|
T̀NH YÊU VÀ PHẢN BỘI!.. |
||
|
James PN-Thanh
|
||
|
Cứ mỗi năm vào Tuần Thánh, chúng ta
lại được nghe bài thương khó, nói về cuộc tử nạn của Chúa Giêsu. Hai h́nh ảnh
tương phản rơ rệt là t́nh yêu và phản bội, nó khác biệt nhau như ánh sáng và
bóng tối. Đến nỗi khi nói t́nh yêu, người ta nghĩ đến Thiên Chúa, và khi nói đến
phản bội là mọi người đều nghĩ ngay đến Giuđa. Nhưng trong những năm gần đây, có dư
luận cho rằng Giuđa là người có công, v́ đă đóng một vai tṛ quan trọng, và đặc
biệt trong chương tŕnh cứu độ của Thiên Chúa... rồi th́ các phương tiện truyền
thông, nói về việc khám pha ra sách Phúc Âm của Giuđa. Việc Chúa giao Giáo Hội
của Người cho Madalena chứ không phải cho Phêrô, cũng như cho rằng Chúa Giêsu đă
“thông đồng” sắp xếp mọi sự, để Giuđa đóng vai tṛ bán Chúa trong vở bi kịch
này. Đây là một âm mưu có sắp xếp từng giai đoạn, nhằm nâng vai tṛ của Madalena
và Giuđa lên, với mục đích đả phá Kitô Giáo, và hạ thấp giá trị t́nh yêu của
Thiên Chúa đối với nhân loại. Giả thử, Chúa Giêsu và Giuđa dựng lên màn kịch
thương khó này, th́ những ǵ mà người Kitô hữu từ xưa đến giờ vẫn tin, chỉ là
một vở bi hài kịch lừa bịp hay sao? Bước kế tiếp, là những việc như t́m
thấy những chiếc ḥm đựng hài cốt Chúa Giêsu, và gia đ́nh gồm có vợ con v.v.. .
cộng với những tin tức, mà người ta cho rằng là những “khám phá” có liên quan
đến cuộc đời, và người t́nh của Chúa. Tiêu biểu là cuốn sách của tác giả Dan
Brown, dựa theo bức tranh Tiệc Ly của Leonardo Da Vinci, vẽ trên bức tường trong
pḥng ăn của tu viện (460 x 880 cm), ở Santa Maria delle Grazie gần Milan (Ư)
vào năm1495. Chính câu chuyện này đă được đưa lên màn bạc, và gây ra không ít
tranh luận. Tôi đă xem cuốn phim này, từ kiểu
cách dàn dựng của đạo diễn, cốt chuyện lồng những cái giả vào cái thật, và đưa
ra những bằng chứng, để bênh vực những điều mà người viết truyện cho là đúng.
Thật ra một ḿnh Dan Brown và vợ ông ta, chưa chắc đă t́m ra được những tài liệu
thời cổ xưa, những tài liệu với những cổ ngữ, mà chỉ có những nhà nghiên cứu
chuyên môn mới biết được. Cho dù ngày nay với phương tiện truyền thông hiện đại,
nhưng không chắc Dan Brown đă t́m ra, nếu không có những bàn tay phía sau trợ
giúp. The Da Vinci Code là cuốn phim có sức thu hút, dẫn dắt người xem theo dơi
câu chuyện từ đầu đến cuối. Chúng ta không thể xem thường, cho rằng chỉ là phim
ảnh không quan trọng. Ư nghĩ này có thể đúng, nhưng đừng quên sách vở, phim ảnh,
ca nhạc có thể đầu độc con người. Nhất là những người không học đạo, và niềm tin
vào Chúa không vững vàng. Hăy thử nh́n lại những ǵ đă và đang
xảy ra, rơ ràng là có cả một hệ thống, diễn tiến có lớp lang nhằm cố gắng triệt
hạ niềm tin vào Thiên Chúa, những việc này không phải chỉ xuất hiện mới đây, mà
đă xảy ra trong nhiều thập niên qua, chỉ có điều khác biệt là những năm gần đây
lại nở rộ. Thế giới hôm nay có biết bao nhiêu giáo phái, nhưng không một tôn
giáo nào lại bị bới móc, bị đả kích, đặt chuyện bêu xấu, nhiều đợt liên tục như
là Kitô Giáo. Tại sao như vậy? Câu trả lời mà mọi người con Chúa ai cũng có thể
biết được. Đây là trận chiến cuối cùng, mà thần
dữ dùng chính bàn tay con người ra sức t́m đủ mọi cách, mọi mưu mô, đem cái giả
lồng vào cái thật, bằng mọi cách, bằng mọi h́nh thức tung hỏa mù ḥng để lôi
kéo, lung lạc đức tin của những người theo Chúa. Ma quỷ biết cả những thứ mà
ḷng ta ham muốn, biết khéo léo pha chế theo từng cá tính của mỗi người, và theo
cương vị của từng người. Cái tôi, là một trong những cái, mà ma quỷ thường lợi
dụng để gây ra đổ vỡ. Một khi cái tôi quá lớn th́ không khác ǵ một con nhím, hễ
bị đụng vào là không cần biết phải trái, dồn hết sức lực bắn tất cả mũi nhọn ra
ngoài, mà không cần biết gây ra bao nhiêu thương tích và đổ vỡ!.. Khi đọc lại 4 Phúc Am tường thuật lại
con người của Giuđa, một môn đệ mà Chúa Giêsu thương yêu tin tưởng giao, cho làm
thủ quỹ của nhóm, và hẳn nhiên Chúa đă nhiều lần răn dạy, v́ những việc làm
không tốt của ông. Phúc Am Thánh Gio-An trong chương 11, từ câu 4 đến 7, đă
tường thuật: “Giuđa Iscariôt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói: Sao lại không bán dầu
thơm đó lấy ba trăm đồng bạc mà cho người nghèo? – Y nói thế không phải v́ lo
cho người nghèo, nhưng v́ y là một tên ăn cắp, y giữ túi tiền và thường lấy cho
ḿnh những ǵ mà người ta bỏ vào quỹ chung”- Cổ nhân thường nói: “Cây kim để
trong bọc có ngày cũng sẽ lộ ra”, bản chất con người dù có cố t́nh che đậy thế
nào chăng nữa, khi làm việc hoặc tiếp xúc lâu ngày có dịp sẽ lộ hẳn ra. Quư anh
đă từng ở trong trại cải tạo, hẳn biết rơ điều này. B́nh thường chúng ta khó có
thể nhận biết được con người tốt xấu, nhưng khi có chuyện ǵ xảy ra, th́ tự
nhiên bản chất thật của mỗi người, sẽ lộ ra ngoài bằng cách hành xử của con
người đó. Xem ra, cho dù có đưa ra nhiều luận
điệu để bênh vực cho Giuđa, ḥng nhằm làm giảm đi t́nh yêu của Thiên Chúa đối
với con người, cũng không thể nào được. Bằng chứng hiển nhiên, Giuđa là con
người mang sẵn một bản chất xấu. Không ai có thể dùng một người ḷng dạ xấu xa
gian ác, để đóng một vai tṛ then chốt cho công việc tốt, nhất là việc này có
tầm ảnh hưởng lớn đối với chương tŕnh cứu chuộc nhân loại. Cái giá ba mươi đồng
bạc không phải lớn, nhưng cho dù có lớn đi nữa, th́ cũng không lớn bằng ḷng căm
ghét thầy, cũng chỉ v́ Chúa đă nhiều lần khuyên nhủ, răng dạy. Việc này nếu với
con người có lương tâm, có tấm ḷng thiện, th́ sẽ nhận ra t́nh thương của thầy
mà ăn năn hối cải. Trái lại, chẳng những không cảm hóa được Giuđa, mà c̣n khiến
cho ḷng căm tức của Giuđa tích lũy, đến nỗi thù ghét Chúa t́m dịp để hại Người.
Cổ nhân có nói: “Giáo đa thành oán” là như vậy. Nếu ta đem so sánh Giuđa với Phêrô.
Phêrô chối Chúa không phải một lần, mà chối đến ba lần. Nhưng khi nghe tiếng gà
gáy, ông nhớ lại lời Chúa nói và khi chạm phải cái nh́n của Chúa Giêsu. Chỉ bấy
nhiêu thôi, đă làm cho ông ăn năn hối hận, khóc lóc thảm thiết v́ đă chối Thầy.
Trái lại, Chúa đă nhiều lần nói với Giuđa, và giờ phút cuối cùng trong bữa tiệc
ly, khi thầy tṛ sum họp với nhau, Chúa đă nhắc khéo Giuđa nữa. Nhưng than ôi!.. ḷng của ông ra chai
đá!.. Thử hỏi, chúng ta đặt vào trường hợp trong khung cảnh bữa tiệc ly, có ai
c̣n nghĩ đến việc nộp người thân của ḿnh cho quân dữ chăng? Nhưng Giuđa đă làm
điều đó. Phúc Am thánh Matthêu trong chương 26 từ câu 23 đến 25 kể lại rằng:
“Người đáp: Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. Đă hằn
Con Người ra đi theo như đă chép về Người, nhưng khốn cho người nào nộp Con
Người: Thà người đó đừng sinh ra th́ hơn! – Giuđa kẻ nộp Người cũng hỏi: Rabbi
chăng lẽ con sao? – Người trả lời: Chính anh nói đó!” Giuđa đă không chút hối hận, trái lại
ông đă dẫn quân lính đi bắt Chúa, và để cho chắc ăn Giuđa c̣n dùng cái hôn để
khỏi bắt lầm người. “. . . hắn lại gần Đức Giêsu và hôn Người. Đức Giêsu bảo
hắn: Giuđa ơi! Anh dùng cái hôn để nộp Con Người sao?” (Lc. 22: 47, 48)- Cái hôn
của Giuđa có phải ám chỉ người đời, với lời nói tâng bốc ngon ngọt, nhưng ḷng
dạ lại chứa đầy gươm giáo hay chăng?!.. T́nh yêu của Chúa th́ khôn cùng, mà
ḷng gian ác tà vạy của con người cũng không ít, sự phản bội của Giuđa đưa đến
việc ông đi thắt cổ tự vận. Có phải v́ Giuđa hối hận cho việc làm của ḿnh với
Thầy? Hay ông bị khủng hoảng tinh thần, v́ hành động phản phúc đưa Thầy ḿnh vào
chỗ chết? Và v́ khủng hoảng nên ông tự kết liễu đời ḿnh chăng? Người con Chúa
không được tự hủy hoại ḿnh, đó là một trọng tội, ở đây không nói đến việc Giuđa
lên Thiên Đàng hay xuống hỏa ngục. Nhưng Giáo Hội trải qua gần hai ngàn năm, có
những lần hội họp lớn như Công Đồng Vaticanô đệ I, tiếp theo Công Đồng Vaticanô
đệ II, và trải qua nhiều triều đại Giáo Hoàng, Giáo Hội cũng không đề cập ǵ đến
việc Giuđa, mọi việc đă định như lời Chúa Giêsu nói: “. . . nhưng khốn cho người
nào nộp Con Người: Thà người đó đừng sinh ra th́ hơn! (Mt.26: 24). Việc Giuđa lên hay xuống, thiết tưởng
không nên thắc mắc, v́ đó là việc của Thiên Chúa. Nhưng rơ ràng qua những bằng
chứng của bốn Phúc Am, th́ Giuđa quả là một con người phản phúc, đă phản bội lại
Thầy, bán thầy cho các thượng tế: “Bấy giờ, một người trong Nhóm Mười Hai, tên
là Giuđa Iscariot, đí gặp các thượng tế mà nói: Quư vị muốn cho tôi bao nhiêu?
Tôi sẽ nộp ông ấy cho quư vị. Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. Từ lúc đó,
hắn cố t́m dịp thuận tiện để nộp Đức Giêsu.” (Mt. 26: 14, 15, 16). Rơ ràng như
vậy, chứ không có việc “thông đồng” với Chúa, và Giuđa có công dàn dựng ra việc
bán Chúa như những ngụy thư, và sự xuyên tạc có ác ư của những kẻ chống lại
Thiên Chúa, nhằm tấn công vào điểm then chốt của tín lư, là việc Chúa Giêsu chết
và sống lại lên trời vinh hiển Khi học hỏi qua những trang Kinh
Thánh, chúng ta cảm nghiệm được những lời Chúa nói, tuy cách đây hằng bao nhiêu
thế kỷ, nhưng những lời dạy dỗ của Chúa mỗi câu, mỗi chữ đều đúng vào mỗi trường
họp xảy ra. Nhất là câu Chúa nói: “Khi Con Người ngự đến, liệu Người c̣n thấy
ḷng tin trên mặt đất nữa chăng?” (Lc.18: 8). Ngày hôm nay có rất nhiều tin đồn,
nhiều giáo phái, nhiều việc lạ lùng xảy ra lôi kéo cả những người có đạo, làm
cho chúng ta là những người môn đệ của Thầy, nhưng đôi lúc c̣n tự hỏi: Tại sao
có người lại có thể xuất hồn đi gặp người này người nọ để rửa tội? Và có những
người b́nh thường lại có quyền lực, để chữa cho người bị quỷ ám. Đó là những ǵ đi ngược lại những
điều mà Chúa và Giáo Hội dạy, nhất là nói về linh hồn của con người sau khi
chết. Con người chỉ sống và chết một lần, hoàn toàn không có chuyện rửa tội và
giải tội sau khi đă chết. Những điều mà từ xưa đến giờ, Giáo Hội cấm ngặt có
tính cách liên hệ đến ma quỷ như: Gọi hồn, cầu cơ, đồng bóng liên lạc với hồn
người chết, phù phép v.v.. Những việc này phạm đến điều răn thứ nhất. Trong cuốn
Giáo Lư Hội Thánh Công Giáo, bắt đầu từ trang 751, từ đoạn 2110 đến đoạn 2117,
đă nói rất rơ ràng là chỉ thờ phượng một Thiên Chúa độc nhất, tuy rằng có ba
ngôi, nhưng chỉ có một Chúa mà thôi, như Chúa Giêsu đă nói: “Ai thấy Ta là thấy
Cha Ta” (Ga.14: 8. 9, 10). Như vậy không có việc thờ ba Chúa: Đức Chúa Cha, Đức
Chúa Con, Đức Chúa Thánh Thần, mà chỉ có ba ngôi. Tuy nhiên, Giáo Hội không v́
thế mà quên đi các ngôi vị khác của Thiên Chúa, nên chúng ta đă có kinh Lạy Cha
do Chúa Giêsu truyền dạy, và kinh Đức Chúa Thánh Thánh Thần. Điều răn thứ nhất
đă khẳng định rơ ràng, và kết án những tội nghịch lại đức thờ phượng. Khi ngẫm lại câu nói của Chúa Giêsu:
“Anh em hăy coi chừng, đừng để ai lừa gạt anh em, v́ sẽ có nhiều kẻ mạo danh
Thầy..“ (Mt. 24: 4, 5) – “Bấy giờ nếu có ai bảo anh em: Này, Đấng Kitô ở đây
hoặc ở đó, anh em đừng có tin. Thật vậy, sẽ có những Kitô giả và ngôn sứ giả
xuất hiện, đưa ra những dấu lạ lớn lao và những điềm thiêng, đến nổi chúng lừa
gạt cả những người đă được tuyển chọn, nếu có the” (Mt. 24: 23, 24) Khi nh́n lại lịch sử Giáo Hội, những
bè rối lúc đầu khi thành h́nh, chỉ là những nhóm nhỏ sau đó tách rời khỏi Giáo
Hội, hay những người chống lại Giáo Hội. Phần lớn những trường họp này đều là
những người đă từng ở trong Giáo Hội, chính v́ ở trong Giáo Hội, nên rành rẽ về
Giáo Hội, lấy được ḷng tin của người khác. Rồi từ đó dùng chính những giáo lư
của Chúa, lồng vào những ǵ họ suy nghĩ ra cho là đúng. Giống như viên thuốc độc
bộc đường, họ cũng nói về Chúa, dùng Chúa làm tấm b́nh phong, đưa tư tưởng của
họ vào từ từ, dùng phương pháp “Tiệm Tiến” mỗi ngày một ít, thấm nhập vào người
nghe, cuối cùng chính người nghe, nghe theo những ǵ họ nói là đúng, mà quên mất
những ǵ Chúa và Hội Thánh truyền dạy. Một trường họp điễn h́nh, như trường
họp về bà Vasulla, mà Giáo Hội đă lên tiếng, v́ bà cho rằng ḿnh là một thụ khải
của Chúa Giêsu, nên có nhiều người tin theo. Trong tất cả mọi việc bà truyền bá
95% là đúng, chỉ có 5% là sai. Nhưng cái sai của 5% này thật là nguy hiểm, dẫn
dắt người ta đi lạc hướng. Nếu chúng ta không sáng suốt sẽ dễ bị
lôi kéo, rời xa Giáo Hội lúc nào, mà chính bản thân ḿnh cũng không hay biết
nữa!… Khi nói đến những việc lạ lùng mà một số người có thể làm được, và chính
nhờ vào những việc này, nên những ǵ mà họ truyền bá có người tin theo. Làm cho
chúng ta nhớ lại khi Chúa Giêsu được thần khí đưa vào hoang địa, để chịu ma quỷ
cám dỗ, Người đă ăn chay ṛng ră 40 đêm ngày. Trong cơn cám dỗ thứ ba: “Quỷ lại
đem Người lên một ngọn núi rất cao, và chỉ cho Người thấy tất cả các nước thế
gian, và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy, và bảo rằng: Tôi sẽ cho ông tất cả
những thứ đó, nếu ông sấp ḿnh bái lạy tôi.” (Mt.4: 8, 9) – Chính Chúa Giêsu mà
ma quỷ c̣n đem quyền lực, lợi lộc ra để cám dỗ. Huống chi con người, một khi làm
lợi cho nó, th́ tại sao nó không giúp, để nâng cao uy tín ḥng thu phục được
nhiều người nghe theo!.. Ngày lễ lá, khi Chúa Giêsu vào thành
thánh Giêrusalem, mọi người reo ḥ, tung hô chúc tụng. Nhưng rồi cũng chính
những cánh tay cầm nhành lá thiên tuế tung hô đó. Lại là những cánh tay dơ cao,
ḥ hét đ̣i đóng đinh Chúa Giêsu vào thập giá. Cho thấy bản tính con người là xu
thời, hay phù thịnh, lại mau quên ơn, ṭ ṃ thích chạy theo cái lạ, và đôi khi
c̣n tàn nhẫn nữa! Có lẽ chúng ta sẽ trách dân Do Thái thời đó vô ơn, tại sao
không binh vực Chúa, tại sao dễ tin như vậy v.v... Chính trong đám đông quần chúng, có
những người biết việc xử án Chúa là sai, nhưng họ sợ và không đủ can đảm, để nói
lên tiếng nói công chính. Ngày hôm nay, cũng có những việc xảy ra cần tiếng nói,
để bênh vực nói lên điều đúng. Người ta nói im lặng là đồng lơa, nhiều lúc chúng
ta không đủ can đảm, nhát sợ cũng tương tự như những người Do Thái khi xưa sợ
trách nhiệm, sợ trả thù mà yên lặng trước bản án bất công. Chính v́ vậy, nên sự
dữ có cơ hội càng ngày càng lấn dần, và biết đâu chừng vô t́nh hay cố ư, mà
những việc làm của chúng ta, có khi lại đóng đinh Chúa Giêsu thêm một lần nữa. Hai ngàn năm trôi qua, tuy thời gian
và không gian có khác, nhưng ma quỷ lúc nào cũng giăng nhiều cạm bẩy êm ái, để
chúng ta bước vào. Biên giới giữa t́nh yêu và phản bội rất mong manh, mà con
đường trần gian th́ gập ghềnh khúc khuỷu. Tuy biết rằng khó khăn, nhưng hăy cố
gắng như một em bé tập đi, bé tập tễnh bước theo cha. Có thể chúng ta sẽ bị vấp
ngă, bị thương tích. Nhưng hăy ráng chổi dậy bước đi, và đến một lúc nào đó, Cha
của chúng ta ở trên trời nh́n thấy sự cố gắng, nhất định Người sẽ nâng chúng ta
lên. Phục Sinh 2007 |