|
SỐNG ĐẠO KIỂU ÚC
|
||
|
Cư Sĩ |
||
|
Phải nói là
“cuối năm ngồi tính lại sổ đời” và “sổ đạo” thấy có nhiều chuyện nên viết thành
bài bản hẳn hoi để phe ta cùng đọc mà ôn lại chuyện cũ trước khi quyển vở lật
sang trang năm mới. Sống ở Úc đă hơn 20 năm, Cư Sĩ phải công nhận một điều là
dân Úc lè phè hết cỡ. Nếp sống, văn hóa và ngay cả ngôn ngữ đều phản ảnh con
người cách rơ rệt nhất. Chẳng hạn như đi ra ngoài dân Úc ăn mặc rất b́nh dân,
ngay cả những tài tử minh tinh màn bạc và truyền h́nh hay các dân “ăn đèn pha
trên sân khấu” (celebrities) đều có lối ăn mặc “quần ông Tây áo ông Nam” coi rất
dị hợm chứ chẳng riêng ǵ dân thường. Dân Úc không như dân Mỹ hay các nước Âu
Châu là phải “chơi cho lịch, chơi cho thanh” đúng hàng hiệu như “Vẹc-Xa-X́”,
“Gúc-X́” hay “Cô-Cô” chẳng hạn, mỗi một kiểu “design” là vài chục ngàn tung qua
cửa sổ để mua lấy trận cười, câu khen chê !!! Trong khi dân Úc nhà ta th́ hết cỡ
chỉ có đụng tới hàng hiệu “Lisa Ho” vài ngàn là “bảnh tỏn xà-lỏn” lắm rồi ! Rồi
đến ngôn ngữ cũng thế. Cái ǵ cũng phang “No worries, mate” . Họ đều coi mọi
chuyện chẳng có ǵ đáng lo. Cái ǵ cũng từ từ để đó. Thế mà dân Úc vẫn bị căng
thẳng (stress) thần kinh và mức độ những người bị căn bệnh tinh thần này ngày
càng gia tăng. Thế mới lọa ! Thế th́ thử đặt một câu hỏi hết sức ngây ngô là tại
sao người dân Úc có một cuộc sống b́nh dị và thư thả (laid-back) thế th́ tại sao
lại bị “hội chứng stress” nhiều đến thế ? Nh́n bề mặt th́ như thế nhưng khi ngồi
tịnh tâm lại và khoắng từ dưới đáy nồi lên cho bốc khói th́ Cư Sĩ mới nghiệm ra
được phần nào cớ sự. Nước Úc đang chạy đuổi theo các con số thống kê như người
mê số đề. Cứ nh́n con số thống kê mà đặt mọi quyết định, tính toán mọi chuyện -
hễ cái ǵ thiếu hụt hay sai sót th́ t́m cách nâng cao để đạt “chỉ tiêu”. Xài quá
mức th́ thẳng tay mà cắt giảm cho đạt chỉ tiêu. Mấy chục năm nữa thiếu nước xài
ư ? Th́ ngay bây giờ chính phủ đă nh́n xa thấy rộng dự định đầu tư 75 tỉ bạc vào
để sửa sai các nguồn nước ngay từ bây giờ, vv,… và vv,… Do đó phải nói là chính
phủ Úc luôn quan tâm đến t́nh h́nh kinh tế và cuộc sống của người dân và muốn
cho đất nước ngày càng đi lên và phát triển. Đây là một điểm son. Nhưng nếu nói
về mặt đạo đức và tâm linh th́ Cư Sĩ nghĩ là nước Úc đang bị phá sản về nhiều
mặt như tâm linh, văn hóa, đạo đức và nhân phẩm – môn công dân giáo dục không
được chính phủ quan tâm đúng mức tại trường học. Các học sinh hầu như chỉ có
“hậu học văn” là trên hết. Nội việc g̣ lớp bổ túc James An và chạy đua vào các
trường tuyển, đạt được thang điểm UAI cho ngon lành là muốn tóe phở rồi c̣n hơi
sức, thời giờ đâu nữa mà tính chuyện đạo đức bản thân. Cư Sĩ cũng chả thấy ai
thừa sức mà thực hiện vế đầu của câu “tiên học lễ đâu cho nhọc sức. Đạo đức cá
nhân không được nhà trường huấn luyện ngay từ các lớp nhỏ dẫn đến việc những
người tuổi trẻ dễ đi đến băng hoại về nhân phẩm. Cứ nh́n con số các bà mẹ “đảm
đang” (single mum) không chồng mà chửa và ở vậy nuôi con th́ phải phục lăn chính
phủ Úc một tay “đào hoa bạc mệnh” và nuôi “báo cô” những người chỉ biết có môt
“Khoan”. Đó là “Khoan cưới”. C̣n 2 đề mục “Khoan yêu” và “Khoan đẻ” th́ coi bộ
khoan không nổi !!!Có lẽ Úc cần dân số gia tăng ? Không thế mà mỗi hài nhi sinh
ra là được chính phủ tặng không cho vài ngàn đô xài chơi. Gần đây nhất, dư luận
xôn xao về việc các tay “cua-rơ” lái xe bằng P bỏ mạng tại sa tràng trong dịp
Noel và tết Tây vừa qua lên đến mức phải báo động. Khi thấy con số tán mạng của
các dân lái xe bằng P tăng cao các nhà chính trị gia anh minh nước Úc đă có
những biện pháp sai đâu sửa đó” theo như kiểu rất ư là b́nh dân học vụ, giật bộp
(knee-jerk action) chẳng hạn như ấn định giờ giới nghiêm, giới hạn số người chở
trong xe, vv,… toàn là một thứ chính sách theo kiểu bóc ra trụng nước sôi như
“ḿ 2 cua ăn liền” nhưng đây đâu phải là giải pháp để hóa trừ con số tử vong của
dân lái xe bằng P. Vấn đề chính là giáo dục ngay từ gốc rễ, từ căn bản lúc các
em c̣n mài đũng quần trên ghế nhà trường. Cây non th́ dễ uốn, để đến già th́ uốn
làm sao ?! |