CẢM NGHIỆM SAU KHÓA 3 NGÀY

 

Vũ thành Nguyễn

 


Về lại sau khóa 3 ngày – gặp lại quư anh chị – ai ai cũng hỏi “Sao? Thấy sao? Có cảm nghiệm ǵ không?” Quư anh chị thân mến, không khó để trả lời nhưng khó để trả lời cho đúng. Thật vậy, mỗi người một hoàn cảnh, một cảm nhận. Có những anh chị khóc ṛng v́ cảm nhận được con người nhỏ bé của ḿnh. Có những anh chị cảm thấy ḿnh thật may mắn so với các anh chị đang có những hoàn cảnh khó khăn. Và cũng có anh chị khóc v́ chung quanh ḿnh ai cũng khóc cả. Mỗi người một cảm nhận riêng và câu trả lời thường th́ “ờ th́ cũng có” hay “chẳng thấy ǵ cả”.
 

Không nhiều th́ ít – tôi cảm thấy sự thay đổi đến từ từ – cái nh́n của tôi rộng lượng hơn khi nói về một ai, đôi khi bênh vực nhiều hơn là chỉ trích. Công việc làm th́ xốc vác hơn, v́ nghĩ rằng ḿnh đang “thi hành Sứ Vụ Lệnh”. Có những công việc mà trước đó tôi đă bỏ v́ mệt mỏi th́ bây giờ lại tiếp tục dù chẳng ai kêu gọi. Những bực ḿnh v́ đụng chạm cũng nhường cho sự tha thứ, chấp nhận. Nhất là khi nói th́ phải suy nghĩ kỹ lắm, kẻo lại vướng vấp vào cái tội “phát ngôn bừa băi”.
 

Và tôi cũng tập tễnh sống ngày Thứ Tư – như các anh chị đă đi trước, có những anh chị đang dừng lại bên dọc đường th́ tôi lại đến để hỏi thăm sự mỏi mệt của các anh chị ấy. Cũng có những anh chị đi quá xa, nhưng tôi th́ chưa đủ sức chạy theo, thôi th́ coi như đó cái “gôn” cho ḿnh đi tới.
 

Phục sinh vừa qua, gặp lại cô con gái nhỏ đi cùng khóa. Nói chuyện xưng “Mommy và con” với nhau (tôi và cô ấy bé ấy cách nhau gần 30 tuổi) – thật gần gũi dù chỉ mới biết nhau có 3 ngày và cùng chung một Decuria– tôi đă nói với cô “có lẽ trên cuộc đời ḿnh có được 3 loại bạn, thứ nhất là bạn học thời trung học, thứ haị là bạn sinh hoạt trong cùng một đoàn thể hay cùng một lư tưởng và có lẽ loại bạn thứ ba là bạn từ Phong Trào. Bạn học th́ không có sự phân chia, so sánh hay chi phối bởi hoàn cảnh sống, bạn cùng lư tưởng, cùng sinh hoạt luôn có những kỷ niệm để nhắc nhở, bạn từ phong trào th́ lạ lắm – một sự kết bạn không phân chia tuổi tác, hoàn cảnh sống, những người bạn mà đến với nhau trong cùng một môi trường khóc, kể cho nhau những nỗi niềm mà không e ngại, để rồi về nhà mang theo …một chân t́nh.
Quư anh chị thân mến, ngày Thứ Tư của tôi chỉ mới bắt đầu.