GIỮA CÁI SỐNG & CHẾT

 

ViVi


Trong cuộc sống của mỗi người, ít mấy ai đă có lần trực diện với cái chết. Sự sống quan trọng hơn nên con người thường tô đắp và tài bồi cho cuộc sống được phong phú và dồi dào về tinh thần lẫn vật chất cho bản thân và những người chung quanh. Nói đến cái chết vào lúc đang c̣n phong độ, đang c̣n “ho ra bạc khạc ra tiền” thật là điều không nên v́ mấy ai lo chi cho con ḅ nó trắng răng và chuẩn bị cho ḿnh cuộc sống mai hậu? Cái chết nh́n dưới góc cạnh nào đó giống như một cái ǵ thật xa xăm và xa lạ như người bạn sơ giao, không thân đă lâu không lui tới thăm hỏi. Ai mà muốn làm bạn với cái chết cơ chứ? Sự thật là như vậy và không mấy ai quan tâm đến nó. Nếu có, chỉ là thoáng qua khi thấy một người thân trong gia đ́nh hay một người ḿnh quen biết vừa nằm xuống. Đó chính là lúc bóng dáng của cái chết lại đến lảng vảng trong tâm trí, chập chờn ẩn hiện trước mặt rất nhanh. Tạo cho chính chúng ta có những câu hỏi về cuộc sống hiện hữu, về phần hồn và nội tâm sâu thẳm của chính ḿnh khi “phải chết” sẽ phải trả lẽ về ḿnh trước mặt Thầy Chí Thánh ra sao? Những câu hỏi, những nghi vấn này tan biến rất nhanh, nhiều khi không cho chúng ta có cơ hội để “xét ḿnh” cho đến nơi đến chốn! Chắc có lẽ nhiều người trong anh chị em chúng ta đều đă có lần trực diện với cái chết trong cuộc đời mà giờ này nếu có nhắc lại đă “xa tít mù khơi” trong trí ức. Nếu ai đó c̣n nhớ lại những lần hăi hùng như thế th́ chỉ là những kỷ niệm buồn vui trong đời để cùng hồi tưởng và kể cho nhau nghe những lúc “anh hát tôi đàn” bên chung trà chén rượu!
 

Có cái chết đến rất nhanh và không ngờ làm nạn nhân không kịp chuẩn bị! Nhưng có những cái chết đến như “trêu ghẹo” rồi biến mất. Người ta thường gọi là thoát chết. Các ông viết văn th́ thích thi vị hóa nên cho rằng “thoát chết trong đường tơ kẽ tóc”. Nói như vậy để cảm nhận cái biên giới giữa sự sống và sự chết nếu đem ra để đo lường th́ rất nhỏ như vài micro-millimetre mong manh và nhẹ như sương khói rất dễ tan biến. Tôi th́ đă nhiều lần trực diện với cái chết nhưng chưa lần nào có thể chính xác đo lường cái khoảng cách là mấy phân hay mấy ly để biết cái mạng sống hay hư mất của ḿnh đáng quư như thế nào. Gần đây thôi, cái chết đến thật bất ngờ và khủng khiếp quá sức!!! Tôi chỉ biết cảm nhận trong tích tắc cái ngắn ngủi vô cùng đó. Trong lúc cận kề “áp mặt” với thần chết tôi vẫn c̣n tỉnh trí để đo lường cái khoảng cách giữa sống và chết. Cái biên giới hư vô “tranh tối tranh sáng” (twilight zone) mà lần đầu tiên tôi nh́n thấy trong đời - chỉ cách nhau trong “gang tấc”. Nói cho đúng và chính xác là tôi thoát chết trong một gang tay!!! Một gang tay vắn vỏi đo được sự sống c̣n hay mất. Nếu xảy ra có thể ảnh hưởng và thay đổi nhiều đến cuộc đời của cá nhân và gia đ́nh tôi.
 

Thường th́ những hiện tượng mạnh như thế sẽ ăn sâu đậm vào cuộc sống tâm linh như lần “ngă ngựa” dưới chân Thầy Chí Thánh. Có thể nói lần ngă ngựa trong Khóa Tĩnh Huấn đă để lại dấu ấn thật đặc biệt trong tâm hồn mỗi anh chị em cursillista. Thành ngữ Việt Nam có câu “Miếng ngon th́ nhớ lâu mà đ̣n đau th́ nhớ đời”. Đúng vậy! Đ̣n đau là đ̣n té từ trên cao xuống như Saolô bị quật ngă từ trên lưng ngựa. Đau lắm chứ! Nhưng buồn một nỗi là mấy ai có thể nhớ đời vết thương? Dần dà với năm tháng trôi qua, vết thương bên ngoài kéo da non và lành lặn. Riêng vết đau trong tâm hồn th́ sao? Có thật “Thời gian là liều thuốc tiên” sẽ dần dà chữa lành những đau nhức, trằn trọc về tâm linh không? Tôi bỗng nhận ra một điều là sau lần “ngă ngựa” như bao người trong Khóa Tĩnh Huấn, nhăn quan tôi được mở rộng hơn. Tôi thích suy rồi nghiệm những hiện tượng và những dấu chỉ xảy ra nhan nhản quanh tôi mỗi ngày. Chính v́ hiểu được sự tŕu mến và lời yêu thương của Thầy Chí Thánh dành trọn vẹn trong câu “Thầy đă chọn con” và đă “nâng cấp” tôi lên hàng khanh tướng chứ không c̣n xem tôi là kẻ nô lệ sống trong bùn nhơ của tội lỗi và thấp hèn như lúc trước khi t́m ra lẽ sống cho đời ḿnh. Mọi chuyện dù to dù nhỏ đến đâu tôi đều thấy bàn tay “lèo lái” và đạo diễn của Thầy phía sau.
 

Thật là khó mà nhận ra những dấu chỉ của Thầy muốn nhắn gửi cho anh chị em chúng ta trong cuộc sống thường nhật. Bài Rollo “Học Đạo” như vẫn c̣n thấm nhập trong từng tế bào và tim óc sau những lần “gạo bài” và sống với Rollo này trước Khóa Tĩnh Huấn năm nào. Nhưng trách nhiệm của người rollista chưa chấm dứt sau khóa học! Tôi vẫn c̣n phải hằng ngày mở Rollo Học Đạo ra để suy niệm cho mỗi ngày vừa hết xem cái sự Học đạo của ḿnh tiến thoái ra sao? Tôi vẫn nghiền ngẫm bài học đầu đời và thụ huấn với Thầy Chí Thánh dù chỉ là có một bài duy nhất. Những lần tôi xao lăng quên trả bài và nộp bài là Thầy gửi đến những dấu chỉ để thôi thúc và cảnh tỉnh tôi trong cuộc sống. Ôi có người Thầy nào trọn hảo và tốt lành như Thầy Chí Thánh của tôi không? Những trao ban từ tay Thầy tôi chỉ biết rưng rưng cảm nhận và tạ ơn Người măi không thôi.
 

Tháng Mười Một là tháng cầu nguyện và nhớ đến các đẳng linh hồn. Sự chết không đoạn tuyệt con người, với cơi sống dương thế nhưng chính là một sự chuyển tiếp để con người tiến dần đến với Thượng đế, hiểu như vậy có lẽ tôi và các anh chị em sẽ không phải khiếp sợ khi đối diện với cái chết. Chỉ mong sao trong sự tồn tại của kiếp người làm nhân chứng, mọi cố gắng chúng ta làm hầu để thể hiện được t́nh yêu thương trọn vẹn của Thầy Chí Thánh giành để cho từng người. Riêng câu hỏi cho mỗi người chúng ta là làm sao sống trọn vẹn và thánh hóa những phút giây ngắn ngủi mà Thầy đă ban tặng cho anh, cho chị, cho em và cho tôi để chúng ta không phụ lại t́nh thương yêu của Người.
 

Trong Mùa Vọng mọi người đang mong chờ sự sống mới. Sự sống mà Thiên Chúa hứa ban cho nhân loại sau khi con người phản bội và xa ĺa Nguồn Ơn Thánh. Sự Sống mới mang Thiên Chúa từ trời cao thẳm hạ xuống thấp để gần gủi với nhân loại hơn. Anh hiểu ǵ? Chị hiểu ǵ? Em hiểu ǵ? Riêng tôi, làm sao tâm trí tầm thường của tôi hiểu được sự cao siêu nhiệm mầu đó! Tôi chỉ biết lặng thinh và mở rộng ḷng trí để Thánh Linh Thiên Chúa ngự trị và mạc khải.
Riêng về sự cảm nhận giữa cái sống và cái chết, tôi mới thấy thần chết thập tḥ ngoài cửa và nhe răng “cười t́nh” với tôi một cái rồi bỏ đi.