|
CẢM NGHIỆM ĐẦU NĂM |
||
|
Lucy V.T.H.
|
||
|
Hai năm rồi mới có Khóa 3 Ngày (K3N),
tôi tưởng chừng như đă lâu lắm, hễ cái ǵ phải chờ phải đợi th́ bỗng dưng trở
thành lâu hơn b́nh thường. Đại đa số các anh chị em Cursillista đều mong đợi,
nôn nóng chờ ngày khai khóa. Thời gian 6 tháng trước đó rất sôi nổi với nhiều
sinh hoạt nối tiếp nhau: nào là nghiên cứu giới thiệu khóa sinh, nào là cầu
nguyện, làm palanca, tham dự các buổi tĩnh tâm, nào là check internet mỗi ngày
theo dơi giá cả các hăng máy bay để canh me book các chuyến bay cho một số các
anh chị trợ tá cũng như khóa sinh với giá rẻ nhất có thể, rồi đến các buổi họp
của Văn Pḥng Điều Hành (VPDH), thao giảng rollo, v.v... Ai ai cũng bận lắm
nhưng rất vui v́ đây là cơ hội cho những cục than hồng lâu nay đă ít nhiều nguội
lạnh có dịp được gần nhau hơn để cùng nhau chia sẻ ngọn lửa luôn rực sáng của
Chúa Thánh Thần, để cho ngày thứ tư của chúng ta thêm màu thêm sắc và thêm ư
nghĩa hơn. Rất tiếc tôi không có dịp đi trợ tá 2
khóa vừa rồi, ḷng buồn lắm v́ đây là lần đầu tiên tôi vắng mặt tại K3N, nhưng
v́ hoàn cảnh việc làm không cho phép nên tôi đành khất hẹn kỳ sau. Ai ngờ trong
gia đ́nh có tang chế bất th́nh ĺnh, tôi đành khăn gói đi Canada gấp để tham dự
đám tang anh rể và để nâng đỡ chị và các cháu vừa mới mất đi người chồng, người
cha yêu quí. Tôi ra đi gấp rút không kịp sắp xếp công việc làm và gia đ́nh nên
ḷng cảm thấy bất an và đầy lo lắng. Đúng là mọi sự đă có Chúa lo, đâu vào đó.
Vốn là trong nhà tôi có 4 người: tôi đi Canada, chồng tôi chuẩn bị đi trợ tá ở
Perth, 2 vợ chồng chúng tôi rất lo v́ không biết 2 trái ḿn nổ chậm để ở nhà có
ổn không, th́ bỗng dưng người chị bên chồng ra tay nghĩa hiệp đứng ra lănh 2
cháu đem về Melbourne chăm sóc giùm vài ngày, đỡ lo quá Chúa ơi. Trong mấy ngày
này chúng tôi thường xuyên nói chuyện với nhau qua điện thoại và email, nên tôi
có cảm giác gần gũi lắm, tôi cứ tưởng chừng như chồng con đang ở gần đâu đó
nhưng thực tế lại đang ở cách xa tôi cả mấy đại dương mênh mông. Mấy tuần ở bên Canada buồn lắm, trời
băo tuyết liên tục. Cảnh tuyết trắng rơi lất phất đẹp và thơ mộng lắm nhưng thực
tế khi tuyết tan rồi th́ chỉ c̣n lại những vũng śnh lầy dơ dáy. Ngoài trời lạnh
tôi bâng khuâng ngồi nghĩ đến các anh chị em ở Perth, giờ này đang đến rollo
nào, chuyển biến tâm linh ra sao, trong khóa có nóng lắm không. Ước chi tôi
chuyển bớt về Perth một chút xíu cái lạnh của Canada th́ đỡ biết mấy. Những ư
nghĩ này cứ đeo đuổi tôi suốt mấy tuần nói lên những khao khát của tôi cũng như
một số anh chị em vắng mặt, chẳng biết giúp được ǵ hơn ngoài những lời kinh
nguyện và làm palanca dâng các K3N cho Thầy xin mưa hồng ân luôn tuôn đổ xuống
từng người một. Chuyến đi Canada kỳ này tôi gặp lại
gia đ́nh Lan Ṭng, cũng là Cursillista trước đây ở Canberra, nay định cư ở
Portland Hoa Kỳ. Hơn ba năm rồi chúng tôi mới gặp lại nhau, mừng lắm, cũng giống
như tâm t́nh của các anh chị em trợ tá lâu ngày hội ngộ với nhau tại K3N. Tiếc
là chúng tôi chỉ gặp nhau vỏn vẹn có 3 giờ đồng hồ, nói chuyện chưa đă chút nào
hết, rồi lại ngồi xe thêm chừng đấy giờ để trở về nhà mặc dù ngoài trời đang mưa
tuyết. V́ ở xa nhóm quậy của Canberra mấy năm rồi nên Ṭng Lan trông nghiêm nghị
và đạo mạo hẳn ra, chẳng bù cho nhóm chúng tôi tuy tuổi thọ cũng trên dưới 50 mà
vẫn chưa nên thân cho bạn bè hàng xóm láng giềng được tịnh tâm tịnh trí. Tuy
không có mặt ở Perth nhưng nhờ có sự làm việc vô cùng đắc lực của Ban Tuyền
Thông về những chuyện bên hè, lúc giờ giải lao hoặc đi chơi chung với các anh
chị từ tiểu bang khác, nên chúng tôi lại có những trận cười ngả nghiêng. Đó là
một trong những kỷ niệm để đời của những người trợ tá như chúng tôi, ngoài những
liều thuốc bổ về tâm linh cộng thêm với những tiếng cười làm cho ngày thứ Tư
thêm màu sắc. Một việc xảy đến bất ngờ trong giờ
giải lao hôm đó, cái bánh sinh nhật bỗng dưng xuất hiện để mừng tuổi thọ của
tôi. Lúc bấy giờ tôi mới hiểu ra tại sao em trai tôi (cũng là Cursillista nhưng
ít đi sinh hoạt PT) dẫn 2 con đến tham dự Đại Hội Ultreya ngày hôm đó. Tội
nghiệp 2 đứa nhỏ ngồi chờ trong xe suốt mấy tiếng đồng hồ nóng chảy mỡ chờ tới
giờ thổi đèn và cắt bánh. Tôi cảm động lắm, thấy thương và tội nghiệp 2 cháu vô
cùng. Cám ơn mọi người đă có mặt cùng hát chúc mừng sinh nhật tôi, đặc biệt là
cậu em trai và 2 cháu thân thương của tôi. Sau khi dọn dẹp xong, vợ chồng tôi
cùng 2 chị trong nhóm đến thăm Chị Lệ trong những ngày tháng cuối đời Chị. Khi
tiếng gỏ cửa vừa dứt th́ cánh cửa liền bật mở ra, trước mặt chúng tôi là Chị Lệ
đang nở nụ cười đón chúng tôi tận cửa. Không thể nào ngờ được đó là Chị, trông
khỏe hẳn ra và tự ḿnh bước đi mà không cần người đỡ. Sức khỏe của Chị hôm đó có
phần tiến bộ hơn cách đó một tuần: Chị ngồi xụi lơ trên ghế, cố gắng thều thào
nói chuyện với chúng tôi, ḷng tôi đau như cắt. Thương Chị vô cùng, nhất là
trong những tháng qua gia đ́nh Chị gặp quá nhiều thử thách, từ thể xác đến đức
tin. Chúng tôi chẳng biết làm sao hơn, nên thay phiên nhau đến thăm Chị, hy vọng
Chị sẽ lên tinh thần mà quên bớt đi những cơn đau đang dày ṿ thể xác Chị. Cả
Cộng Đoàn Canberra và rất nhiều bạn bè khắp nơi luôn cùng nhau cầu nguyện cho
Chị được b́nh an, kiên tŕ và can đảm trong suốt thời gian điều trị, nhất là
luôn tin tưởng phó thác mọi sự cho Chúa và Mẹ. Thăm Chị Lệ xong, chúng tôi quay về nhà đón các con ra ngoài ăn tối để mừng sinh nhật tôi. Trong khi dùng cơm tối, con gái lớn của chúng tôi mới buột miệng hỏi: Ba Me à, không biết tại sao 2 người khách ngồi gần bàn ḿnh cứ nh́n ḿnh hoài? Tôi vội trả lời con cho qua chuyện đó là quyền của họ, không sao đâu. Cuối bữa cơm, 2 người này đứng dậy
tưởng là họ bước thẳng ra carpark nhưng không họ dừng lại bàn chúng tôi và nói
nhỏ là họ rất vui khi thấy cảnh vợ chồng con cái cùng ngồi cơm tối chung với
nhau. Câu nói rất đơn sơ này làm tôi giật ḿnh Cảm Tạ Chúa v́ ngày nào vợ chồng
con cái c̣n ăn chung một mâm, ở chung một nhà là con được hạnh phúc ngày đó. Xă
hội bây giờ tạp nhạp lắm, đầy dẩy cám dổ và tội lổi, nên việc giáo dục con cái
trở nên vô cùng khó khăn mà các bậc cha mẹ không thể tự tin nơi sức riêng của
ḿnh được, nhưng phải nhờ đến Ơn Trên soi sáng, hướng dẫn và ǵn giữ thế hệ trẻ
ngày nay. Thế là được thêm một ngày vui và ấp
đầy kỷ niệm dễ thương, đơn sơ, đáng ghi nhớ để bù đắp lại những lúc lo âu, xuống
tinh thần. Dù sao đi nữa, vui hay buồn, ốm đau hay khỏe mạnh, tôi xin luôn được
ghi nhớ rằng Chúa và Mẹ luôn ở bên tôi, luôn đồng hành với tôi th́ tôi sẽ an tâm
tiến bước để sống chuỗi ngày thứ Tư trọn vẹn không hổ danh con cháu các Ngài.
Ghi chú: Bài chia sẻ này đáng lẽ ra
đă được đăng trong Báo Ultreya tháng 3 nhưng v́ bị trục trặc kỹ thuật ngoài ư
muốn nên bị đăng trể một kỳ. Thế mà chỉ trong mấy tuần lễ ngắn ngủi đó Chị Lệ đă
giă từ chúng ta để về đoàn tụ với Anh Minh, người chồng mà Chị đă khóc than vô
cùng thảm thiết lúc Anh mất đi cách đây gần 7 năm. Ai đă từng tham dự đám tang
của Anh, không thể quên được cảnh vợ khóc chồng thảm thương như vậy. Cuối cùng rồi Chị cũng ra đi trong
giấc ngủ trưa ngày thứ ba 20/03/2007 với sự có mặt đông đủ của gia đ́nh và một
số bạn bè. Nh́n Chị nằm trong quan tài với khuôn mặt b́nh an măn nguyện, tôi
hiểu được phần nào tâm t́nh biết ơn, hiến dâng và phó thác hoàn toàn trong tay
Chúa của Chị. Đây là một tấm gương sáng cho tôi noi theo dù bất cứ trong hoàn
cảnh nào cũng xin được sống trong tâm t́nh này. Xin quư Cha và quư Anh Chị cùng chúng tôi hiệp ư cầu nguyện cho linh hồn Maria Phạm Thanh Lệ và tất cả các linh hồn đă qua đời trước chúng ta được vui hưởng thanh nhàn muôn đời trong nhà
Cha. Amen. |