CẦU VỪA ĐỦ XÀI
 

Sóng Triều
 

Đã trên dưới 10 năm, hay hơn nữa, mừng những mùa xuân tha phương mà lòng người Việt Nam cũng còn bám chặt tình tự dân tộc, nao nao nhớ xuân về trước ngõ ở quê nhà. Những năm ấy, tiếng pháo còn đì đùng chen lẫn với tiếng súng cầm canh, mùa xuân Mậu Thân đẫm máu còn ám ảnh đâu đây trong tâm khảm những người đã có chút tuổi đời. Bên ngoài bức màn sắt cũng không kém không khí nhộn nhịp đón mùa xuân, cho dù mùa xuân trật lất như ở Úc. Ít ra người ta còn nhộn nhịp bày biện, cộng đồng cũng đôn đáo nhiều tháng để lo cái Tết tập thể cho đồng hương bên ni chia sẻ chút hương vị Tết của bên nớ.
 

Xuân về câu đối đỏ,
Lặng lặng mà nghe nó chúc giàu:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu lâu.
Tiền vô như nước lũ, tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin.
 

Dù cho dẫm chân ở đất người hay đáp máy bay rẻ rề về cố hương cho con cháu thăm ông bà, Xuân cũng là mùa các tiệm bách hóa hốt bạc. Theo đà chiêu mại, khuyến mãi, người người nôn nao mua với sắm: hàng thật chen lấn với hàng giả ở quê nhà, rượu tra, bánh mứt, hoa quả, quà tặng cắt cổ ở xứ người. Đâu đâu nhà nhà cũng sắm cho được nhành mai (giả cũng được mà), chậu cúc, bình huệ hay ô vạn thọ. Những tập tục theo thói quen nghe theo lời đồn đãi hay vì mê tín cũng là cớ cho con buôn thoả mãn những yêu cầu của bàn dân. Đứng ra ngoài mặt chính trị tượng hình màu đỏ là màu cộng sản sắt máu, Á Đông cho rằng màu đỏ tượng trưng cho sung túc thịnh vượng, làm cho không khí Tết nó vui làm sao ấy. Một trái dưa hấu cũng có miếng giấy đỏ chúc Xuân dán lên, đem cúng ông bà bên kia thế giới làm nghĩa hiếu thảo. Chung chung thì trái cây loại sang nhất, loại “biết nói” được bày ra chợ cho thiên hạ mua về cúng mấy ngày Tết, rồi cũng bổ ra cho gia đình cùng hưởng (chớ ông bà có hưởng được gì đâu, âu cũng là một tập tục để bày tỏ chữ hiếu).

Tuy nhiên việc đáng nói là trong rừng trái cây mua để biếu xén hay cúng kiến thì có một số hoa quả đặc thù mang theo những ước mơ của người phàm. Những trái mảng cầu nở gai, săn cứng, nhìn không cũng đủ thấy mát mắt (huống chi được sờ nắn); dừa xiêm xanh tươi còn cuống như vừa hái xuống; thu đủ (đu đủ) cũng còn xanh như vừa hái; xoài ươm tơ vàng giống như người Islander mập ú nặng gần cả kí mỗi trái; rồi nhản lồng hay trái vải từng chùm còn đeo lá xanh, trông mát mắt mà giá cả cũng tiền nào của nấy... Cứ na về một cặp mảng cầu, hai trái dừa xiêm, một đôi đu đủ, lựa 2 quả xoài chiến nhất trong thùng là đủ thể hiện lời nguyện ơn trên ông bà phù hộ cho mình “CẦU - VỪA - ĐỦ - XÀI”

Ay gọi là khiêm tốn cầu xin, không ham hố và có nhiều hy vọng lời nguyện sẽ bay theo nhang khói lên đến trời cao và được nhậm lời; còn xin cho được trúng số để xây nhà lầu đúc, hay tiền vô như nước nguồn... không dễ gì đâu đó!

Ngày Tết nói chuyện tập tục bàn dân thiên hạ cho vui, nhưng Công Giáo nhà mình có phần hai của câu kinh Lạy Cha được Thày truyền lại trên 2000 năm “Xin cho chúng con lương thực hàng ngày” hay “hàng ngày dùng đủ” thì quả là ý nhị, khiêm tốn, thực tình. “Hãy xin (kiểu này) thì chắc chắn sẽ được”.

Đọc đến bài này thì Xuân Đinh Hợi đã về trước ngõ. Trước khi dừng bút lên máy bay công tác trong vài giờ nữa, kèm theo lời chúc “muốn gì được đó” , ST mời anh chị em “cầu vừa đủ xài” thì Chúa chúng ta sẽ nhậm lời ngay.