CHỊ ƠI, THẦY EM ĐI RỒI.
 

 

Em Nguyễn K32

 

Nghe tin cha của người bạn vừa mới qua đời, tôi vội điện thoại chia buồn với cô em bạn nhỏ bé, cô nói rất nhẹ “chị ơi, thầy em đi rồi”. Giọng nói rất nhẹ nhàng, mong manh nhưng hàm chứa một mất mát vĩ đại. Từ đây, người bạn bé nhỏ của tôi trở thành đứa con mồ côi cả cha lẫn mẹ. Cô c̣n có một người chồng và hai đứa con để nương tựa nhưng cái cây cổ thụ, bóng mát che rợp cho cô những ngày thơ ấu đă biến mất. Dù đă chuẩn bị từ lâu, từ khi biết cha bị bệnh nặng, nhưng sự ra đi của người cha vẫn là một sự bất ngờ, một sự hụt hẫng và là một sự suy sụp về tinh thần lẫn thể xác. Nhưng sự ra đi của “thầy em” đă được Thầy Chí Thánh chuẩn bị cho cô em của tôi. Thầy đă chọn cô em tôi khi đưa cô tham dự khóa 3 ngày tại Perth, để rồi bên cạnh sự đau đớn v́ cha ra đi, cô có được những người bạn đă đến để nâng niu, để chia sẻ và cùng cô dâng lời cầu nguyện cho cha của cô.
 

Nghĩa trang, nơi yên nghỉ, chia cách xác thân của người cha thân yêu, cô em tôi nói như mê Thầy ơi, từ nay không c̣n ai để hiểu con muốn noí ǵ, chỉ có ḿnh thầy mà thôi – thầy ơi sao thầy bỏ con”. Cô em tôi ơi, thân xác thầy ra đi nhưng từ đây thầy luôn ở măi bên em, thầy hiện diện, thầy chứng kiến và rất gần - “không, không, chị đừng gạt em, em biết thầy em mất rồi, vĩnh viễn rồi…”. Cô em tôi lả người đi v́ đau thương. Nước mắt tôi tuôn trào để nhớ đến Bố khi ông tôi ra đi. Tôi đă không hiện diện khi đưa bố tôi về với cát bụi, nước mắt của tôi là những giọt nước mắt âm thầm khi lái xe đi làm, khi nghe những bản nhạc mà bố tôi ưa thích, khi h́nh ảnh những đứa bé tung tăng nắm tay cha đi đến trường buổi sáng sớm, mà tôi cả một đời chẳng có được.
 

Hàng ngày, những buổi sáng sớm cầu nguyện trong thinh lặng, h́nh bố tôi tươi cười trên bàn thờ và cao hơn là Thầy Chí Thánh với ánh mắt yêu thương có, đau buồn có, chia sẻ và an ủi cũng có. Chữ Thầy rất yêu mến qua giọng noí của cô em tôi đưa tôi đến “Thầy Chí Thánh” của ḿnh. Bố yêu thương của tôi đưa tôi đến Người Cha Nhân Lành của đứa con lạc loài. Đời đời và vĩnh viễn Thầy sẽ không bỏ tôi, chỉ có tôi chối từ và xa lánh. Sự ngăn cách không là những bông hoa ném xuống huyệt sâu hay ngọn lửa đưa thân xác về với cát bụi mà là những lỗi lầm vấp phải trong đời.
 

Xin cho con luôn gọi Thầy với một sự yêu thương đầy xúc cảm khi con biết con đang lỗi lầm. Xin cho những giọt nước mắt thống hối tuôn rơi khi con biết con đang lầm đường lạc lối. Xin cho con luôn t́m về Thầy, cội nguồn của thương yêu, che chở. Xin cho những niềm vui luôn chan hoàtrong những việc con làm nhân danh Thầy, bởi v́ con biết rằng Thầy đă chọn và tin tưởng nơi con.