|
SỐNG ĐẠO TRONG MÙA PHỤC SINH |
||
|
Sóng Triều
|
||
|
Nguyễn văn Giáo khóa 9 xin kính chào
quư Cha cùng toàn thể anh chị em trong niềm vui Chúa Phục Sinh. Thường th́ những bài tào lao của Sóng
Triều tương đối dễ nuốt, nhưng bài này chắc hơi khó trôi một chút. Tuy nhiên,
vừa bị bán cái, vừa vâng lời khối Hậu nên tôi cứ mạnh dạn thả lưới đêm nay và
đành phó thác trong tay Chúa Quan pḥng để tin tưởng mọi việc sẽ êm chèo mát
mái: và đó cũng là kết luận tôi muốn đưa quư anh chị về cuối bài chia sẻ này. “Đức Kitô đă trỗi dậy từ cơi chết, mở
đường cho những ai đă an giấc ngàn thu” (I Cor, 15.20) Phục Sinh là trung tâm điểm của đời
sống Kitô hữu, thế nhưng từ trong căn bản, đă có những người phá rối đạo thánh,
chối bỏ một chứng tích lịch sử đành rành được thế giới đại đồng công nhận, cho
dù họ có sống đạo hay không. Tôi muốn nói đến sự kiện Chúa Giáng Sinh và Chúa
Phục Sinh được đánh dấu trong nhân loại bằng những ngày lễ nghỉ để người người
có phương tiện và thời giờ chiêm niệm đời sống tâm linh. Năm 2003, ông Dan Brown viết một tiểu
thuyết giựt gân có tựa là Da Vinci Code bài xích Kitô giáo, xúc phạm đến Chúa
Kitô và Giáo Hội của Ngài bằng câu chuyện nh́n Chúa Giêsu như người phàm tục, có
vợ con, không có chút thiên tính nào, đừng nói tới việc chết rồi Phục Sinh. Nội
dung bài chia sẻ này không có vị trí để đi sâu vào chi tiết. Tôi chỉ xin đề cập
là quyển tiểu thuyết này không những là một giả tưởng, hư cấu, hoang đường, sai
lịch sử, mà c̣n gây ngộ nhận, tạo tranh luận, khơi óc ṭ ṃ và mục đích hoàn
toàn thương mại, kiếm lợi từ những kẻ hiếu kỳ. Rút cuộc, trong 3 năm, họ đă bán
40 triệu bản nhờ châm ngôn duy nhất trong vụ kiếm tiền này là: “Họ sẽ tin những
ǵ tôi nói để họ tin” Cô Amy Webson của Fox TV đă nêu ra 5
sai lầm về lịch sử trong tiểu thuyết này. Ngoài ra, ông Dan Brown c̣n bị Ông
Jack Dunn kiện 400 triệu v́ đạo văn trong quyển The Vatican Boys của ông viết
năm 1997 từ nhân vật đến cảnh huống. Không may là quyển tiểu thuyết này c̣n được
dựng thành phim và tŕnh chiếu năm 2006. Thế nhưng, sau khi phim này thu về
một số lợi nhuận khổng lồ, cuộc thăm ḍ dự luận ghi nhận rằng chỉ có 10.7% từ
chối sự kiện Chúa sống lại, trong lúc 63% vẫn kiên tŕ với đức tin, phải chăng
là một điềm lành. Dĩ nhiên số c̣n lại nằm trong thành phần lững lơ con cá vàng,
chỉ cần có ngày nghỉ việc để đi chơi là được rồi. Bên mặt kia của đồng tiền, cái họa Da
Vinci Code cũng tạo một cơ hội để giúp cho đức tin được thấm nhuần. Bên nhóm Tin
Lành, họ mời gọi bàn dân thiên hạ đến nhóm họp có đăi ăn uống và bàn luận về Da
Vinci Code, để rồi họ dùng cơ hội này giải thích về Mầu Nhiệm Cứu Chuộc cũng như
củng cố đức tin cho những người đến để t́m ăn uống hay ṭ ṃ muốn biết thêm. Bên Công Giáo chúng ta, Linh Mục Trần
Công Nghị cho rằng đây có thể là khởi điểm để nhiều người t́m hiễu hơn về Kitô
Giáo, lôi kéo những người bị mê hoặc v́ nội dung bí mật, t́nh tự của tiểu thuyết
để chứng nhân truyền giáo có cơ hội tŕnh bày h́nh ảnh đích thực của Chúa Giêsu. Chưa hết, ngày 4/3 vừa qua, lại có vụ
nổ trong làng khảo cổ trên chương tŕnh Discovery, dựa vào chứng cớ khoa học di
tộc, kết cấu với nhà làm phim James Cameron cho rằng họ t́m ra được mộ phần
Talpiot đă 2000 năm “có thể” đă chứa đựng xương cốt của người tên là Giêsu
Nazareth và gia đ́nh để biện minh không có sự kiện Chúa sống lại. Họ c̣n cả
quyết đồng nhịp với Da Vinci Code rằng Giêsu và Mary Magdalene đă “có thể” có
người con tên là Judah. Trên phần mộ khắc chữ mờ ảo, họ đọc ra: - Jesus, con của Joseph; - Mary, có thể là Mary Magdalene; - Judah, con của Jesus; - Và James, em của Jesus. Thế nhưng đại đa số những cơ quan
khảo cổ có thẩm quyền đều xác nhận chữ khắc trên hộp hài cốt này hoàn toàn giả
mạo. Những danh từ “có thể” đều chứa đựng nghi vấn. Chứng cớ khoa học di tộc do
ông Cameron đưa ra chỉ nói rằng hài cốt của Jesus và Mary không cùng di truyền,
do đó “có thể” họ không cùng gia đ́nh, cũng như “có thể” họ đă lấy nhau. Mặt
khác, giáo sư Amos Kloner, mặc dù là thuộc hệ Do Thái không nh́n nhận thiên tính
của người gọi làGiêsu, sau khi tra cứu đă tuyên bố rằng tài liệu trên chương
tŕnh Discovery không có chút thể thống nào và không có giá trị khảo cổ đích
thực. Câu chuyện này chỉ đủ để làm một cuốn phim giả tưởng hầu thu hút người
xem. Trên thực tế, - Không thể nào Chúa Giêsu và gia
đ́nh lại có mộ phần ở Jerusalem trong khi gốc gác của gia đ́nh ngài thuộc
Galilê; mộ phần Talpiot thuộc một hệ tộc quư phái trong lúc gia đ́nh thánh gia
chỉ là thợ mộc bần hàn; - Phần khác, chữ khắc “Jesus, son of
Joseph” được t́m thấy trên 4 hộp cốt, chứng tỏ đây là danh tánh rất thông dụng
như Nguyễn, như Smith. Trong 3000 tên t́m được, tên Joseph chiếm 8.3%, tên Judah
6.2%. tên Jesus 3.4%, Mathew 2.4% và Mary (ám chỉ Mary Magdalene) 21.4%. Đến 100
ngôi mộ khai quật ở Jerusalem có tên Jesus và 200 mang tên Joseph, và cứ 4 ngôi
mộ th́ có 1 mang tên Mary. Nói tóm lại, chứng từ khám phá những
giả mạo này được thoát ra từ miệng những hệ phái Do Thái đang thù ghét và muốn
diệt đạo Công giáo th́ khả dĩ đáng tin nhất. Kinh Thánh Tân Ước ghi lại Chúa
Giêsu sinh ra rại Belthlehem (Luca 2:1-4) và lớn lên tại Nazareth (Luca 2:4, 39)
. Mary Magdalene lại sinh ra tại thành Magdala (Luca 8:2). Cả 2 đều không sinh
trưởng tại Jerusalem. Vậy mộ cốt của họ ở đâu, nếu giả như là có? Theo thông lệ
th́ người thường dân được chôn cất trong những mộ đất đào rất cạn. Những người không tin thiên tính của
Chúa Giêsu th́ phủ nhận sự kiện Ngài sống lại vinh hiển và lễ Phục Sinh chỉ là
cớ được nghỉ dài hạn, tặng nhau những trứng Chocolat, ăn bánh Hot Cross Buns.
Chúng ta, những người ngồi đây, may mắn được nằm trong con số 63% những người
tin kính mầu nhiệm Phục Sinh và thừa hưởng hoa trái của chương tŕnh cứu độ. Tín
lư Phục Sinh thật sâu sắc, giá trị Phục Sinh cao vời nên trong khuôn khổ bài này
tôi xin chỉ được đề cập nhiều đến 2 chữ “trỗi dậy” trong phần chia sẻ. Dù đức tin có mạnh đến đâu th́ kiếp
người cũng có lúc lầm lẫn, lầm lạc, lầm lỡ, lầm than. Trước khi được phục sinh
cùng Chúa Giêsu, trong mùa chay 40 ngày, chúng ta được thời giờ chiêm niệm những
giai đoạn vấp ngă và chỗi dậy của Đấng Cứu Thế cũng như những trồi sụt trong đời
chúng ta. Hôm nay đứng trước anh chị em đây,
tôi thấy ḿnh tầm thường hơn bao giờ hết. Nếu gác qua những yếu đuối của một
kiếp đời người, tôi c̣n phải kể những vấp ngă mà đến hôm nay hoạ hoạn tôi mới
thấy được chút nào căn nguyên. Người ḿnh hay nói “nhất quá tam”, việc ǵ cũng xảy ra không quá 3 lần. Phúc Âm ghi lại Đấng Cứu Thế đă quỵ ngă 3 lần như ta thường chiêm niệm trong đàng Thánh Giá và tôi cũng phải hồi tưởng
lại ít ra 3 lần tôi đă sa cơ trong đời đến độ tan gia bại sản. Nguyên do là v́ ḿnh tài khôn ngửa
tay ra gọi là giúp người qua cơn khốn khổ, nhưng không may rước họa vào thân,
một ḿnh gồng gánh để rồi khi thua cuộc th́ mất hết. Và cũng 3 lần, tôi nghiệm lại là đă
chỉ dùng sức người để đứng dậy, làm lại trong tư thế c̣n nước c̣n tát, c̣n sức
c̣n làm, ỷ tài tŕ chí chịu đựng của ḿnh. Khi vấp ngă lần thứ ba th́ tài sản đă
cạn tàu ráo máng đến độ gia đ́nh mang nợ nần và tôi bị ám ảnh mỗi sáng khi thức
dậy suốt một năm trời. Lạ lùng thay, 3 lần vấp ngă và 3 lần chỗi dậy đều nằm gọn
trong con số 10 năm tôi gia nhập phong trào Cursillo. Trong suốt 10 năm đó, không phải là
tôi không cầu nguyện để được ơn soi sáng, không phải là tôi không xả thân làm
việc xă hội, không phải là tôi không biết sống tinh thần Cursillo gắn liền với
kiềng 3 chân, nhưng khi màn đêm buông xuống, tôi chỉ biết trách ḿnh đang bị họa
vô đơn chí. Sau khi chỗi dậy lần thứ ba tôi đă thổn thức tại sao ḿnh cố gắng
làm những việc thiện nhưng lại chuốc những tai ác về ḿnh? Tôi đă tự hỏi “tôi đă cầu nguyện với
tất cả ḷng thành chưa, hay tôi chỉ là người cố vớt lấy chiếc phao cầu nguyện
khi đang sắp chết đuối?” Tôi đă tự hỏi “Tôi đă thực sự muốn
giúp người hay tôi muốn thỏa măn cái tôi?” Tôi đă tự hỏi “Đây có phải là 3 lần
thử thách hay là 3 h́nh phạt cho những ǵ tôi làm trong đời?” Tôi đă chỗi dậy 3 lần nhưng quỳ trước
mặt Thày đă nhiều lần và tự hỏi tại sao? Câu châm ngôn “Ở hiền gặp lành” dường
như không có thật: khi kẻ hiền chịu khổ đau, th́ người gian manh lại nhởn nhơ
hưởng thụ. Ánh sáng đă không đến với tôi một
lần, nhưng đần dần tôi cảm nhận chưa đáng để được ơn Chúa. Và khi tự nhũ hăy bỏ
qua sức lực tinh thần và vật chất của ḿnh đi, bỏ qua bằng cấp, tài đức, nấc
thang trong xă hội, tôi như chợt thấy: - Ḿnh vấp ngă và đă chỗi dậy với tự
lực của ḿnh, chưa đủ tinh thần phó thác; - Tôi đă nh́n thấy tôi nhưng chưa
thật sự nh́n thấy Chúa trong những người tôi muốn giúp đỡ; - Ḿnh đă cầu nguyện nhưng chưa quên
được ḿnh là con số không; - Ḿnh đă giúp người khác chỗi dậy
trong tin tưởng, trông cậy nhưng đă không sống những ǵ ḿnh khuyên người khác. Dụ ngôn đứa con hoang đàng dường như
bây giờ mới thấm thía; đôi mắt nhân từ tuyệt vời của Chúa lúc nào cũng chờ đợi
tôi và tôi đă đón nhận những lần vấp ngă đó như bài học khiêm nhường và trông
cậy hoàn toàn, kết hợp thánh giá đời tôi với con đường thập tự Người đă đi qua.
Lời nguyện phải cầu xin không phải là xin cho con thoát được vũng lầy này, nhưng
là sẵn sàng chấp nhận chịu đóng đinh với Chúa qua việc chấp nhận những đau đớn
tinh thần mà tha nhân đă gây ra cho ḿnh. Mỗi ngày đọc Kinh Lạy Cha “xin tha nợ
cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”, tôi nhớ lại lời Chúa
phán trước khi trút hơi thở cuối cùng: “Xin Cha tha cho chúng, v́ chúng
không biết việc chúng làm” (Luca 23:34) Sự trỗi dậy của Chúa trên đường thập
tự và sống lại từ cơi chết phải tạo niềm hy vọng và an ủi vô biên cho con người
chúng ta. Khi Chúa gượng đứng dậy tiếp tục cuộc khổ h́nh là Người lần bước về
ánh sáng Phục Sinh và ánh sáng đó đă mặc cho mọi đau khổ của chúng ta một ư
nghĩa mới, v́ Người đă ướp đau khổ bằng t́nh yêu ngọt ngào để đau khổ mang một
giá trị thiêng liêng và là thước đo lường vinh quang. Đừng nói phó thác là ́ ra để xin Chúa
cứu. Theo thiển ư, với ai Chúa cũng cho một chút khả năng và khi ta cố gắng hết
sức, th́ chỉ c̣n ḷng trông cậy ta mới trỗi dậy được trong khung trời mới. Để
kết luận, tôi xin kể một câu chuyện vui về tâm t́nh phó thác khi cuộc đời đă
“hết ư”. Linh mục trả lời chắc như bắp: “Thưa thánh, con đă mở được một cô
nhi viện, chăm sóc trẻ em bị bỏ rơi hoặc cha mẹ chết sớm, không nhà không cửa” Thánh khen: “Tốt. Con được một điểm. C̣n ǵ nữa
không ?” Linh mục ngon trớn: “Thưa thánh, con đă xây được một nhà
thờ làm nơi giáo hữu đến dâng của lễ và cầu nguyện sốt sắng” Thánh vuốt râu khen: “Tốt. Vậy con được thêm một điểm nữa.
Con c̣n làm được ǵ tốt nữa không?” Linh mục thao thao: “Thưa thánh, con đă viết sách báo
hướng dẫn cho người ta biết Chúa và sống ngay lành”. Thánh hài ḷng nói: “Rất tốt. Con c̣n việc lành nào nữa
không?” Linh mục cảm thấy hết ư, găi đầu, v́
làm bao nhiêu việc đó cũng đă hết ngày thứ Tư rồi: “Thưa thánh, vậy bao nhiêu điểm mới
được vào thiên đàng ạ?” Thánh trả lời cộc lốc: “100 điểm!” Linh mục bối rối: “Thưa thánh, con chỉ có bấy nhiêu
việc đáng kể. C̣n lại mọi sự đều do ơn Chúa cả”. Thánh Phêrô tra ch́a khóa vào cửa
nước Trời. Linh mục tưởng chừng bầu trời sụp đổ và thánh sẽ bỏ vào trong, kể như
tiêu tán tḥn rồi. Nhưng Thánh Phêrô vặn tay nắm cửa, tươi cười nói: “Vậy th́ con đủ 100 điểm để vào thiên
đàng rồi” Sóng Triều – Mùa
Phục Sinh 2007
|