|
GIÁ TRỊ CAO QUƯ CỦA T̀NH BẠN
|
||
|
John E. Lierheimer II
|
||
|
Một ngày kia khi tôi c̣n là một học sinh lớp 9 bậc Trung Học, tôi gặp một đứa bạn cùng lớp trên đường về nhà. Tên nó là Kyles. Dường như nó đang khuân tất cả sách vở của nó về nhà. Tôi thầm nhủ, “Tại sao lại có đứa khiêng tất cả sách vở về nhà vào chiều Thứ Sáu. Thằng này chắc là mọt sách.”
Nó nh́n tôi
và nói, “cám ơn bạn!” Trên mặt nó nở một nụ cười thật tươi. Một nụ cười bầy tỏ
ḷng biết ơn chân thật. Tôi giúp nó
lượm sách của nó lên, và hỏi xem nhà nó ở đâu. Khi được biết nó ở gần nhà tôi,
tôi hỏi tại sao tôi không bao giờ thấy nó trước đây. Nó trả lời
là nó học trường tư từ nhỏ. Đúng ra th́ tôi không thích chơi vơi lũ học tṛ nhà
giầu học trường tư. Chúng tôi tṛ chuyện trên đường về nhà, tôi giúp nó mang một
số sách vở của nó. Tôi khám phá ra nó là một đứa dễ thương. Tôi hỏi nó
có muốn chơi banh với mấy đứa bạn tôi không.. Nó trả lời là muốn. Chúng tôi
đi chơi với nhau suốt cuối tuần đó và càng biết Kyles nhiều hơn tôi càng thích
nó nhiều hơn, và bạn bè tôi cũng đều nghĩ như vậy. Buổi sáng
Thứ Hai, Kyles lại xuất hiện với chồng sách to lớn. Tôi chặn
hỏi, ề Mày cứ làm thế này chắc chẳng bao lâu bắp thịt cánh tay của mày sẽ to
lắm! Nó chỉ cười
và đưa cho tôi vác giúp nửa chồng sách. Trong bốn
năm sau đó Kyles và tôi trở thành đôi bạn rất thân. Năm cuối
Trung Học, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến Đại Học. Kyles muốn học ở Đại Học
Georgetown, c̣n tôi th́ muốn đi Đại Học Duke. Nhưng tôi biết chắc là dù chúng
tôi có xa nhau cả ngàn dặm cũng không có trở ngại ǵ, chúng toi sẽ măi măi là
bạn thân. Nó muốn học
thuốc để làm bác sĩ, c̣n tôi có học bổng thể thao (football), tôi sẽ theo ngành
thương mại. Cuối năm
Lớp 12, Kyles đậu thủ khoa trường tôi. Tôi trêu chọc nó là một đứa chỉ biết học
gạo mà thôi. Nó phải
chuẩn bị một bài diễn văn cho Lễ măn khóa. C̣n tôi hài ḷng v́ ḿnh không phải
đứng lên trước đám đông. Ngày Măn
Khóa, tôi thấy Kyles, trông nó thật đẹp trai. Nó đúng là một đứa thành công
trong các năm học ở bậc Trung Học. Nó sắp hàng
đi ra và trông nó có vẻ đạo mạo và trí thức với cặp kính cận. Hôm nay là
một trong những ngày tôi thấy nó có vẻ lo ngại về bài diễn văn. Do đó tôi vỗ
lưng nó và nói, Ê! Bồ tèo, bồ sẽ nói hay lắm! Nó nh́n tôi
với cái nh́n - một cái nh́n hết sức biết ơn - và mỉm cười. - Cám ơn
bồ!, nó nói. Lúc bắt đầu
bài diễn văn, nó hắng giọng và nói, ngày măn khóa là lúc phải cám ơn tất cả
những ai đă giúp chúng ta qua khỏi được những năm tháng khó khăn. Cha mẹ chúng
ta, thầy cô chúng ta, anh chị em chúng ta, có thể là một ông bầu đội banh...
nhưng trên hết là những người bạn của chúng ta. Tôi lên đây
để nói với các bạn rằng khi chúng ta kết bạn với một ai, th́ chúng ta là món quà
vô giá đối với người ấy. Tôi sắp kể cho các bạn một câu chuyện. Tôi nh́n
bạn tôi ngạc nhiên trong khi Kyles kể lại câu chuyện của lần đầu tiên chúng tôi
gặp nhau. Nó đă toan
tính tự tử cuối tuần đó v́ những sự trêu chọc của đám học sinh trường công đối
với nó. Nó đă mang
hết sách vở về nhà v́ nó không muốn mẹ nó phải vào trường để dọn dẹp cái tủ
locker của nó. Nó nh́n tôi
chăm chăm và mỉm cười với tôi. Tôi hết sức biết ơn v́ tôi đă được cứu sống. Bạn
tôi đă cứu tôi khỏi cái chết yểu và khó giải thích lư do. Tôi nghe
được tiếng ồ trong đám đông học sinh trong khi đứa học tṛ đẹp trai và được
nhiều người quư chuộng kể lại giờ phút yếu ḷng nhất của nó. Tôi thấy bố
mẹ nó nh́n tôi và cười với tôi, cũng cái nụ cười biết ơn đó. Măi đến lúc đó tôi
mới ư thức được ảnh hưởng sâu xa của việc làm của tôi. Xin đừng
bao giờ coi thường quyền lực của hành động của các bạn. Chỉ với mot cử chỉ nhỏ,
bạn có thể thay đổi cuộc đời của một con người. Cho tốt đẹp hơn hay tệ hại hơn. Thiên Chúa
đặt để chúng ta vào cuộc đời của kẻ khác để ảnh hưởng đến họ nột cách nào đó.
Xin hăy t́m thấy Chúa trong mọi người. - Bạn bè là
những thiên thần nâng nhấc chúng ta dậy khi đôi cánh của chúng ta không c̣n biết
bay. Không có
khởi đầu, không có kết cuộc... Ngày hôm
nay mới chính là quà tặng. |