|
SỐNG ĐẠO TRONG MÔI TRƯỜNG LÀM VIỆC |
||
|
Têrêsa Trương thị Hợp
|
||
|
“Nước
Thiên Chúa giống như bà kia lấy nắm men vùi vào thúng bột, cho đến khi tất cả
được dậy men”. (Lc 13,21)
Kính thưa quư Cha,
Đại Hội Ultreya lẽ ra được tổ chức vào thứ Sáu tuần trước, ngày 18/5, nhưng đó
là ngày giỗ đầu của cha cố Đôminicô Nguyễn Văn Đồi, cựu tuyên úy trưởng CĐCGVN
Sydney/NSW.
Vào tháng này năm trước, Thánh lễ an táng được cử hành tại thánh đường St.
Therese, Lakemba, theo như ư nguyện của Ngài. Tôi c̣n nhớ rơ, cũng tại thánh
đường này đây, vào cuối năm 1982, Cha đă đến dâng thánh lễ tiếng Việt lần đầu
tiên, cho đám con chiên VN xa xứ, dáng vẻ c̣n nguyên nét ngơ ngơ ngác ngác của
một người mới đến định cư tại quê hương mới. Thánh lễ được cử hành trong căn
pḥng nhỏ nơi cuối thánh đường, chỉ vỏn vẹn 13 giáo dân tham dự. Thấm thoát hơn 20 năm trôi qua, với ḷng yêu thương, hết ḷng lo cho giáo dân, và là người đứng mũi chịu sào, cha cố
Nguyễn Văn Đồi đă gầy dựng nên CĐCGVN lớn mạnh, một thời đă vươn tới
Campbelltown, Wollongong và trải dài đến tận Newcastle. Có nhiệm kỳ cha đă quy
tụ được một ban tuyên úy rất hùng hậu với chín linh mục, chuyên lo phần tâm linh
cho hơn 15.000 giáo dân thuộc 10 giáo đoàn, với bao nhiêu là phong trào, đoàn
thể, hội đoàn. Thêm vào đó, số anh chị em gia nhập Giáo Hội hàng năm rất đông.
CĐCGVN tổng giáo phận Sydney hôm nay là một cộng đồng có tổ chức quy mô, chặt
chẽ, đoàn kết và lớn mạnh. Điều này làm tôi liên tưởng đến câu Phúc Âm: “Nước
Thiên Chúa giống như nắm men người đàn bà kia vùi vào thúng bột, cho đến khi tất
cả được dậy men” (Lc 13,21).
Kính thưa quư Cha
Ngày c̣n nhỏ, tôi thường được nghe một bài hát rất vui nhộn:
“Em ơi có bao nhiêu, 60 năm cuộc đời...”
Sau khi phân tích những năm vô tư sung sướng, những năm sầu thương dâng vời vợi,
bài ca kết thúc bằng câu:
“...Đời sống không là bao, Hăy gắng mà yêu nhau.”
Người nhạc sĩ này đă nhắc lại lời Chúa phán khi xưa, trước khi về trời: “Các con
hăy yêu thương nhau...” Chúa đă đặt nó thành một giới răn. Yêu thương - thực tế
không phải là điều dễ làm, nhất là đối với những người đă gây đau khổ hay phiền
toái cho ḿnh.
Đời sống chúng ta, nh́n chung cũng trải qua các giai đoạn tương tự như bài hát
này. Nhưng tạ ơn Chúa, vào lúc này của cuộc đời, chúng ta vẫn c̣n có cơ hội học
hỏi lời Chúa, sống lời Chúa, và làm men làm muối cho đời. Mục đích của việc
“men, muối” là làm cho mọi người thương yêu nhau hơn, thông cảm hơn, tha thứ
nhiều hơn và sống ḥa hợp hơn; nghĩa là làm cho thế gian trở nên tươi đẹp, v́ đă
được Kitô hóa, Phúc Âm hóa. Thiên đàng bắt đầu từ dưới trần thế này, tránh được
những thảm trạng mà chính con người gây ra cho nhau. Như ngày 18/04/2007 vừa qua
tại nước Mỹ, một biến cố kinh hoàng đă xảy ra: Cho Seung-Hui một sinh viên người
Nam Hàn đă bắn chết 32 người, gây thương tích cho 21 người khác, trong khuôn
viên trường đại học Virginia Tech, tieu bang Virginia, rồi sau đó tự sát. Báo
chí mô tả anh ta là một con người vô cùng ít nói và cô độc, sống với sự bất măn
triền miên và không có niềm vui trong cuộc sống. Việc làm đien rồ của anh ta, đă
gây ra đau buồn, không những cho gia đ́nh anh và gia đ́nh các nạn nhân, mà c̣n
dây chuyền đến thân quyến và các bạn bè của họ.
Kính thưa quư Cha V́
thích đời sống ngoài xă hội, nên giờ này dù đến tuổi về hưu tôi vẫn ra ngoài làm
việc. Tôi cảm thấy rất thoải mái khi tiếp xúc với mọi người nơi chỗ làm của
ḿnh. Ngày nào gặp nhau, tôi cũng vui vẻ chào hỏi các bạn đồng nghiệp, dù nam
hay nữ, già hay trẻ, và luôn sẵn sàng giúp đỡ những khi họ cần. Mỗi ngày tiếp
xúc với nhau suốt 9 tiếng đồng hồ, dài hơn cả sống cạnh người thân trong gia
đ́nh, cũng nên coi như đây là một đại gia đ́nh, th́ mối liên hệ mới tốt đẹp bền
lâu. Trong hăng tôi, người VN chiếm đa số, sau đó là người Lebanese, Indo,
Chinese, Sovalia... Tùy theo lứa tuổi, sắc dân, có người gọi tôi là chị hai, là
cô, là d́, là sister, và cả Mum nữa. Từ
điều kiện thuận lợi này, tôi áp dụng phương thức hành đạo mà phong trào đă chỉ
dẫn. Đó là: T́m bạn, kết bạn, và đưa bạn đến với Chúa. Tuy không trực tiếp đưa
người nào về với Chúa, nhưng tôi đă góp phần tạo một môi trường làm việc trong
bầu khí yêu thương, bác ái của Chúa Kitô, như Thầy Chí Thánh đă dạy.
Trong giờ nghỉ giải lao hoặc ăn trưa, tôi thường kể cho các bạn nghe về những
chuyện xảy ra trong xă hội hàng ngày, hay theo như báo chí đăng tải, để cùng
nhau bàn luận. Dĩ nhiên không thể thiếu các sinh hoạt của phong trào chúng ta,
các khóa tĩnh huấn và nhất là hội chợ Tết, nơi họ có thể đến chứng kiến sự gắn
bó giữa anh chị em ḿnh, từ các bạn trẻ đầy tài năng, đến các anh chị lớn tuổi,
và các bác tóc bạc hoa sương, để thấy mọi người đều phục vụ trong vui vẻ, không
vụ lợi. Số các bạn tôi đến thăm quán Decolores mỗi năm một nhiều hơn. Năm ngoái,
đặc biệt, có hai chị đă huy động chồng con đến giúp gian hàng ăn uống của Cộng
Đồng. Qua một lần làm việc, các chị mới cảm thông được hết nỗi vất vả của một
trận chiến “đánh nhanh, rút lẹ” trong ba ngày, của một tổ chức thiện nguyện, mà
ban điều hành lâm thời lẫn người giúp việc lặt vặt, không có một sự phân công rơ
rệt nào. Các chị rất cảm phục tinh thần kiên tŕ bền bỉ, từ năm này qua năm khác
của chúng ta. Theo tôi nghĩ, đó chính là tinh thần Cursillo, tinh thần Kitô giáo
mà chúng ta biểu lộ qua cách sống hôm nay, bằng hy sinh, bang phục vụ trong yêu
thương trong các môi trường.
Môi trường làm việc không phải chỉ được hiểu theo nghĩa hạn hẹp là nơi sở làm
hay nơi kiếm ra tiền, mà c̣n lan rộng đến những chốn khác, như nơi ta chọn làm
việc tông đồ, làm việc thiện nguyện... Bất cứ trong môi trường nào, dù nhỏ bé
đến đâu, chúng ta cũng có thể sống đạo, nói lên đức tin của ḿnh cho người khác.
Nói một cách dí dỏm, tôi ví chúng ta như là các chiến sĩ ở mặt trận tiền phương,
trong khi c̣n bao nhiêu chiến sĩ khác đang nêu gương sống đạo âm thầm nơi hậu
cứ, như trong gia đ́nh chẳng hạn, để nêu gương cho con cái. Tôi thích minh chứng
bằng những gương sáng kế cận với chúng ta. Dễ
nhận ra nhất là nơi các bác Legio lớn tuổi. Tùy theo khả năng, tuổi tác, có bác
dùng thời giờ rảnh rỗi dọn dẹp khuôn viên nhà thờ, giúp các lớp giáo lư, hay đi
thăm viếng các bệnh nhân để an ủi, nâng đỡ tinh thần, hoặc tham dự các đám tang,
để cầu nguyện cho người quá cố. Một tấm gương khác nhé, như các anh chị thấy đó,
suốt bao năm qua, các em TNTT luôn tham gia hội chợ Tết qua gian hàng bán Phở.
Các em đâu biết nấu nướng ǵ. Vậy mà mỗi ngày hết thùng phở này đến thùng phở
khác, được chuyển đến hội chợ cho các em bán. Đó là do công lao của một bà Mẹ,
v́ lư do sức khỏe, chỉ quanh quẩn trong nhà, đă t́nh nguyện nấu giúp. Để có được
những thùng nước lèo thơm ngon, là một quá tŕnh đ̣i hỏi nhiều công phu chăm
chút và tài khéo léo. Lại có người cho thịt, cho xương, cho bánh phơ. Rau thơm
th́ đă có cây nhà lá vườn. Ngoài ra, c̣n nhiều bà Mẹ khác, mỗi người giúp một
cách, nhờ vậy mà sinh hoạt của các em TNTT quanh năm rất là phong phú, v́ các em
luôn được cha mẹ và cộng đồng nâng đỡ phía sau.
Kính thưa quư cha
Nhắc đến chuyện bếp núc với các bà mẹ, tôi nhớ đến Chúa Nhật 13/5 vừa qua là
ngày Mothers day mà cả nước Úc đă ăn mừng. Sang đây lâu năm, nhiều người Việt
học được một thói quen tốt, là tổ chức ngày nhớ ơn Mẹ, để vinh danh người Mẹ
trong gia đ́nh. Ngày mà các đức ong chồng và những đứa con làm đẹp trong nhà
bằng những đóa hoa xinh tươi, những tấm thiệp mừng và một bữa ăn ngon lành do
chính tay chồng con nấu hay tại một nhà hàng nào đó.
Tháng năm c̣n là tháng kính Đức Mẹ.
Cho nên thật là cảm động xiết bao, khi đọc được lời cầu nguyện sau đây:
Lạy Mẹ Maria,
Kính chào quư cha và quư anh chị. |