ĐỨC TIN

 

PNThanh

(Đây là câu chuyện thật, nhưng tên của những người trong chuyện được đổi khác. Xin cống hiến quư anh chị Cảm Nghiệm Ngày Thứ Tư này, để chúng ta cùng suy ngẫm lại cuộc đời của ḿnh trong mùa chay này)
 

Ḷng Mẹ bao la như biển Thái B́nh dạt dào, t́nh mẹ tha thiết như gịng suối hiền ngọt ngào... thương con thao thức bao đêm trường, con đă yên giấc ḷng mẹ... âm thanh của bản nhạc d́u dặt, thổn thức tỏa ra đi lần vào tận từng góc của căn pḥng tiễn biệt. Đây là nơi dành cho các nghi thức cuối cùng, trước khi Linh Cửu được đưa vào ḷ hỏa táng. Cậu bé 10 tuổi đứng đó yên lặng sụt sùi, đặt hai tay trên Linh Cửu người mẹ, làm cho mọi người không cầm ḷng được! Đâu đó những tiếng nấc nghẹn ngào, rồi như chợt ḱm hăm lại...
 

Linh Cửu từ từ hạ xuống, tiếng khóc của cậu bé nấc lên từng chập, ḥa nhịp với đôi bàn tay chới với hụt hẩng trong khoảng không, như cố níu lại h́nh ảnh người mẹ thân yêu lần cuối! Rồi bỗng nhiên trong đầu óc non nớt của bé, chợt nhận ra một cách thấm thía: là kể từ đây vĩnh viễn không bao giờ c̣n có thể gặp lại mẹ nữa! Một điều mà mấy hôm nay bé chưa nhận ra, kể từ khi mẹ nằm xuống. Tuy bé có đau buồn, nhưng vẫn c̣n được nh́n thấy thân xác mẹ nằm ở đó... Tôi cố mở to đôi mắt, cắn chặt hai hàm răng để khỏi bật lên tiếng khóc, nhưng hai hàng nước mắt đă chảy dài trên má tự lúc nào?!..
 

Tôi thương cảm cho t́nh cảnh của hai mẹ con, nhất là cậu bé được sống dưới sự đùm bọc thương yêu của mẹ bao nhiêu năm trời. Hôm nay mẹ ra đi khi chưa tṛn 50 tuổi, để lại đứa con thơ dại mà đáng lẽ ở độ tuổi này, bé được hưởng sự nâng niu chăm sóc của cha lẫn mẹ, như bao đứa trẻ khác. Thật tội nghiệp, mới 10 tuổi mà đầu đă chít khăn tang, và kể từ đây bé xem như mồ côi cha lẫn mẹ! Rồi h́nh ảnh của người quá cố như hiện rơ lên trong tâm trí của tôi...
 

Hôm 11-9-2006 khoảng hơn 9 giờ, tôi nhận được điện thoại ở nơi xa gọi nhờ giúp lo phần hậu sự cho một người sắp ra đi. Tuy bất ngờ v́ chưa hề quen biết người gọi, nhưng tôi đă mau mắn nhận lời ngay không cần suy nghĩ. Bỏ điện thoại xuống, một niềm cảm xúc trào dâng, tôi thấy ḿnh tội lỗi bất xứng và đây cũng không phải lần đầu, Thầy gởi đến cho tôi những công việc này. Mặc dù những lần trước cũng có những trường hợp tôi không quen biết. Nhưng đặc biệt lần này một người lạ ở phương xa, nhờ giúp cho một người tôi chưa hề gặp và chỉ c̣n sống hơn 1 tuần lễ nữa, v́ căn bệnh ung thư đă ở vào thời kỳ cuối!
Sáng hôm sau tôi điện thoại hẹn, và buổi trưa đến gặp Thảo ở một nơi đặc biệt dành cho những người không có thân nhân. Nơi đây, có những người thiện nguyện săn sóc, an ủi những con người sắp sửa từ giă cuộc đời! Nên trường hợp của Thảo cũng được người săn sóc mấy tháng nay ở Melbourne đi theo, khi nàng muốn đi về Adelaide để gởi gắm đứa con trai của ḿnh cho người thân nuôi nấng, và sống hết những ngày c̣n lại!
 

Người đàn bà Úc lớn tuổi mở cửa mời tôi vào, tôi tự giới thiệu và nhẹ nhàng ngồi xuống ghế. Phía bên phải tôi Thảo nằm nghiêng, hơi co người trên chiếc ghế salon dài kê sát tường, thân h́nh nàng tiều tụy v́ căn bệnh, nhưng không dấu nổi nét thanh xuân trên gương mặt vẫn c̣n sót lại. Nhất là đôi mắt t́m ẩn một nghị lực chịu đựng bền bỉ. Nàng xoay người gượng dậy nhếch mép cười chào tôi, có lẽ người gọi điện thoại hồi đêm, đă cho biết sẽ có người đến gặp và giúp những ǵ Thảo cần.
 

Chúng tôi tṛ chuyện với nhau như là bạn đă quen biết từ lâu, tôi kể cho Thảo nghe những ǵ tôi đă trải qua, nhất là thương tật và bệnh tật v.v.. mà tôi phải gánh chịu. Có lẽ vậy, mà chúng tôi dễ dàng có sự đồng cảm với nhau hơn. Đáp lại Thảo kể cho tôi nghe về căn bệnh, về lư do tại sao về đây v.v.. và cho biết nhờ những việc làm, những hy sinh của chị Hà, đă cảm hóa được nàng trở lại đạo Công Giáo, và được cha Đông rửa tội cách đây hơn một năm, sau hơn 24 năm là một tín đồ ngoan đạo của Giáo Hội Tin Lành.
 

Rồi những ngày kế tiếp tôi thường đến thăm, có lúc gặp Thảo tại nhà của người em cùng mẹ khác cha, mà Thảo muốn về đó để được sống gần con v́ gởi gắm con ở đó. Mỗi lần thăm như vậy khoảng hơn 2-3 giờ đồng hồ. Nàng thật vui khi gặp tôi, như cần có người để trút hết tất cả những ǵ c̣n lại trong ḷng, và cũng để vơi bớt nỗi cô đơn khi phải nằm chờ đến giờ ra đi!.. Tôi biết cái chết có khi không đáng sợ, nhưng sợ nhất là sự đe dọa của nó, khi mà ḿnh nằm chờ đợi thần chết đến... tôi có cảm tưởng như Thảo đang chạy đua, đang giành giựt với thời gian từng giây phút sống, và trân quư những giây từng phút đó. Những lần như thế, nàng kể cho tôi nghe về cuộc đời, về chuyến vượt biên không có thân nhân đi theo khi tuổi đời c̣n quá trẻ, những ngày tháng ở trại Tỵ Nạn rồi thời gian đến Úc, dến việc học hành thành đạt, và rồi trở thành tín hữu của đạo Tin Lành, v́ gia đ́nh của Thảo theo đạo Ông Bà.
 

Thảo tâm sự cho tôi nghe những ước mơ, những khó khăn mà nàng đă thực hiện được trong đời. Những thất bại, những lầm lỡ, những hy sinh, những đau khổ, hối tiếc và hạnh phúc v.v.. mỗi khi nhắc đến đôi mắt của Thảo sáng lên, và có lúc h́nh như đôi mắt ấy lại ch́m như đắm trong nỗi buồn vời vợi, nh́n vào khoảng không như nhớ về nơi xa xăm nào đó, những ǵ mà trong cuộc đời nàng đă trải qua!.. Tôi ngồi yên lặng, chăm chú lắng nghe từng lời nói của nàng, thỉnh thoảng mặt của Thảo nhíu lại, hai hàm răng cắn chặt vào nhau để không bật lên tiếng rên. Tôi biết mặc dù Thảo đă chuẩn bị uống thuốc giảm đau trước, nhưng có lẽ thuốc cũng chỉ giúp được phần nào, chứ không hoàn toàn làm giảm hết được sự đau đớn của cơn bệnh hành hạ! Quả thật tôi đă không nhận xét lầm, khi gặp lần đầu một người mẹ có một hoàn cảnh gia đ́nh đáng thương, đang chống chỏi với cơn bệnh ngặt nghèo lại sắp sửa ra đi. Nàng đă có một khoảng đời thành công, thất bại đầy sóng gió, mà nàng đă kiên tŕ, can đảm, và đă vững vàng vượt qua, cho đến ngày giờ cuối cùng của cuộc đời mà vẫn c̣n đủ nghị lực, c̣n đủ sáng suốt để lo cho con, và c̣n chuẩn bị cho chính bản thân ḿnh sau khi nhắm mắt.
 

Điều làm tôi cảm phục là Thảo có một đức tin vào Chúa vững vàng, chấp nhận phó thác mọi việc trong bàn tay của Chúa. Nàng nhờ tôi lo mọi việc hậu sự, v́ người em không có đạo lại không biết ǵ về lănh vực này. Mặc dù trước đó khi c̣n khỏe, Thảo đă đi đến Nhà Quàn tiếp xúc hỏi sơ qua về việc an táng cho ḿnh. Thảo c̣n muốn tôi kể cho nghe những ǵ sẽ xảy ra, trong thời gian trước khi nàng trút hơi thở cuối cùng từ giă cuộc đời. Nhờ có chút ít kinh nghiệm đă giúp trong giờ phút lâm chung, nên tôi cho Thảo biết và dặn ḍ những ǵ mà nàng cần làm theo tôi, đến khi nàng không c̣n nói được nữa.
 

Thảo không tỏ ra sợ sệt hay buồn rầu khi nói đến cái chết của ḿnh, và c̣n muốn tôi cho biết những ǵ sẽ xảy ra sau đó. Tôi kể Thảo nghe những việc cần làm sau khi nàng tắt thở, và tiếp theo sau đó là những nghi thức ở Nhà Quàn, các diễn tiến trong Thánh Lễ An Táng và khi ra đến Nghĩa Trang để Hỏa Táng, mà tôi đă chuẩn bị soạn cho nàng trong cuốn Booklet, và sau những nghi thức đó tiếp theo là những tối đọc kinh cầu cho Thảo. Tôi c̣n hứa với Thảo sẽ xin Lễ đề cầu cho nàng sau 100 ngày, 1 năm, 2 năm, 3 năm và sẽ nhớ cầu nguyện cho Thảo ngày nào tôi c̣n sống. C̣n tro cốt của Thảo nếu không có ǵ thay đổi, sẽ được an táng cạnh Vườn Hồng, nơi mà mỗi năm đến ngày lễ các linh hồn cha sẽ đến dâng Thánh Lễ.
 

Chúng tôi tṛ chuyện rất thoải mái vui vẻ nói về cái chết, giống như môt câu chuyện b́nh thường trong cuộc sống hằng ngày, làm tôi nhớ lại câu chuyện kể về một nhà sư đắc đạo ở Tô Châu bên Trung Hoa, chuyện kể rằng: Tại nơi đọc sách của vị sư này có để một cỗ Quan Tài nhỏ làm bằng gỗ. Khách đến chơi lấy làm ngạc nhiên hỏi:
 

- Thầy c̣n đang mạnh khỏe, tại sao lại để cổ Quan Tài là vật xui xẻo ở chỗ ngồi?
 

Vị sư già chậm răi nói:
 

- Con người có sinh tất có tử, mà tử th́ chui vào cái này. Thật là lạ, con người chỉ ham lo công danh phú quư. Suốt ngày tranh đua đuổi theo tài sắc thị hiếu, mà chẳng biết đến cái chết là ǵ. Mỗi khi có việc không được như ư, tôi cầm lấy chiếc Quan Tài này mà ngắm, tức khắc tôi thấy được yên ổn trong tâm hồn.
 

Tôi nghĩ đức tin đă giúp cho Thảo hiểu được cái lẽ sinh tử của con người! V́ môt khi lọt ḷng mẹ đến thế gian này, với thân h́nh trần trụi cất tiếng khóc chào đời, là kể từ giây phút ấy cuộc sống của ḿnh được tính bằng con số, và rồi cứ thế mỗi ngày một ngắn đi, cho đến một ngày Chúa gọi ta về. Con người sẽ ra đi với hai bàn tay trắng, mà không mang theo được những ǵ ḿnh đă ra sức thu góp, tích lũy bao nhiêu năm trời. Tất cả đều trở về với cát bụi hư vô, chỉ có linh hồn là bất diệt.
 

Tiếng chuông điện thoại reo vang, đầu dây bên kia tiếng cô Y Tá người Úc cho biết Thảo đang trong cơn nguy kịch, tôi cảm ơn và hứa sẽ đến ngay. Bỏ điện thoại nh́n đồng hồ thấy đúng 11 trưa, tôi lại gọi điện thoại mời cha lên bệnh viện v́ có người đang hấp hối. Tôi bỏ công việc đang làm, lái xe chạy ngay lên bệnh viện nơi Thảo đang nằm điều trị. Con đường mà thường ngày tôi hay đi, sao hôm nay h́nh như dài thêm ra, và xe cộ sao có vẻ nhiều hơn mọi ngày? Cuối cùng cũng mất gần 30 phút mới đến nơi.
 

Thảo nằm đó gương mặt hôm nay đầy đặn không ốm như mọi khi, nhưng đang trong cơn mê sảng. Tôi đến gần sát bên giường, tay trái đặt lên vai phải của nàng, tay mặt cầm tượng chịu nạn để trên ngực Thảo và nghiêng người gần sát vào tai nàng. Tôi kêu tên Cực Trọng của Chúa. Lạ lùng thay! Thảo không c̣n mê sảng nữa, nàng tỉnh hẳn mở một con mắt mỉm cười nh́n tôi, với giọng nói khàn khàn khó khăn Thảo cảm ơn và nói những lời vĩnh biệt lần cuối cùng rồi nhắm mắt lại. Tôi căn dặn Thảo nghĩ ngơi cầm giữ ḷng trí hướng về Chúa và lập lại trong trí những ǵ tôi hướng dẫn.
 

Đúng 4.15 phút buổi chiều ngày 17-10-2006. Thảo trút hơi thở cuối cùng ra đi b́nh an sau khi đă chịu phép xức dầu. Hai mắt nàng nhắm lại, gương mặt thanh thản đầy đặn, sáng láng không ốm giống như người bệnh, hai tay cầm tràng hạt Mân Côi. Tôi làm dấu Thánh Giá và phát kinh cho những người thân của Thảo mà tôi đă in sẵn để cùng đọc, mặc dù họ là những người chưa hề biết Chúa.
 

Giờ này ngồi viết lại những gịng chữ này, tôi cảm nghiệm được Thánh Ư Chúa nhiệm mầu, và nhớ lại câu nói của một danh nhân: “Hạnh phúc th́ nhà nào cũng giống nhau, c̣n đau khổ th́ mỗi nhà mỗi khác”. Nếu như cuộc đời của tôi suông sẻ, không đau khổ, không gian nan, không thất bại. Th́ giờ này làm sao tôi có thể ngồi ở đây trong đêm khuya vắng vẻ, để ghi lại những cảm nghiệm của ḿnh, và chắc sẽ không có ǵ để viết. Và nếu tôi khong trải qua những gian nan, đau khổ th́ làm sao tôi có thể hiểu được nỗi khổ của người khác, để có thể cảm thông với họ... và có lẽ cuộc đời của tôi sẽ đi về một hướng khác và chạy theo những thứ khác!.. Có những sự việc xảy ra cho tôi mà trước kia tôi thường đặt câu hỏi hay than trách Chúa, th́ hôm nay tôi lại có thể tự trả lời cho ḿnh, là việc Chúa làm có lư do của Người và nhất định sẽ có ích cho tôi.
 

Mùa chay 2007