|
ĐẾN VỚI NHAU |
||
|
Tom
|
||
|
Đọc thông báo nhóm trẻ tổ chức chuyến về Thủ Đô tham dự buổi Ultreya Thân Hữu tôi nóng ḷng sốt ruột muốn đi quá mà không dám đăng kư. May thay có Thùy Trang rủ rê “cùng đi cho vui”, tôi hăng hái nhận lời ngay. Ḿnh đâu đă già chi cho cam. Giờ liệu “Chúa thương gọi con về” th́ vẫn c̣n trong diện “hưởng dương”, chứ nào đâu đă được “hưởng thọ” như các cụ nhà ta. Vả lại, năm xưa trên Brisbane, Đức Cha Sang đă chẳng nói:
đó sao. Nhằm
nḥ ǵ ba cái chuyện già tuổi, già người. Điều quan trọng là đừng già tâm hồn là
được chứ ǵ quư bạn trẻ nhỉ. Gia nhập nhóm
trẻ làm như thân xác ḿnh cũng khỏe hẳn lại. Trước đó nghĩ đến quăng đường dài
ngót nghét ba tiếng đồng hồ ngồi xe tôi đă thấy ngai cho cái lưng và cặp gị của
tôi, thế mà tôi mới chỉ cảm thấy “moi mỏi”, c̣n truyện tṛ hăng hái hái lắm.
Đúng là “Đường đi khó không khó v́ ngăn sông cách núi, nhưng khó v́ ḷng người
ngại núi e sông”, và
“Thương nhau tam tứ núi cũng trèo, Đến nơi được
Cha Linh Hướng và các anh chị niềm nở tiếp đón làm bao nhiêu cái moi mỏi đó đều
tan biến hết. Xem ra tôi có
duyên nhiều với Canberra. Tính ra lần này cũng là lần thứ tư được tham dự
Ultreya với quư anh chị. Lần nào cũng những kỷ niệm khó quên và bồi đắp thêm
t́nh thân ái. Chủ đề sinh
hoạt hôm nay thật ấn tượng và ư nghĩa: “Đến với nhau trong ngày thứ tư”. Buổi
Ultreya đă gợi đến cho tôi nhiều tâm t́nh. Nói đến ngày
thứ tư có nghĩa là ngày nối tiếp của ngày thứ nhất, thứ hai, thứ ba. Gọi thứ tự
như vậy, tôi hiểu rằng bốn ngày đó là một tiến tŕnh liên hệ với nhau không thể
tách rời. Ba ngày mới làm nên khóa Cursillo, và phải thêm ngày thứ tư nữa mới
trọn vẹn cuộc sống Cursillo. Nói đến ngày thứ tư làm tôi nhớ lại khóa Ba Ngày mà
tôi đă tham dự cách đây hơn mười lăm năm. Tham dự khóa,
tôi đă được đánh động qua sự yêu thương phục vụ cao đẹp, vô vị lợi của các trợ
tá, đặc biệt là sự hy sinh của các anh chị đến từ Hoa Kỳ. Từ những gương chứng
nhân sống động này, tôi cảm nhận rơ hơn về t́nh yêu Thiên Chúa và nh́n ra yếu tố
căn bản để đưa đến xă hội hạnh phúc, một “thiên đàng tại thế”; là xă hội phải
được Phúc Âm hóa, phải được bao bọc bởi t́nh yêu. Phong trào
Cursillo gọi Chúa Giêsu là Thầy Chí Thánh. Có cùng chung một Thầy, nên tôi vui
sướng là đồng môn của quư anh chị, cùng là môn sinh của Thầy. Tôi ít coi
những bộ phim tập t́nh cảm dài đằng đẵng, nhưng lại thích coi phim kiếm hiệp.
Tôi thích là v́ trong đó luôn luôn đề cao ân nghĩa, nhất là coi trọng t́nh thầy
tṛ và t́nh đồng môn của người Á Châu. Những sư huynh, sư đệ, sư tỷ, sư muội, họ
yêu thương nhau như anh em ruột, lúc nào cũng quan tâm săn sóc và sẵn sàng sống
chết cho nhau. Tinh thần này biểu lộ trong suốt khóa học, cách riêng ngày Đức
Ái: “Anh em hăy yêu thương nhau như Thầy đă yêu thương anh em. Mọi người
sẽ nhận biết anh em là môn sinh của Thầy: là anh em có ḷng yêu thương nhau”
(Ga 13, 34-35). Tôi hiểu Thầy không chỉ nhắn nhủ trong ba ngày ngắn ngủi, nhưng
quan trọng hơn là ngày thư tư, ngày trở về và sống với đời. Xong khóa Cursillo
th́ cũng giống như: “Ta về thôi v́ thánh lễ đă hết, nhưng đời ta là thánh lễ nối
dài...” T́nh yêu là cái vô h́nh nhưng lại rất cụ thể, rất dễ nhận ra. T́nh yêu cũng như đức tin v́ nó phải được biểu lộ qua việc làm, không có việc làm là t́nh yêu chết. Chẳng ai có thể nói yêu nhau mà chẳng hề làm ǵ; hay tệ hơn, lại làm hại cho nhau, “chơi” nhau sát ván. Yêu nhau thật, mọi sự sẽ được giải quyết rất dễ dàng v́ rằng:
Kê hoài mà sao
măi không bằng chắc chắn là dấu chỉ chưa có t́nh yêu. Tâm hồn c̣n lấn cấn, c̣n
nghi kỵ thành kiến với nhau th́ rơ ràng chưa phải là “môn sinh của Thầy”. Yêu thương nhau
sẽ làm cho người ta thích gặp nhau, đến với nhau. Đến với nhau
chân t́nh sẽ tạo được đời sống cộng đồng tươi đẹp. Đến với nhau chân t́nh sẽ có
được sự cảm thông, nhờ đó t́m thấy niềm vui và tin tưởng vào cuộc sống. Đời sống
cộng đồng hết sức cần thiết cho việc phát triển cuộc sống cá nhân và góp phần
vào việc xây dựng xă hội. Chắc hẳn không ai trong chúng ta quên được thảm cảnh
đă xẩy ra ngày 18/04/2007 trong trường đại học Virginia Tech thuộc tiểu bang
Virginia, Hoa Kỳ. Cho Seung-Hui một sinh viên gốc người Nam Hàn hai lần trong
ṿng hai tiếng đă bắn chết 32 người và gây thương tích cho nhiều người khác, rồi
sau đó tự sát. Cho Seung-Hui là một người sống cô độc, ít nói và xa lánh cộng
đồng. Anh sống với sự mặc cảm và bất măn làm mất đi sự tự tin và không có niềm
vui trong cuộc sống, và rồi một hành động điên rồ đă xảy ra. Tôi hằng nhớ ơn
phong trào đă đưa ra phương thế đến với nhau cơ bản qua Nhóm và Ultreya, cũng
như những sinh hoạt của phong trào. Nơi đây tôi t́m được những t́nh bạn cao đẹp,
những niềm vui và hy vọng cho cuộc sống. “Tôi không c̣n cô đơn buồn khô héo bên
gịng đời. Tôi không c̣n cô đơn mặc cho năm tháng trôi xuôi...” Tôi yêu quư châm
ngôn của phong trào: “Một tay nắm Chúa và một tay nắm anh chị em”. Tôi coi đây
như là đường lối tu đức cho cuộc sống và thấy rất hiệu quả, giúp tôi vượt qua
được nhiều khó khăn. “Tôi không c̣n cô đơn dù rằng bờ vai vất vả, chuyện ḷng
ngổn ngang mấy ngả, lênh đênh t́m lại mái nhà...” Đến với nhau thoải mái trong
những sinh hoạt phong trào lại thúc đẩy tôi đến với môi trường sống. Sự yêu
thương, nâng đỡ nhau trong sinh hoạt đă là hành trang quư giá giúp tôi thể hiện
với tha nhân. Một cách nào
đó, khi phục vụ người khác, thế nào chúng ta cũng có lănh nhận một phần thưởng
vô h́nh làm cho chúng ta có cảm tưởng nhận lại được nhiều hơn cái đă cho đi. Có
lẽ đây chính là việc “Chúa trả công” như người ta vẫn thường nói. Cho đi và nhận
lănh tuy hai mà là một, chúng ṿng qua ṿng lại bổ sung và phát triển tỷ lệ
thuận với nhau. Đó là bản chất của t́nh yêu. Kho t́nh yêu không hề suy giảm dù
cho có sử dụng quá mức hay cho đi nhiều quá, nhưng trái lại, sẽ được tăng thêm
và tăng thêm gấp bội. T́nh yêu chỉ mai một khô héo đi khi người ta chỉ giữ cho
riêng ḿnh. Tôi cảm nhận những người như Mẹ Têrêsa thành Calcutta là những người
giầu có nhất v́ đă cho đi quá nhiều. Càng cho đi Mẹ càng nhận được thêm. Càng
ngày Mẹ càng giầu t́nh yêu, giầu hạnh phúc. Như đă chia sẻ
ở trên, tôi có cái duyên nên có nhiều dịp đến với Canberra. Tôi không hế có ư
định định đến để cho đi, nhưng các anh chị đă cảm nhận được tấm ḷng. Ngày tôi
nằm bệnh viện, tôi cảm động với sự yêu thương của mọi người, đặc biệt với hơn
mười anh chị đă tới thăm ngay lúc nghỉ trưa, phải năn nỉ ca bài “đường trường
xa” y tá mới cho phép vào. Tôi cảm động nên lại cảm thấy nợ nhau cái t́nh và t́m
cách báo trả... Cứ thế xoay vần, cuộc đời thật đẹp. Tôi rất ghét nợ, nhưng cái
nợ ân t́nh sao thấy dễ thương chi lạ. Làm sao tôi có
thể quên được những t́nh cảm, sự yêu thương mà cha Linh Hướng cũng như anh chị
em Canberra dành cho anh chị em chúng tôi? Bữa ăn trưa thịnh soạn nuôi dưỡng
phần xác, rồi bữa ăn tinh thần kéo dài măi hai mươi tiếng đồng hồ nối tiếp. Tôi
có cảm giác như đang được sống trong khóa Ba Ngày, nơi có những yêu thương,
những chăm sóc thật tỉ mỉ. Hẳn ai cũng
nhận thấy người Cursillista Việt Nam nào cũng có nhiều tâm t́nh với khóa
Cursillo. Khóa Ba Ngày vẫn là sinh hoạt nổi bật của phong trào ngành Việt Nam.
Lâu lâu không được đi trợ tá là ḷng cảm thấy “ngứa ngáy”. Tôi nhận thấy tích
cực làm trợ tá cho nhau trong đời thường sẽ hữu hiệu và được “hâm nóng” chẳng
thua ǵ trong khóa. Ngày thứ tư là ngày kéo dài của khóa. Nếu chưa làm trợ tá
cho nhau đủ, có lẽ tôi cần phải xét lại tư cách của tôi khi đi làm trợ tá cho
khóa học. Không sống yêu thương và nâng đỡ anh chị em đồng môn với nhau th́ tôi
làm chứng cái ǵ cho khóa sinh, không lẽ tôi giả h́nh giả nghĩa? Đâu ai có thể
cho những ǵ ḿnh không có. Cám ơn Chúa đă
cho chúng con có dịp đến với nhau. Cám ơn phong trào Canberra đă tạo điều kiện
để trao cho nhau những ân t́nh quư giá. Cám ơn có nghĩa là tôi lại mắc nợ... Thôi th́ cầu
xin cho chúng ta sống đúng theo lời cầu: “Xin Chúa giúp chúng con đối xử với
nhau bằng t́nh bác ái siêu việt, trọn vẹn, tương thân tương kính” để t́m dịp đến
với nhau dài dài.
|