MỘT CẢM NGHIỆM

JN


Gia đ́nh tôi nói chung và vợ chồng tôi nói riêng đều thích được đóng góp một phần nhỏ vào những việc thiện hoặc những công tác tông đồ, v́ vậy mỗi khi có dịp, nếu thu xếp được việc nhà và sở làm, chúng tôi đều không bỏ lỗi cơ hội...
 

Cách nay đă lâu, một anh bạn trong sở có thân mẫu qua đời ở Việt nam. Theo thông lệ các bạn đồng nghiệp trong sở sắp xếp vài người đại diện lớn tuổi đến chia buồn cũng như đốt nhén hương cầu nguyện cho người quá cố. Chẳng may lần này có một số người trong ban đại diện không thể đi đuợc v́ những lư đặc biệt nên tôi đă sốt sắng t́nh nguyện thay thế. V́ nhà tôi ở xa chỗ anh ta ở và tôi không có phương tiện di chuyển riêng nên các bạn trong sở đă không muốn tôi đi và kiếm người khác thay thế, chính v́ vậy tôi đành phải “nhượng bộ” nhưng cũng tiếc v́ mất đi một cơ hội để dược làm một công việc ǵ đó...
 

Tối hôm đó sau khi tan sở, chồng tôi đến đón đi siêu thị để mua ít thực phẩm dự trữ trước khi về nhà. Trên đuờng về đến một “round-about” gần nhà, một người đàn bà đứng giữa đường toan chặn xe chúng tôi lại, chồng tôi lái xe chậm chậm lách qua nhưng dừng lại tại một điểm an toàn cách đó khoảng 10 thước, quay kính xe xuống và hỏi bà cần ǵ. Người đàn bà tiến lại gần bằng một giọng lè nhè sặc mùi rượu, bà cho biết đầu gối của bà đau, không thể đi bộ nhưng cũng không gọi đuợc taxi và nhờ chúng tôi chở về. Chồng tôi thấy bà say nên có vẻ ngần ngại nhưng tôi nói rằng trên xe đă có hai người th́ chắc cũng không sao, thôi th́ nên cho bà quá giang. Cuối cùng chồng tôi đồng ư mở cửa cho bà lên xe. Bà ta mừng rỡ cám ơn, nhưng thay v́ leo lên xe ngay, bà giơ hai ngón tay lên huưt một tiếng sáo dài, tức th́ bên kia đường, một con chó cao chừng một thước lao nhanh về hướng bà rồi nhảy gọn vào băng ghế xe sau trước sự bỡ ngỡ của chúng tôi. Ôi thôi! thế là trên xe lại có thêm một vị khách bất đắc dĩ, đúng là chuyện “bực” cười...
 

Trên đuờng về bà “say” nói huyên thuyên đủ mọi thứ chuyện, hỏi chúng tôi từ đâu tới, có những lúc hăng qúa bà chồm hẳn lên ghế trước nơi hai chúng tôi ngồi, làm tôi sợ quá chỉ biết im lặng cầu nguyện. Con chó German Shepherd ngồi sau cũng không ngừng tiếng cất tiếng gầm gừ tưởng chừng như sắp chuẩn bị ra trận. Cũng may nhà bà ở cũng gần đó nên chúng tôi cũng không phải chịu đựng lâu quá. Khi thả bà xuống, bà c̣n cố gắng rặn óc nói lên hai chữ “cám ơn” bằng tiếng Việt không biết đă học từ đâu bao đời...
 

Về đến nhà trong khi dọn các nhu yếu phẩm vào tủ tôi mới hoàn tỉnh nhưng có một cảm giác vui nhè nhẹ trong tâm hồn. Tôi nhận ra Chúa đă cho tôi một công tác tông đồ khác thay v́ công việc tông đồ tôi muốn làm sáng nay. Phải chăng những ǵ ta muốn chưa hẳn Chúa muốn, những ǵ ta không muốn Chúa lại muốn ta làm? Cảm tạ Chúa đă luôn cho tôi nh́n ra ư Ngài trong bất cứ hoàn cảnh nào trong cuộc sống.
 

Canberra 12/2006