SỐNG ĐỨC TIN TRONG XĂ HỘI NGÀY NAY
 

Lm Trần Quang Ṭng

Anh chị em Cursillistas thân mến, anh chị em hiểu thế nào về đức tin? Có nhiều ư nghĩa khác nhau khi ta nói về đức tin. Đức tin có thể chỉ về những sự thật trong Kinh Thánh, những tín lư, những nghị quyết của Công Đồng, những giáo huấn của giáo hội, những sách của các vị tiến sĩ hay của các thánh trong Giáo hội (fides quae creditur). Đức tin cũng có thể hiểu theo nghĩa thứ hai là chỉ về niềm tin của các tín hữu (fides qua creditur). Chính trong nghĩa thứ hai này khi ta nói về đức tin là một trong ba nhân đức: tin, cậy và mến. Đức tin hiểu như thế là nguyên lư tác động trong đời sống ân sủng của các tín hữu. Bản thể con người chúng ta được biển đổi bởi ân sủng cũng vậy những khả năng tâm linh chúng ta cũng được biến đổi nhờ đúc tin, đức cậy và đức mến. Vậy chúng ta hăy cùng nhau t́m hiểu vai tṛ của đức tin trong cuộc sống hàng ngày.
 

Nhờ đức tin chúng ta biết được Thiên Chúa và những ǵ Ngài mặc khải cho chúng ta. Tuy đức tin trước hết là một hành động của trí tuệ nhưng luôn luôn đi kèm theo ư chí. Vậy đức tin là tác động của con nguời đáp lại sự mời gọi của Thiên Chúa mặc khải trong vâng phục và phó thác. Mỗi khi chúng ta tham dự thánh lễ sau khi truyền phép chúng ta tuyên xưng “Đây là Mầu Nhiệm Đức Tin”. Mầu nhiệm đức tin đây là ǵ? Mầu nhiệm này vượt trên hết sự hiểu biết của con người, mầu nhiệm này chỉ về chương tŕnh cứu độ Thiên Chúa dành cho con nguời. Như vậy khi chúng ta nói về việc sống đức tin. Đây không c̣n chỉ là hành động thuần túy của lư trí như là một sự suy tư, chiêm ngắm không ngừng về những mặc khải của Thiên Chúa nhưng c̣n là sống những những chân lư đó trong cuộc sống hàng ngày. Thánh Biển Đức nói rằng chúng ta sống đức tin trong sự thờ phượng Thiên Chúa chứ không phải là tranh luận xuông.
 

Đức cố Giáo Hoàng Phaolô đệ lục nói rằng ngày nay người ta không tin vào những người chỉ dùng lư trí mà tranh luận những vấn đề về đức tin nhưng họ tin vào những con người sống những chân lư đó trong cuộc sống của ḿnh. Thánh Phaolô nói rằng đức tin mà không có hành động là đức tin chết. Thực vậy mẹ Têrêsa thành Calculta ở An Độ là một chứng nhân hùng hồn của việc sống đức tin trong xă hội ngày nay. Qua công việc bác ái của mẹ bao nhiêu người nghèo đói bệnh hoạn đă được nâng đỡ. Mẹ không cần giảng dạy về đức ái nhưng công việc bác ái của mẹ đă đưa biết bao nhiêu linh hồn về cho Chúa và t́nh thương vô bờ bến của mẹ đă an ủi bao cơi ḷng tan nát và là nơi trú ẩn của biết bao người cùng khổ mà họ đă bị xă hội ruồng bỏ. Trong lúc con người trong xă hội chạy theo vinh quang, danh vọng, tiền của. Ai có tiền mới được chăm sóc, ai giầu mới được người khác phục vụ. Những con người khố rách áo ôm, trong xà hội giai cấp như An Độ th́ làm sao mong được chữa trị khi bệnh hoạn ốm đau. Nhưng mẹ Têrêsa và các nữ tu của mẹ qua công việc bác ái đă mạnh dạn làm một cuộc cách mạng; họ sống đức tin của những nguớ Kitô hữu tuyên xưng t́nh thương của Thiên Chúa dành cho mọi nguời không phân biệt giai cấp giầu nghèo.
Chúng ta đă cũng đă nghe nói không biết bao nhiêu lần lời Chúa phán: “Phúc cho kẻ nào có tinh thần nghèo khó v́ nước Trời là của họ”. Ai trong chúng ta cũng hiểu thế nào là sống nghèo khó v́ nước Trời nhưng ít ai trong chúng ta can đảm mang điều này thực hành cách tích cực trong cuộc sống. Chúng ta tuyên xưng và ca tụng đức khó nghèo nhưng nếu chúng ta phải hy sinh đi ít nhiều của cải, tiền bạc hay một số tiện nghi của cuộc sống an nhàn th́ chúng ta lại chùn chân và tự biện hộ rằng “có thực mới vực được đạo”, “tôi c̣n phải lo cho gia đ́nh và vợ con tôi nữa”, hay “ḿnh đâu có phải thánh đâu mà có thể hy sinh như vậy được”. C̣n bao nhiêu lư do khác nữa chúng ta có thể đưa ra để biện hộ cho sự thiếu quảng đại và ḷng ích kỷ của ḿnh. Có người ngựi c̣n cho rằng người nghèo là tự v́ họ không chịu khó làm ăn, v́ họ lười biếng nên không thể trông chờ sự giúp đỡ của người khác. Một số c̣n cho rằng lo cho người nghèo là trách nhiệm của những người lănh đạo các quốc gia, là nhiệm vụ của chính quyền. Nếu chúng ta cũng suy nghĩ như vậy th́ c̣n ǵ là đức bác ái Kitô giáo. Chúa dạy chúng ta hăy cho kẻ đói ăn, kẻ khát uống, kẻ rách rưới ăn mặc; và mỗi khi chúng ta làm những công việc đó cho một người anh chị em là chúng ta làm cho chính Chúa vậy.
 

Chúng ta hăy tự kiểm điểm xem ḿnh sống đức khó nghèo thế nào. Chúng ta nghĩ rằng ḿnh sống th́ phải hợp thời trang, ăn mặc cho đúng “mốt”. Thử nghĩ xem ḿnh có bao nhiêu cái áo, cái quần, bao nhiêu đôi giầy và phải công nhận có những cái ḿnh chỉ dùng có một lần rồi bỏ xó trong khi đó có bao nhiêu người dân trong những quốc gia tại Phi Châu cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc; những h́nh ảnh trên máy vô tuyến truyền h́nh cho ta thấy các em nhỏ tại các quốc gia đó sinh ra chịu biết bao nhiêu là bệnh tật chỉ v́ không có nước sạch mà uống vậy mà chúng ta đành ḷng tiêu dùng tiền bạc trong những nhu cầu có tích cách xa xỉ để lấy tiếng khen hay được đẹp mặt với người khác. Nói về thời trang tôi c̣n nhớ một câu chuyện như sau. Có một ca sĩ nổi tiếng kia có một cô vợ không được đẹp cho lắm nhưng lại rất thích theo đuổi thời trang. Cứ “mốt” nào mới ra là cô ta phải kiếm may hay mua cho bằng được. Anh ta rất ngạc nhiên khi thấy vợ ḿnh một lần kia lấy chiếc quần dài mới tinh của anh ra, khoét một lỗ ở mông và sau đó lại mạng lại chung quanh bằng chỉ. Anh ṭ ṃ hỏi vợ sao làm ǵ mà kỳ vậy. Bà vợ trả lời: “Sao mà anh quê vậy bây giờ cái mốt vá này là thời trang đó!” Thấy có vẻ buồn cười nên anh ca sĩ này đi tới một nguời bạn làm phóng viên báo chí nổi tiếng chuyên viết về thời trang. Anh hỏi lai lịch sao lại có “mốt” ǵ mà kỳ như vậy, quần mới mà lại khoét đi một miếng ở mông rồi mạng lại bằng chỉ. Anh phóng viên đó cho biết lai lịch của “mốt” đó là một hôm có một ca sĩ nổi tiếng trong nước mặc chiếc quần có lỗ thủng ở mông nên sau đó các cô cậu choai choai cho đó là “mốt” mới nên đua nhau làm như vậy. Người ca sĩ này cười thầm và không dám nói cho bạn ḿnh biết chính ḿnh là người ca sĩ nổi tiếng đó. Hôm đó anh ta tŕnh diễn với chiếc quần rách mông v́ vô t́nh quần anh bí vướng vào kẽm gai trước giờ tŕnh diễn mà không c̣n giờ để thay quần khác.
Có thể chúng ta không quá nông nổi chạy theo thời trang như vậy nhưng nếu chúng ta muốn giúp đỡ người khác, có lẽ chúng ta cũng có thể bớt ăn uống và bớt chi tiêu những ǵ không cần thiết để có thể gom góp lại ít nhiều hầu giúp đỡ những anh chị em kém may mắn hơn chúng ta.
 

Anh chị em Cursillistas thân mến, chúng ta đang sống trong Mùa Chay Thánh chuẩn bị mừng Chúa Phục Sinh. Đây cũng là dịp chúng ta sống đức tin nhất là trong lănh vực sống khó nghèo. Đức bác ái, ḷng thương người theo như Chúa Giêsu đă làm gương, đ̣i buộc chúng ta phải cố gắng hy sinh, san sẻ của cải vật chất để giúp đỡ những người anh chị em khác kém may mắn hơn chúng ta. Chúng ta may mắn được sống trong một xă hội khá an toàn sung túc, với nhiều tiện nghi của cuộc sống. Chúng ta hăy tạ ơn Chúa và hăy nói lên niềm tri ân này bằng cách chia xẻ theo khả năng của ḿnh với những người anh chị em kém may mắn hơn chúng ta. Như vậy chúng ta mới là những chứng nhân sống động của Chúa Kitô thực sự sống đức tin trong xă hội ngày nay.

Adelaide, Mùa Chay 2007.