|
MẸ CHÚC CON VỪA ĐỦ |
||
|
Em Nguyen
|
||
|
Tôi tình cờ nghe hai mẹ con từ giã
nhau tại phi trường. Tiếng loa nhắc mọi người tiến về cổng để lên máy bay, hai
mẹ con ôm nhau thật chặc, người mẹ nói “Mẹ thương con nhiều lắm, mẹ chúc con vừa
đủ”. Người con đáp lại “Mẹ ơi, thời gian mẹ con mình sống bên nhau nhiều hơn sự
vừa đủ. Con chỉ cần Mẹ yêu thương con mà thôi. Con cũng chúc Mẹ vừa đủ.” Hai mẹ con ôm nhau, hôn nhau từ biệt
rồi người con ra đi. Người mẹ tiến về cửa sổ, nơi tôi đứng. Đứng bên cạnh bà ta,
tôi thấy bà rươm rướm nước mắt và chỉ chực oà lên khóc. Tôi đứng im, không muốn
làm bà mất đi sự xúc cảm riêng tư nhưng bà ta đã làm quen, chào hỏi tôi rồi nói
“Chị có bao giờ phải từ giã người mà chị nghĩ sẽ phải xa mãi mãi không?”. “Có chứ, thưa chị“ tôi trả lời,
“Nhưng mà tại sao lại là từ giã xa mãi mãi?”. Bà ta mỉm cười và giải thích “câu
chúc đó được truyền từ đời này sang đời khác trong gia đình tôi. Cha mẹ tôi
thường chúc câu đó đến tất cả mọi người”. Bà ta ngưng một chút, ngẩng đầu lên
cao dường như cố gắng nhớ lại các chi tiết, rồi lại khẽ mỉm cười, bà ta nói tiếp
“khi chúng tôi nói chúc vừa đủ là chúng tôi muốn chúc quý vị có một sức chịu
đựng để chống trả với những khó khăn trong đời sống.” Hướng về tôi, bà ta nói
lại những điều mà bà ta còn nhớ trong ký ức Tôi chúc quý vị có đủ ánh sáng ban
mai để cách sử sự của quý vị luôn nồng nhiệt. Chúng ta chỉ cần một vài phút để tìm
thấy một người đặc biệt, một giờ để cảm nhận về sự hiện diện về họ, một ngày để
yêu thương họ, nhưng lại có cả một đời để quên họ. BẠN THÂN MẾN, TÔI CHÚC BẠN CÓ VỪA ĐỦ. Bài trích từ
yahoo.com |