|
SỐNG ĐẠO TRONG MÙA PHỤC SINH |
||
|
Têrêsa Bùi Thị Thu Nguyệt
|
||
|
Thưa qúy anh chị, người tín hữu giữa trần thế cũng như con thuyền vượt sóng giữa
trùng khơi, cần định hướng hầu t́m được bến bờ b́nh an. Phương hướng và bến bờ
b́nh an của chúng ta chính là Thiên Chúa. Ngài là đường, là sự thật, là sự sống
và là cùng đích của đời ta. Món quà vô giá Ngài đă trao tặng cho chúng ta chính
là sự sống. Chúng ta được sinh ra làm người, được đón nhận vào đại gia đ́nh Giáo
Hội, được thấm nhuần ân sủng các bí tích, được nếm các mùi vị thiên đàng nơi
trần thế và được ôm niềm hy vọng hằng sống. Nhưng có nhiều lần chúng ta liều
thân làm đứa con hoang đàng, sống xa vắng Ngài và đánh mất Ngài.
“Đức Kitô đă trỗi dậy từ cơi chết, mở đường cho những ai
an giấc ngh́n thu” (1Cor, 15:20).
Mẹ Têrêsa thành Calcuta với dáng người nhỏ bé, Mẹ đă mang
ánh sáng sáng phục sinh cho những người nghèo khổ ở Ấn Độ bằng tấm ḷng yêu mến
Chúa và phục vụ tha nhân, và qua h́nh ảnh của Chúa trong họ. Một ấn tượng mà Mẹ
khó quên nhất là một hôm Mẹ thấy một người đàn ông bị bệnh nằm gần ga, Mẹ liền
đi kiếm người để giúp ông ta nhưng khi trở lại để báo cho ông ta biết Mẹ không
kiếm được ai; th́ thấy ông ta đă chết v́ nước ngập qua khỏi đầu.
Ngài đă trỗi dậy từ cơi chết, nên trước giờ tử nạn, thân
xác và linh hồn Chúa Kitô bị cô đơn và trĩu nặng mồ hôi. Ngài nhỏ giọt mồ hôi
máu ở vườn cây dầu, thân xác Ngài bị hành hạ, sỉ nhục, đ̣n vọt và Ngài đă vác
thập giá nặng nề lên đồi Cavê. Cuối cùng thân xác ấy bị đóng đanh, bị treo trên
thập tự giá để cứu chuộc tội lỗi cho nhân loại.
Câu chuyện của viên tướng phát xít đến một nhà ḍng kia,
yêu cầu mẹ bề trên cho gặp vị nữ tu có đôi mắt xanh tên là Maria. Với ḷng đầy
ham mê, nên ông quyết muốn cho bằng được vị nữ tu, nếu không ông sẽ hủy diệt nhà
ḍng. Trước khi rời khỏi nơi đây, ông cho thời hạn một ngày. Nhà ḍng đang sống
trong b́nh yên, nay cơn sóng gió ập đến. Đêm hôm đó, tất cả mọi người trong nhà
ḍng đều cầu nguyện. Sáng hôm sau, đúng giờ hẹn ông trở lại. Vị nữ tu Maria được
một người dắt ra, trên tay cô cầm chiếc dĩa và nói “đây là đôi mắt của tôi mà
ông say mê, tôi xin dâng biếu ông c̣n thân xác và đời tôi, tôi đă dâng hiến cho
Thiên Chúa.”
Ngài đă trỗi dậy từ cơi chết để giao ḥa giữa trời và đất,
giữa con người tội lỗi của chúng ta với Thiên Chúa, giao ḥa và tha thứ cho kẻ
thù nghịch Thiên Chúa. Đó là nền tảng học thuyết Kitô giáo: tha thứ cho kẻ thù.
Sống giao ḥa và tha thứ là một tấm gương sáng ngời, đó là một lời mời gọi và
cũng là một lời thách đố với con người muôn thuở.
Vào 5 giờ chiều ngày 13 tháng 5 năm 1981 một tiếng súng nổ
đă khiến đàn bồ câu tung cánh bay lên, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô đệ nhị trong
bộ áo trắng bỗng dưng ngă qụy xuống. Một người tên Mehmet Ali Agca đă bắn Ngài
nhiều phát, nhưng chỉ trúng hai và Ngài bị trọng thương tại công trường thánh
Phêrô. Sau một thời gian b́nh phục, chính Ngài đă đến nhà tù thăm kẻ ám sát
ḿnh. Khi hay tin Đức Tháng Cha Gioan Phaolô đệ nhị được Chúa gọi về, Mehmet Ali
Agca kêu lên: “Ngài là người anh tinh thần của tôi. Tôi muốn có mặt tiễn đưa
Ngài đến nơi an nghĩ sau cùng.”
Thưa quư anh chị, sống đaọ trong Mùa Phục Sinh này; chúng
ta đă sống và thực hành theo như Phúc Âm của Chúa, như Mẹ Têrêsa thành Calcuta,
như vị nữ tu Maria móc mắt hay như cố Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô đệ nhị với nếp
sống bao dung, đại lượng và tha thứ chưa?
Chúng ta không phải chỉ sống Mùa Phục Sinh của năm 2007,
nhưng phải được trải dài cho những năm tháng c̣n lại. Sống trong dấu chứng hiển
nhiên nhất của t́nh yêu và hy vọng, sống trọn vẹn như ư Chúa muốn qua cầu nguyện
và hy sinh.
Mến chào quư anh chị.
|