|
“THIÊN CHÚA ĐĂ LÀM NGƯỜI, VÀ Ở GIỮA CHÚNG TA” (Ga 1, 14)
|
||
|
Giuse LXM - K#1 |
||
|
Thành phố Sài
g̣n, với gần 8 triệu người sinh sống. Nhà cửa mọc lên như nấm. Mỗi năm có hàng
ngàn người từ miền Bắc, miền Trung, từ miền quê các tỉnh Hậu Giang, đă đổ về
thành phố để sinh sống. Đông đúc xe cộ, nhất là xe gắn máy, lưu thông mất trật
tự, gây ô nhiễm. Đó đây trên v́a hè thành phố vẫn c̣n ngươi nghèo khổ, bán hàng
rong, vẫn c̣n bóng dáng của người tật nguyền đang sống nhờ vào sự giúp đỡ của
khách qua đường. Sáng hôm ấy,
chúng tôi cùng phái đoàn, được Sư Cô hướng dẫn, đem cơm, thực phẩm và những món
ăn chay, bánh bao làm sẵn ở chùa đến phân phối ra từng phần ăn, để cung cấp bữa
ăn trưa cho những bệnh nhân. Họ là những người bị tâm thần trong thời kỳ b́nh
phục, nên phái đoàn có thề tiếp xúc được. Bệnh nhân nặng hơn được giữ riêng.
Bệnh viện không nuôi ăn uống, chỉ cho chỗ ở. Lương thực hàng ngày hoàn toàn đều
nhờ vào ḷng hảo tâm của ân nhân, các hội đoàn từ thiện, và của chính thân nhân
của họ vào chăm sóc. Họ là những
người mắc bệnh tâm thần nguyên do bởi những hoàn cảnh xă hội gián tiếp hay trực
tiếp gây ra, như đổ vỡ gia đ́nh, không công ăn việc làm, nạn nhân của những vụ
bạo hành, hôn nhân mua bán ra nước ngoài, khi trở về bị gia đ́nh ruồng bỏ, xă
hội không giúp đỡ. Rời Bệnh viện
tâm thần chúng tôi đến thăm khu nhà dưỡng lăo và mất trí ở Mỹ Tho. Nơi đây phái
đoàn cũng cung cấp bánh kẹo ḿ gói và bữa ăn cho những người này. Họ thật vui
mừng mỗi khi có phái đoàn đến thăm. Lần về thăm gia
đ́nh mới đây, trong tháng 9 năm 2006, chúng tôi đă đến thăm Trung Tâm Bảo Trợ
Trẻ Tàn Tật Mồ Côi Thị Nghè. Nơi đây có khoảng 350 em. Trong số này có 150 bị tê
liệt nằm một chỗ. Chúng tôi đến thăm vào giờ nghỉ trưa, nên các em em đang ngủ.
Trung tâm này của nhà nước quản lư, nhưng cũng do một số Nữ Tu Công Giáo trực
tiếp điều hành. Chúng tôi cũng đă có chút hiện kim để tặng các em kém may mắn
này. Qua sự tiếp xúc
với các Nữ Tu, chúng tôi được biết, tại Sàig̣n hiện có 47 em khiếm thị đang sống
trong một căn nhà mái tôn, có gác lửng, khoảng 8 mét chiều dài, 6 mét chiều
ngang, trong một xóm nhỏ lao động. Lối vào chỉ vừa 1 xe gắn máy chạy. Nơi đây
các nữ tu đă vất vả để nuôi sống các em. Có các lớp học, theo phương pháp rờ tay
vào chữ nổi, dạy nghề, học Giáo lư, kinh nguyện hàng ngày. Các em làm được những
thứ thủ công nghệ, đem ra chợ bán trong dip Giáng Sinh hay ngày Tết. Ngoài cơ sở
này, Hội Ḍng Mến Thánh Giá c̣n có 1 cơ sở tại Đà Lạt, nuôi 12 em mù ḷa, trong
số này có 4 em là người thượng. Tại Suối Mơ có 8 em, gồm 3 em dân tộc thiểu số.
Cơ sở dạy nghề ở Long Thành có 4 em. Ngoài ra tại các tỉnh Đồng Nai, Lâm Đồng,
Ninh Thuận, Cần Thơ, có 34 em. Tất cả được điều hành bởi 16 Nữ Tu của Hội Ḍng
Mến Thánh Giá, cùng với 12 Giáo Viên, và nhiều thiện nguyện viên khác. Chúng tôi được
biết tối thiểu trong 1 năm, Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng cần có khoản tiền
584.000.000 đồng VN, khoảng 48,600 Úc Kim, để nuôi sống 95 em mù ḷa tại các nơi
như chúng tôi vừa tŕnh bày ở trên. Tính trung b́nh, chỉ cần 1 dollar 40 cent
tiền Úc, để có thể nuôi sống 1 em khiếm thị trong 1 ngày. Và tôi c̣n cảm
thấy xót xa, khi tôi vừa mới chụp ảnh cho các em xong, th́ một em mù đă lên
tiếng hỏi:
Chúng tôi muốn
mượn những h́nh ảnh qua 10 phút Video, như là để mở đầu cho phần chia sẻ trong
buổi Ultreya tháng 12 này, với ư lực sống: “Thiên Chúa đă làm người và ở giữa
chúna ta”. (Ga1,14
Xin cám ơn Quư
Cha, Và các bạn trẻ,
đă theo dơi phần mở đầu bằng đoạn Video ngắn vừa qua. Xin cám ơn Khối Hậu đă
giúp để tŕnh chiếu đoạn Video này. Quả đúng như
chủ đề để chúng ta mừng chuẩn bị đón Chúa Hài Nhi Giáng Trần trong tháng 12 này:
Thiên Chúa đă làm người, và Người đang sống giữa chúng ta. Đối với người
Kitô giáo, sự kiện Chúa Giêsu sống lại, đă củng cố một cách mănh liệt cho Niềm
Tin của ḿnh. Bởi v́ nếu không có Phục Sinh, th́ đạo Công Giáo không có sức thu
hút để làm nền tảng cho hàng tỉ con người đang sống trên trái đất này tin theo
Chúa. Sống theo đạo lư của Ngài. Những h́nh ảnh
của những người xấu số, kém may mắn trên hè phố, các bệnh nhân phong cùi, các em
tật nguyền, mù ḷa, đó chính là h́nh ảnh Chúa Giêsu đang hiện diên giữa trần
gian. Suy nghĩ được điều này, đă làm tôi tự thấy ḿnh chưa làm đủ cho tha nhân
để xứng đáng làm con cái Người. Tôi c̣n nghĩ rằng, từ khi đáp lại lời mời gọi
của Thầy Chí Thánh để sống Ngày Thứ Tư, với lư tưởng của Phong trào, từ 14 năm
qua, tôi mới chỉ tạo được cho ḿnh hướng đi đúng để theo Thầy, qua những ǵ tôi
đă và đang phục vụ cho cộng đoàn, phong trào. Nhưng tôi chưa thực sự đến với tha
nhân. Hay nói một
cách rộng hơn, th́ Phong Trào Cursillo tại Sydney, nói riêng, trong nhiều năm
qua, đă tạo được t́nh thân ái giữa anh chị em Cursillistas, gây được t́nh bạn
khăng khít qua những sinh hoạt nhóm, hay liên nhóm. Gặp gỡ nhau hàng tháng, để
chia sẻ những cảm nghiệm sống cho nhau. Cũng v́ lư
tưởng của PhongTrào, bằng sức sống của Ngày Thứ Tư, mà cũng đă có một số Quư anh
chị cursillistas đă đem Lời Chúa đến cho tha nhân bằng những việc làm cụ thể qua
những đóng góp công sức và tiền của trong các lần gây quỹ của các tổ chức như:
giúp những người cùi xấu số, giúp những anh em cựu chiến binh của chế độ Cộng
Ḥa cũ. Một số các anh chị và người trẻ đă hăng say trong công tác gây quỹ qua
gian hàng Decolores, bán thức ăn của Phong Trào, trong Hội Chợ Tết những năm
qua. Nhưng cũng chưa phải là toàn diện Phong Trào, để mọi người cùng nắm tay lên
đường bằng những việc làm cụ thể. Đến đây, xin
phép Quư Cha, Quư vị, Quư anh chị và các bạn tre, cho tôi được nói lên bằng con
tim, bằng lời chân thành để mời gọi tất cả các Cursillistas trong Phong Trào
Cursillo Sydney, mỗi người xin hăy thực sự góp một bàn tay để xoa dịu nỗi thương
đau, đem lại sự sống cho những người kém may mắn ở quê nhà, điển h́nh là Mái Ấm
Khiếm Thị Nhật Hồng, qua sự đóng góp cụ thể bằng hiện kim. “Một con én
không làm nổi mùa Xuân”. Điều thuận lợi
cho chúng ta là đă có Nữ Tu Cursillista Anna Lê thị Vân Nga đang là men, là
muối, là gạch nối của chúng ta trong công viêc bác ái tư thiện này. Quư anh chị,
và tôi, chúng ta có thể thực hiện và hoàn tất một dự án trong một năm, rồi sang
năm sau, chúng ta lại đóng góp cho một dự án kế tiếp cho một mục đích khác,
không phân biệt tôn giáo, để đem hạnh phúc đến cho tha nhân. Ước mong được Khối
Hậu cùng với VPĐH, nghiên cứu đặt thành vấn đề để thực hiên một dự án, mà tôi
tạm đặt tên là Dự Án Mái Ấm T́nh Thương.
Thưa Quư Cha,
Tôi đang suy
nghĩ t́m ư tưởng để kết thúc phần chia sẻ hôm nay, th́... như có ơn Chúa Thán
Thần soi sáng: tôi mở Email và nhận được một tấm thiệp Giáng Sinh từ Mái Ấm Nhật
Hồng gửi. Qua cách tŕnh bầy đơn sơ, nhưng mang nhiều ư nghĩa: Chúa Giêsu Hài
Đồng được sinh ra - thay v́ trong máng cỏ b́nh thường - mà lại được sinh ra
trong chiếc nón lá rách. Chiếc nón lá, là biểu tượng của người dân nghèo Việt
nam ở quê nhà. Chúa Hài Nhi lại ở trần, không manh áo che thân! Bao quanh là
h́nh ảnh một số các em mù ḷa, bên dưới được nâng đỡ bởi Quư Nữ Tu Hội Ḍng Mến
Thánh Giá, cùng một số người thiện nguyên. Xung quanh tấm thiệp có 4 ánh nến,
trên nền mầu tím. Mầu của Mùa Vọng, mùa Chờ mong, mùa mà con người cần xét lại
chính ḿnh đă làm được ǵ trong thời gian qua, như là món quà để chuẩn bị đón
Chúa giáng trần. Ước ǵ, mùa
Giáng Sinh năm nay, quư anh chị cùng tôi và các bạn trẻ, mỗi người chúng ta hăy
phủ lên thân h́nh Chúa Hài Đồng bằng những mảnh vải nhỏ, đủ màu sắc, đủ kích cỡ,
để dệt thành chiếc áo ấm cho Ngôi Hai Thiên Chúa. Chúng ta mặc áo ấm cho Ngài,
chính là đem niềm vui cho tha nhân với thân phận khốn khổ đang cần đến chúng ta.
Đó chính là
h́nh ảnh Thầy Chí Thánh đang giơ hai tay ra đợi chờ chúng ta trong Ngày Thứ Tư. Xin Kính chúc
Quư Cha, |