|
CẦU VỪA ĐỦ XÀI |
||
|
Sóng Triều |
||
|
Đã trên dưới 10
năm, hay hơn nữa, mừng những mùa xuân tha phương mà lòng người Việt Nam cũng còn
bám chặt tình tự dân tộc, nao nao nhớ xuân về trước ngõ ở quê nhà. Những năm ấy,
tiếng pháo còn đì đùng chen lẫn với tiếng súng cầm canh, mùa xuân Mậu Thân đẫm
máu còn ám ảnh đâu đây trong tâm khảm những người đã có chút tuổi đời. Bên ngoài
bức màn sắt cũng không kém không khí nhộn nhịp đón mùa xuân, cho dù mùa xuân
trật lất như ở Úc. Ít ra người ta còn nhộn nhịp bày biện, cộng đồng cũng đôn đáo
nhiều tháng để lo cái Tết tập thể cho đồng hương bên ni chia sẻ chút hương vị
Tết của bên nớ.
Xuân về câu đối đỏ, Dù cho dẫm chân
ở đất người hay đáp máy bay rẻ rề về cố hương cho con cháu thăm ông bà, Xuân
cũng là mùa các tiệm bách hóa hốt bạc. Theo đà chiêu mại, khuyến mãi, người
người nôn nao mua với sắm: hàng thật chen lấn với hàng giả ở quê nhà, rượu tra,
bánh mứt, hoa quả, quà tặng cắt cổ ở xứ người. Đâu đâu nhà nhà cũng sắm cho được
nhành mai (giả cũng được mà), chậu cúc, bình huệ hay ô vạn thọ. Những tập tục
theo thói quen nghe theo lời đồn đãi hay vì mê tín cũng là cớ cho con buôn thoả
mãn những yêu cầu của bàn dân. Đứng ra ngoài mặt chính trị tượng hình màu đỏ là
màu cộng sản sắt máu, Á Đông cho rằng màu đỏ tượng trưng cho sung túc thịnh
vượng, làm cho không khí Tết nó vui làm sao ấy. Một trái dưa hấu cũng có miếng
giấy đỏ chúc Xuân dán lên, đem cúng ông bà bên kia thế giới làm nghĩa hiếu thảo.
Chung chung thì trái cây loại sang nhất, loại “biết nói” được bày ra chợ cho
thiên hạ mua về cúng mấy ngày Tết, rồi cũng bổ ra cho gia đình cùng hưởng (chớ
ông bà có hưởng được gì đâu, âu cũng là một tập tục để bày tỏ chữ hiếu). |