CẢM NGHIỆM KHẮP NƠI

 

1. VÀI CẢM NGHĨ ĐẦU TIÊN CỦA NGƯỜI DỰ KHÓA NAM.

 

Anh em chúng tôi tưởng tượng rằng giờ đây ḿnh đă tới quân trường để đào luyện rồi. Ban Điều Hành sắp xếp và tổ chức như thế để cho có kỹ thuật. Kế đến chúng tôi được tiếp đón và hướng dẫn làm thủ tục nhập khóa. Chúng tôi tưởng tượng rằng đă vào quân trường thiệt rồi. Nào là kiểm soát tên có đúng không, phát bản tên, đeo nơ màu đỏ, xách hành lư - nhưng cũng trôi qua, ḷng chúng tôi vẫn thấy hồi hộp.
Kế đến là nghi thức chào đón của quí vị trợ tá và ban tổ chức. Khi giới thiệu đến anh Khóa Trưởng lên để nhận các khóa sinh và điều động khóa học, th́ chúng tôi có cảm tưởng là đă vào quân trường thật sự. Lại có anh Khóa Trưởng tướng mạo nghiêm trang, có bộ râu quai nón tương tự như Vua Khủng Bố Bin Laden. Chúng tôi tự đưa mắt nh́n nhau với một ánh mắt khác lạ và anh Khóa Trưởng lời ăn tiếng nói thật là nghiêm trang làm cho chúng tôi càng nghĩ thêm về Bin Laden nhiều hơn. Nói lên cho vui vậy thôi. Thật là may mắn cho chúng tôi có một anh Khóa Trưởng có một tướng mạo rất là kỷ luật nên khóa được nghiêm trang hơn.
Kế đến là anh Khóa Pho có một tinh thần hoạt bát vui tươi để bù lại cho chúng tôi v́ lo sợ đến anh Khóa Trưởng. Rồi đến các ban ngành khác tổ chức thật chu đáo và sẵn sàng giúp đỡ cho chúng tôi. Thật là cảm động, đây là một t́nh nghĩa anh em. Thật sự là chúng tôi chưa từng thấy nơi xứ người này. Khóa diễn ra một cách êm đẹp qua ngày thứ Hai. Chúng tôi được nhiều ân sủng của Thầy Chí Thánh hơn, anh em chúng tôi an tâm, mạnh dạn, và hăng hái hơn.
 

 

2. TẤM BẢNG DA
 

Bảng da được tôi nâng niu, quư mến như người vợ mới cưới. Bảng da được để trong tủ kính như một bảo vật. Thời gian lặng lẽ trôi, bảng da bắt đầu bám bụi, v́ ít được mang ra để làm sạch. Bảng da của tôi khóc suốt ngày đêm mà tôi đâu có biết. Rồi bảng da phải rời chỗ cho những bằng khen, những tặng thưởng của các con tôi chiếm lĩnh. Bảng da của tôi âm thầm được dời ra nhà bếp và máng vào nắm đấm cửa tủ. Những khi tôi đi làm về muộn, đói bụng theo thói quen là nhào ngay vào bếp kiếm ǵ bỏ bụng. Lạ thay, bảng da của tôi lại ở đó. Lạ thay, bảng da cười, bảng da buồn, mỗi ngày mỗi khác. Bảng da như nhạo cười tôi, thách thức tôi. Có những lúc bảng da tội nghiệp cho tôi.
 

Một hôm tôi bực quá, chịu không nổi mỗi khi tôi nh́n bảng da. Tôi tính cất kỹ trong tủ an toàn. Nhưng mỗi tối khi làm sổ tính tiền lời lỗ, thu chi trong ngày. Tôi lại gặp bảng da, thế rồi bảng da như có nội công thôi miên tôi. Tôi cầm bảng da trong tay, à th́ ra ḿnh học khóa chín, là khóa được ông bạn tôi dâng lên Chúa hơn 50 linh hồn và xin Chúa đưa về nước Chúa.
 

Ôi bao kỷ miện sống lại trong tôi, bao khuôn mặt thảm thương, bao tấm ḷng bác ái, hy sinh. Tất cả đều trở về như một cuốn phim sống động.
Ta cảm ơn tấm bảng da. Cám ơn ngươi nhiều lắm. Chiều nay ta mang ngươi trên ngực và hiên ngang bước lên bực Rollo. Ta muốn khóc, ta muốn cám ơn ngươi nhiều lắm. Ta tự hứa với ḷng ḿnh, là từ nay ta sẽ không bỏ tấm bảng da yêu qúi một ḿnh.
 

Ngày Đức Ái.
 

Decolores,
 

Giuse Nguyễn Văn Anh
 

 

3. CHIA SẺ CỦA MỘT TRỢ TÁ
 

Cách đây 11 năm, đời sống tôi thật là bê bối, trong Tứ Đổ Tường tôi không thiếu một điều nào! Việc Cầu Nguyện hay tham dự Thánh Lễ là việcc xa vời , hiếm hoi. Thỉnh thoảng hoặc có tham dự Thánh Lễ là chỉ để làm vui ḷng Cha Mẹ hoặc cho lương tâm yên ổn, nên việc đứng ngoài hút thuốc hoặc ghé quán cà phê lề đường trước cổng nhà thờ là những việc b́nh thường. Có điều đáng trách và làm tôi hối hận vô cùng là: dù sống đạo như thế nhưng vẫn rước lễ một cách vô tư.
 

May mắn thay cho cuộc đời tôi - mà thực ra là ḷng thương xót của Chúa, Ngài đă ban cho tôi có Cha Mẹ rất đạo đức, Ngài cũng cho tôi người bạn đời hiền lành, chịu đựng, tuy nàng là bổn đạo mới nhưng có ḷng sùng đạo hơn tôi nhiều. Nhờ Cha Mẹ và người vợ hiền luôn kiên tŕ cầu nguyŒn cho con và cho chồng hư hỏng, ngang tàng, mà Chúa đă nhận lời họ.
 

Tôi c̣n nhớ, vào năm 1994, trong lúc đang phụ xây dựng Cộng Đoàn Tôma Thiện là trung tâm công giáo đầu tiên ở miền Đông Melbourne, th́ có anh bạn mời đi khóa 5 Cursillo tổ chức tại Canberra - chắc anh bạn thấy tôi tham gia làm việc tại trung tâm nên tưởng tôi thuộc loại chiên ngoan - một sự lầm lẫn do ư Chúa! - Tạ ơn Chúa!
 

Nhưng sau khi tham dự khóa Cursillo về, con người tôi hầu như thay đổi hẳn, tôi ư thức hơn về phụng vụ, về t́nh yêu của Thiên Chúa và trách nhiệm của người Giáo Dân. Đặc biệt là ư thức trách nhiệm làm chứng nhân cho Thầy Chí Thánh cho những người chung quanh. Tôi đă hiểu thế nào là phục vụ, nên những công việc nhỏ nhặt và hèn mọn nhất của trung tâm tôi không quản ngại thi hành và thi hành một cách vui vẻ. Những công việc Cha Quản Nhiệm hoặc các đoàn thể yêu cầu tôi đều hăng hái nhận lời, và coi đây như là phương tiện dẫn tôi đến gần Thiên Chúa hơn. Riêng viẹc viếng Thánh Thể là một công việc không thể thiếu trong tôi.
 

Tôi đă hoàn toàn thay đổi tư duy về cách chia xẻ trách nhiệm gia đ́nh với vợ con tôi. Tôi không c̣n coi những việc trong nhà như: nấu cơm, rửa chén, lau quét nhà cửa, cầu tiêu là việc riêng của vợ con tôi nữa mà sẵn sàng tham gia hợp tác. Tôi cảm nhận được niềm vui hạnh phúc trên khuôn mặt từng người trong gia đ́nh tôi, một phần thưởng mà giờ đây tôi biết là Hồng Ân lớn lao của Thiên Chúa ban cho tôi nói riêng, và cho gia đ́nh tôi nói chung. Và nhất là mỗi khi nhận một công việc nào của xứ đạo, hoặc đoàn thể yêu cầu tôi luôn được sự giúp đỡ và khích lệ của vợ và các con tôi.
 

Sự thay đổi con người tôi, một phần cũng là qua việc thường xuyên tham dự các buổi Ultreya, các sinh hoạt Trường Lănh Đạo của Phong Trào. Nhờ những sinh hoạt này tôi đă ư thức nhiều hơn về Cầu Nguyện, tham dự Thánh Lễ và ư nghĩa các nghi thức trong các Phép Bí Tích. Từ việc thay đổi nội tâm, tôi cũng cảm nhận được sự thay đổi qua hành động của tôi. Thí dụ trong những lúc làm việc trước kia tôi thường ca hát những bài nhạc đời, nay tôi đam mê những bài thánh ca hơn, và thường xuyên hát khi có thể, coi đó như là lời cầu nguyện tắt dâng lên Thiên Chúa.
 

Điều quan trọng nhất mà tôi ư thức hiện nay là: sau khi lănh nhận Bí Tích Thanh Tẩy tôi đă trở thành con của Chúa, do đó nếu muốn là con Chúa, th́ tôi phải cầu nguyện và có Cầu Nguyện th́ mới gần Chúa trong mọi sự.
 

Có một câu của Thánh Augustino nói cũng đáng để chúng ta suy nghĩ: ông kia bà nọ nên thánh, tôi không thể nên thánh được sao?

 

 


Thưa các anh chị, tôi đi với một tâm trạng người đi t́m hiểu, trong ḷng tôi không chút ǵ sốt sắng. Từ lúc khai mạc khóa tĩnh tâm này cho đến chiều ngày thứ hai của khóa 3 ngày, tôi xin được tâm t́nh với các anh chị những cảm nhận trong tâm hồn của tôi lúc này.
 

Thưa quư anh chị, trước ngày Giáng Sinh, tôi đă đi gặp Cha chịu phép ḥa giải. Nhưng sao tôi vẫn thấy trĩu nặng trong tâm hồn, mặc dù tiền bạc tôi không thiếu, nợ nần tôi không có, con tôi rất ngoan, chúng nó thường quây quần bên chúng tôi. Chúng nó cười đùa giỡn vô tư, tôi nh́n chúng mà cảm thấy hạnh phúc vô cùng, nhưng tâm hồn tôi như có một cái ǵ không được b́nh an. Sau hai ngày dự khóa, tự nhiên tâm hồn tôi thấy rất nhẹ nhàng, nước mắt tôi chảy rất nhiều khi nghe quư Linh Mục, quư anh Rollista tŕnh bày những cảm nghiệm của ḿnh, nước mắt tôi chảy một cách tự nhiên khi quỳ cầu nguyện trước mặt Thầy Chí Thánh.
 

Khi tôi về pḥng ngồi đọc 50 kinh Ḷng Thương Xót Chúa. Tôi thấy được những ân sủng Chúa ban tặng cho gia đ́nh tôi quá nhiều, mà tôi không cảm nghiệm được, chớ đừng nói chi đến sự đáp trả của tôi với Thầy Chí Thánh. Tôi nguyện sau khi dự khóa tĩnh huấn này, tôi phải làm một cái ǵ để Thầy Chí Thánh được vui, tôi phải sống làm sao để gia đ́nh tôi phải luôn là một tổ ấm. Những người chung quanh có thể cảm nghiệm được đời sống của người Công Giáo qua lối sống của tôi. Cho nên tôi mời gọi những anh chị nào có một đời sống Công Giáo hững hờ như tôi, một đời sống của người Công Giáo chưa trưởng thành, nên ghi tên tham dự khóa tĩnh huấn 3 ngày trong những dịp tới, để hiểu được thế nào là ḷng thương xót của Chúa.
 

Giuse Nguyễn Đắc Thuần, WA
 

Khóa 31
 

 


Trước hết tôi xin cám ơn đến các anh chị đă mời gọi và giúp đỡ tôi vượt mọi khó khăn để tôi được tham dự khóa tĩnh huấn Cursillo 31.
 

Khi tôi nhập khóa th́ mới thấy được là do bàn tay Chúa Kitô đă sắp đặt, tôi mới đi dự được khóa tĩnh huấn này. Sau hai ngày học tập và tĩnh huấn. Vào trưa ngày thứ hai lên nhà nguyện với buổi cầu nguyện chung cả khóa. Không hiểu sao, sau chuỗi cầu thứ nhất bắt đầu sang chuỗi thứ hai, trong ḷng tôi có một cái ǵ nó cứ trào dâng lên với nỗi xúc động và nước mắt cứ tuôn trào. Có phải Ngài đă tác động trong tôi không?
 

Ngày thứ ba của buổi học thật là ngày rất cảm xúc, nó đă làm cho tôi mấy lần phải trào lệ sung sướng. Tôi đă hiểu được ḿnh phải làm ǵ!!!.
 

Nhờ dự khóa học này tôi đă cảm nhận được gần Thiên Chúa, đă nh́n thấy bao người hy sinh cầu nguyện cho tôi. Ôi biết bao h́nh ảnh cảm động các anh chị em đă dành cho ḿnh.
 

Tạ ơn Chúa Ngài đă chọn con
Con làm ǵ cho Ngài đây?
 

Vũ Thông Hải

6. CẢM NGHĨ VỀ KHÓA TĨNH HUẤN CURSILLO 31

Kính thưa ban tổ chức
 

Trong khóa tịnh huấn cursillo 31, cá nhân tôi có vài cảm nghĩ như sau.
 

Về phần tổ chức rất là công phu, với sự tận tâm hết ḷng, hết sức của tất cả thành viên nên mọI việc được tiến hành có nề nếp. C̣n về phần phục vụ qúa tuyệt vời tôi cảm thấy ḿnh được yêu thương và chăm sóc. Về phần giáo huấn tôi say mê lắng nghe không cảm thấy mệt mỏi. Sau một đêm tĩnh tâm và xét ḿnh và 10 Rollo giúp tôi hiểu rộng thêm giáo lư của Thầy Chí Thánh và giúp tôi can đảm hơn nh́n lại chính ḿnh. Tôi đă có thói quen không đi xưng tội hoặc xưng tội trong sự tránh né quanh co. Ngày hôm nay tôi đă đủ can đảm nh́n sự thật chính ḿnh, để dễ dàng mở miệng nói tiếng xin lỗi với mọi người trong gia đ́nh va tha nhân.
 

Nh́n những họat động sự tiến hành của hai ngày qua, tôi nhận ra tôi đang ở trong một đại gia đ́nh dân Chúa, đang được sự dạy dỗ yêu thương chăm sóc của các Bác, Chú và anh chị em một cách chân thật làm đẹp ḷng Thiên Chúa. H́nh ảnh này sẽ in sâu vào tâm trí tôi măi măi, tôi hy vọng sẽ trỡ thành một thành viên của phong trào Cursillo trong ngày thứ tư.
 

Thành thật cảm ơn tất cả quí vị đă tận t́nh nâng đơ tôi trong suốt khóa tĩnh huấn 31, kính xin Thiên Chúa trả công bội hậu đến quí vị
 

Phêrô Nguyễn Xuân Thủỵ