành ḷ lửa có khả năng bùng cháy lớn hơn mănh liệt hơn.
 

Lời nguyện của Trường Lănh Đạo nhắc tôi, PT cần chiều sâu hơn vẻ hào hoáng bên ngoài, đ̣i tôi từ bỏ tính nóng nảy thiếu tế nhị, bỏ đi những ǵ có thể khiến chúng tôi xa Chúa, gây chia rẽ và làm nản ḷng anh chị em. Muốn chúng tôi đối xử với nhau bằng tính bác ái để có thể liên kết chúng tôi trong một mục tiêu chung.
Như vậy một quyết định xé lẻ đi ngược lại quyết định chung của PT ở bất cứ cấp bậc nào cũng là thiếu tinh thần bác ái cần phải tránh. Thiếu t́nh bác ái th́ khó có thể làm cho nhiều người biết Chúa mà trái lại c̣n làm cho người khác xa Chúa hơn.
 

Nếu được phép so sánh th́ tôi có thể nói TLĐ được coi như trung ương đảng và Văn Pḥng Điều Hành được coi như là hội đồng chính phủ trong Chế độ CS. TLĐ định kế hoạch c̣n VP Điều Hành có bổn phận thi hành.
 

Rất may đa số anh chị em trong Phong Trào là những người giầu thiện chí, hăng say hoạt động, là những người tưởng chừng như không hề biết mỏi mệt, với tinh thần hiệp nhất cao độ. Quư bạn có quyền hănh diện với lời nhắn nhủ của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II trong kỳ đại hội lần 3 năm 2000 tại Rôma như sau: “Cursillista, các bạn hày trở thành chứng nhân can đảm phục vụ Chân Lư, làm việc liên tục với sức mạnh HIỆP THÔNG. Với đời sống thiêng liêng và thực tế các bạn là những người không biết nao núng và sợ hăi”.
 

Tổ tiên ta thưởng nhắc nhở. Muốn thành công ta cần phải có “Thiên thời địa lợi nhân ḥa”. Trước ngày Đạo Chúa được truyền bá ở Việt nam th́ Chúa được gọi là Trời mà ơn Trời ban là “Thiên thời địa lợi” bây giờ ta gọi là hiệp thông với Chúa nghĩa là cầu nguyện, bám víu và được Chúa nhận lời. Hiệp thông với anh chị em chính là “nhân ḥa”, được người khác ủng hộ hết ḿnh.
 

Lịch sử Giáo Hội Việt Nam cho thấy Tổ tiên ta làm được những việc phi thường nhờ sự cầu nguyện và thông công của giáo dân. Có đầu tầu mà không có toa, con tầu trở nên vô dụng. Chỉ có toa mà không có đầu tầu th́ tầu chẳng những vô dụng mà nguy hiểm hơn v́ mất hướng. Trong một cộng đoàn khi mà số người sinh hoạt tham dự thưa dần th́ chính là lúc cộng đoàn phải xét lạ. Coi lại “đầu tầu, coi lại toa xe... có ǵ không ổn chăng?” Trong một xă hội dân chủ, người lănh đạo không thể dùng h́nh phạt, đe dọa để bắt người khác chấp hành theo ư ḿnh muốn.
 

Trường Lănh Đạo của chúng ta có sắc thái dân chủ, Cursillista luôn luôn được mời gọi tham dự, không phân biệt ư kiến dị biệt... và đối với tôi:
“Trường Lănh Đạo là một trong những sinh hoạt của ngày thứ tư có khả năng thuyết phục, khiến tôi gắn bó hơn với Phong Trào qua các buổi họp hàng tháng và là động lực thúc đẩy tôi góp bài trên báo Ultreya, tham dự sinh hoạt nơi xứ đạo, mặc dầu biết ḿnh không xứng đáng”.