|
CHỊ TÔI |
||
|
Tom |
||
|
Thực sự th́ tôi không có chị, v́ nhà
chỉ toàn anh em trai. Không có chị ruột, nhưng tôi có ba người chị dâu. Phần v́
tin tưởng ở sự “nên một” trong hôn nhân, phần nữa v́ thèm t́nh chị em, nên tôi
coi các chị dâu như chị ruột vậy. Và hôm nay tôi muốn chia sẻ về người chị dâu
cả của tôi. Anh tôi cưới vợ năm tôi được sáu
tuổi, cái tuổi rất ngây thơ, hồn nhiên của đứa trẻ miền quê nghèo khổ. Nhà có
đám cưới đương nhiên là tôi vui thích lắm. Thuở bé sống gần chị nên tôi có khá
nhiều kỷ niệm. Và cho đến bây giờ, tuy cả chị lẫn em đều đă xế chiều và sống
thật cách xa, nhưng xem ra chị vẫn xem tôi c̣n nhỏ như nuối tiếc quá khứ hay v́
cái mác “chú Út” của tôi? Tôi nghĩ có lẽ cả hai, v́ tôi cũng mang tâm trạng như
vậy. Những lần về trốn lạnh, chị thương cảm cho số tôi bệnh tật và quan tâm săn
sóc. Biết tôi thích ăn ǵ chị cũng ráng thỏa măn. Nghe tin ông thầy nào giỏi là
bắt tôi tới lấy thuốc, tuy chẳng muốn tí nào nhưng tôi vẫn chiều, không muốn làm
phụ ḷng chị. Tháng Bẩy năm ngoái về thăm, chị cho
biết không được khỏe v́ đang bị bệnh bao tử. Tôi liều nhín thuốc lại cho chị
uống và chị em đều vui khi chị cho biết “uống thuốc chú cho chị thấy dễ chịu
lắm”. Thương chị, tôi nhường phần thuốc của ḿnh cho chị, hy vọng chị cứ được dễ
chịu măi. Nhận được những kết quả y khoa với
lời khuyên của bác sĩ cho bệnh nhân về nhà gần gũi với thân nhân, ai cũng nghĩ
ngày chị rời bỏ cơi trần không xa. Tôi e ngại anh cả và các cháu tôi sắp phải
trải qua một biến cố thật lớn trong đời và cái Tết Đinh Hợi buồn thảm. Sợ chị bị khủng hoảng và mất tinh
thần, tôi viết một lá thư dài chia sẻ với chị với hết tâm t́nh chị em và cảm
thông trong tâm trạng của người cũng mang nhiều thứ bệnh khó chữa. Chị em đều
vui vẻ cả làng. Chị vui v́ có người cảm thông “đồng cảnh ngộ”, tôi vui v́ có
được món quà tinh thần gởi chị thay cho sự gặp mặt. Tất cả mọi người đều hồi hộp theo
dơi, tin qua tin lại gần như hằng ngày trong tháng vừa qua, và lúc 9giờ50 sáng
hôm nay chị đă “tử quy” - về với Chúa. Trong năm tháng cuối đời chị, tôi đă học
được nhiều bài học quư giá. Quư nhất là bài học về đức tin. Cũng như tôi đă chia sẻ về đức tin
của Mẹ tôi năm nào, đức tin đơn sơ của người nông dân chất phát thật là cao quư.
Đơn sơ nhưng can trường. Đơn sơ nhưng hiệu quả. Hiệu quả đạt được tới mức “lời
lăi cả phần hồn lẫn phần xác”. Nhờ đức tin này, chị sống cách b́nh
an nhẹ nhàng trong t́nh yêu Chúa, không có ǵ phải băn khoăn như những người
mang tiếng học cao hiểu rộng. Chị an ḷng với cương vị một con chiên hiền ḥa
nên không kiêu ngạo với ư riêng của ḿnh. Nhờ đó chị khiêm nhường và tỉnh thức
như Lời Chúa đă căn dặn. Cũng nhờ đức tin này, chị có được cả sự b́nh an về thể
xác. Nghe tin bị bệnh như vậy khác chi
người bị bản án tử h́nh nên ai mà không lo lắng, khủng hoảng? Thế nhưng chị rất
b́nh tĩnh, không như tôi đă lo xa. Ngày từng ngày đối diện với những đau
đớn và sự chết, đức tin của chị không hề bị chao đảo, ngược lại, mỗi ngày một
kiên cường thêm. Chị tin tưởng tuyệt đối vào t́nh yêu Thiên Chúa và cố gắng sống
những ngày c̣n lại cho có ư nghĩa và lợi ích nhất. Chị đă trở nên nhân chứng
sống động của đức tin Công Giáo. Có thể nói những ngày chịu bệnh là
những ngày chị gần gũi với Chúa hơn bao giờ hết. Chị đă trải qua mùa Chay sốt
sắng và gắn liền với cuộc khổ nạn của Đức Kitô. Bệnh ung thư ở giai đoạn cuối đă
lan tràn khắp nơi ắt hẳn phải đau đớn lắm. Tôi hỏi thăm th́ chị cho biết không
dùng thuốc men ǵ làm giảm đau cả ngoài phương thế bám lấy Chúa và Đức Mẹ. Ư
muốn thông phần sự đau đớn với Chúa đă trở nên sức mạnh phi thường giúp chị trải
qua sự đau đớn. Tuần cuối cùng kiệt sức, chị mới chích thuốc và chích mức độ hạn
chế tối thiểu. Nói chuyện với tôi xem ra chị cảm thấy hạnh phúc lắm, cho rằng
đây là thời điểm hồng ân Chúa ban để chị có thời gian chuẩn bị sẵn sàng. Niềm
ước mơ về với Chúa đă sát kề ngay cạnh. Thực vậy, có lần cháu tôi hỏi nếu giờ
được bà tiên cho ước một điều, th́ mẹ sẽ muốn sự ǵ: khỏi bệnh, trúng số...? Chị
khẳng khái xác định: mong ngày được về bên Chúa. Xác định như vậy nên chị dọn ḿnh kỹ
lưỡng với các bí tích Chúa ban, tham gia tích cực những buổi bà con đến cầu
nguyện mỗi tối. Đau yếu nhưng vẫn kiên tŕ quỳ gối 45 phút cầu xin với Ḷng
Thương Xót Chúa. Chị đă thành tâm xin sự thứ tha của mọi người, một h́nh ảnh quá
đẹp của mùa Chay biểu lộ sự sám hối chân t́nh. Tôi cảm động đến rơi lệ khi chị
ngỏ lời “chú tha thứ cho chị về những điều chị đă làm buồn ḷng chú nhé”. Tôi
vui mừng khi nhận thấy chị đang mở rộng cửa tâm hồn để đón mời Chúa đến, một dấu
hiệu Chúa cũng đang giang rộng đôi tay ôm ấp chị trong t́nh yêu cao cả. Đúng là
mỗi vị thánh đều có một quá khứ, mỗi tội nhân đều có một tương lai để chúng ta
hy vọng. Xác định như vậy nên chị b́nh tĩnh
sắp xếp hết mọi chi tiết liên quan đến việc hậu sự của chị. Chị muốn đám tang
chị sẽ tổ chức đơn giản. Không ṿng hoa, không kèn trống. Xác định như vậy nên chị tận dụng
những ngày cuối đời để hành đạo với việc khuyên bảo con cháu. Chị cố gắng vượt
qua cái t́nh mẫu tử b́nh thường mà hướng con cháu có cái nh́n cao hơn. Chị không
muốn con cháu than khóc thương mẹ, thay vào đó phải là sự kiên tâm cầu nguyện.
Chị trấn an chồng con khi về bên Chúa, chị sẽ cầu nguyện cho thật nhiều để được
sống b́nh an hạnh phúc. Sau năm tháng phát bệnh và hơn hai
chục ngày không ăn uống, chị đă sống ngày cuối cùng của cuộc đời cùng với toàn
thể Giáo Hội tưởng niệm việc Chúa vào thành Giêrusalem. Chị đă đứng trong vị trí
tích cực của đoàn người tung hô Chúa vào thành và đă nhiệt thành đồng hành với
Chúa trong suốt cuộc tử nạn, để rồi Ngài lại đón chị về vào sáng thứ Hai Tuần
Thánh. Tôi cảm nhận chị đă phục sinh ngay trong cuộc sống. Chị đă sống phục sinh
cách quả cảm theo như thánh Phaolô: “đă chạy đến đích và giữ vững đức tin”, nên
cũng tràn hy vọng chị sớm nhận được “triều thiên công chính” cho những ai yêu
mến và trông đợi ngày Chúa đến. Qua cái chết của chị và chủ đề của
tháng này, tôi nh́n rơ hơn về ư nghĩa phục sinh của cuộc sống và sống phục sinh
trong đời sống hằng ngày. Năm này qua năm khác tôi đă sống qua biết bao mùa Chay
và mừng Chúa Phục Sinh, nhưng xem ra c̣n hời hợt lắm nếu không nói là quá máy
móc, thành ra chưa lănh hội đủ Ơn Phục Sinh như những lời chúc. Tôi phải rà soát lại vấn đề đức tin.
Tôi phải học hỏi thêm về sự đau khổ. Tôi phải cố gắng hơn trong việc đổi mới nhờ
những biến cố Chúa thương gởi đến. Những điều này cần thiết để giúp tôi đi theo
đúng đường của Chúa. Có đi đúng, tôi mới có được sự phục sinh chung cuộc thực
sự. Xúc cảm trước tin chị mất, trong tâm
t́nh của Tuần Thánh, tôi muốn hát lên bài thánh ca dâng lên Chúa để cầu cho chị,
cho chính tôi để xác tín niềm hy vọng: ĐK. Nhưng hăy vui lên hăy ca lên reo
mừng, Alleluia. V́ tận cuối đêm dài đă ló rạng b́nh minh của ngày sống lại.
Nhưng hăy vui lên hăy ca lên reo mừng, Alleluia. V́ tận cuối đông dài đă xuất
hiện mùa xuân không bao giờ phai. |