CẢI THIỆN

 

Phêrô Phùng Văn Hải


Đọc thơ Thường Vĩ thấy hay,
Tay cầm cây bút viết ngay mấy điều.
Chúa ơi xin hãy thương nhiều
Muà chay lẻ bảy con yêu hết tình,
 

Phim tập con không rập rình,
Ăn chay, cầu nguyện, dọn mình hăng say,
Đọc kinh sáng tối ngày ngày,
Tiền coin con bỏ “heo” ngay giúp nghèo (1).
 

Bạc giấy thì rất là eo,
Con xin cố gắng nghe theo các “ngài”.
Lễ cộng đồng giúp thiên tai,
Đó là tích lũy ngày mai quê Trời.
 

Từ nay con quyết vâng lời,
Thánh Lễ sốt sắng Chúa Trời ban ơn,
Kẻo ngày gặp Chúa trống trơn,
Người hỏi Ta đói làm ơn những gì?
 

Quỳ tâu lạy Chúa tức thì:
Dạ con có giúp người khi đói nghèo.
Phê-rô xin Chúa nhậm lời
Cho anh được hưởng Nước Trời làm quê.
Phục thay Thường Vĩ tự phê,
Chúc anh (chị) chay thánh trọn bề phúc ân!

(1) “heo” = hộp giúp người nghèo của Caritas.

(Cảm hứng khi đọc bài thơ
“Thói đam mê” của Thường Vĩ)