THẾ GIỚI THẦN LINH

 

MYMY

 

Sáng nay, Thứ Ba 01/5/2007 Nhật Báo The Canberra Times cho đăng tải tin hai quân nhân Úc mất tích trong chiến cuộc Việt Nam hơn 40 năm trước. Thượng Sĩ Richard Parker và Binh Nh́ Peter Gilson tham chiến bên Quê Ḿnh vào cuối thập niên 60, bị thất tung và không bao giờ trở lại. Những tưởng không ai c̣n nhớ đến họ. Thế nhưng những tuần qua, báo chí loan tải nhiều tin liên quan đến thân thế người mất tích làm giao động cả đất Úc, nhất là xôn xao giới nhà binh, giới chính trị, đặc biệt thân nhân họ hàng và bạn bè những người xấu số này. Rồi sáng nay sau khi điều tra và xét nghiệm cẩn thận, các quân nhân trên được chính thức nhận diện. Với sự quan tâm và khích lệ của chính phủ liên bang, thân nhân của các binh sĩ này sẽ đến Việt Nam sớm nhất có thể. Họ dự tính đem hài cốt người thân về xứ Úc trên chiếc máy bay C130 Hercules. Nhiều quân nhân cao cấp và nhiều chính khách có thế giá hứa sẽ có mặt trong nghi thức đón xác người t́m lại được nơi “xứ lạ quê người.”
 

Sự kiện t́m lại được người thân nơi đất khách này làm sống lại cuộc hành hương tôi vừa thực hiện trên chuyến trở về “Quán Trọ Thiên Đường” Biđông.
 

Dẫu chỉ vỏn vẹn có 30 người, nhưng doàn hành hương là một tập thể khá đa dạng gồm: Hai Linh Mục Công Giáo là Cha Đồng Văn Vinh (Perth) và tôi; Năm Tu Sĩ Phật Giáo trong đó có một Ḥa Thượng gần 80 tuổi cùng một Thượng Tọa khác đến từ Melbourne, một Thượng Tọa từ Sydney, một Thượng Tọa khác từ Tân Tây Lan, và một Đại Đức trẻ trung từ Adelaide; Đoàn Hành hương c̣n có một thanh niên trai trẻ nhỏ tuổi nhất đến từ Thụy Điển; Rồi tham gia đoàn c̣n có bốn người đến từ Hoa Kỳ trong đó có phóng viên báo chí và phát ngôn viên đài phát thanh Little Saigon, anh Đinh Quang Thái. Phần c̣n lại là các anh chị em từ các Tiểu Bang Úc Châu trong đó có anh Quốc Việt, giọng nói trầm ấm lưu loát và truyền cảm quen thuộc với thính giả đài SBS.
 

Đoàn hành hương đa dạng hấp dẫn nhưng không thiếu những phức tạp thường t́nh của một tập thể quy tụ mỗi người một phương. Thế nhưng điểm đáng nói là bầu khí của bỡ ngỡ, e dè bao gồm cả nghi kỵ thủ thế... được đánh tan ngay khi bầu khí đó được lồng vào khung cảnh của thế giới thần linh. Phải chăng những người chết xích người sống chúng tôi lại gần nhau? Ngay buổi cầu kinh đầu tiên trong mười sáu chặng cầu nguyện cho vong linh người đă chết là động lực khiến chúng tôi cởi mở cơi ḷng, nói chuyện với nhau dễ dàng hơn, hiểu nhau hơn, thông cảm hơn và yêu thương nhau hơn... Chiều sâu tâm t́nh của từng người trong Đoàn Hành Hương t́m về bến bờ Tự Do mỗi ngày một tăng, tăng dần, tăng dần theo cấp số nhân... Tôi tự hỏi, phải chăng “Người Chết Nối Linh Thiêng Vào Đời,” và họ đă làm cho “Nụ Cười Nở Trên Môi” chúng tôi. Chuyến hành hương tâm linh thành công trên sức tưởng tượng. Tôi có thêm được 29 người bạn mới. Một người quyết tâm hơn nên sau chuyến đi không c̣n do dự về chuyện theo Đạo Công Giáo, anh đă cử hành các Bí Tích Khai Tâm vào Chúa Nhật Phục Sinh 08/4 vừa qua; Một người khác t́m về với niềm tin, tưởng chừng đă bị “cuốn theo chiều gió” v́ nghịch cảnh khi anh mới chập chững bước vào Đạo Công Giáo. Anh xưng tội, quyết tâm sống đời sống Công Giáo đă hầu như lạc mất gần 20 năm... Đó là những niềm vui, vui bất tận.
 

Riêng tôi, tôi vui hơn nữa v́ đánh tan được một hiểu lầm to lớn đè nặng trong ḷng một Tu Sĩ Phật Giáo đáng kính suốt nửa thế kỉ nay. Vị Đại Lăo Ḥa Thượng tôi rất quư mến đă hiểu lầm Đạo Công Giáo từ thời Cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm... v́ thời cuộc lúc bấy giờ... Hai Linh Mục chúng tôi và Quư Ḥa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức đă sinh hoạt hài ḥa thân thiết, đă quư trọng nhau thật t́nh, đă tâm sự chia sẻ suốt chuyến đi, và đă cùng nhau cầu nguyện trước những ngôi mộ tập thể của người Việt xấu số không thể cập bến bằng an dọc theo 16 nghĩa trang thuộc các băi biển phía Đông Bán Đảo Mă Lai... Các buổi cầu nguyện, cầu siêu cho người đă khuất nằm cô đơn nơi phần đất hiu quạnh xa lạ Mă Lai đă nối kết t́nh người sống với người chết, nhất là đă liên kết mọi thành phần của chuyến đi. Tất cả mọi người trong đoàn bồi hồi xúc động và trân quư chung chia chuyến hành hương tâm linh đầy t́nh người...
 

Quư bạn Cursillista thân mến.
 

Nhắc đến những người xấu số nằm xuống nơi phần đất tha hương viễn xứ xa lạ Mă Lai chắc hầu hết chúng ta đều thương cảm. Lư do thật giản dị. V́ rằng hầu hết chúng ḿnh đều đă một lần dừng chân tại một trại tỵ nạn nào đó (chỉ thiểu số đến Úc này qua diện khác mà thôi). Thương cảm không, chắc chưa đủ phải không các bạn? Ḿnh cần làm ǵ hơn nữa chứ? Đại đa số anh em xấu số đó không có cơ hội thuận lợi sống ngày thứ tư như ḿnh đang sống trước khi về với cát bụi ngày thứ năm?
 

Vậy, trước tiên cảm tạ Chúa v́ mỗi ngày thứ tư được trao ban với mặt trời ló dạng sau đêm đen. Rồi làm ǵ nữa? Cầu cho người đă khuất nhất là anh chị em xấu số nằm lại nơi các trại tỵ nạn hoặc các nghĩa trang ở các quốc gia xa lạ trên thế giới. Thắp cho họ một nén hương ḷng. Thêm cho họ một lời kinh. Trao tặng họ một hiến lễ tinh tuyền thánh thiện...
 

Nhân cơ hội suy tư về hiện trạng chết bất ngờ, trôi dạt vào đất lạ, được người bản xứ chôn nơi tha hương viễn xứ...,

chúng ta giúp nhau chuẩn bị cho ngày thứ năm của chính bản thân ḿnh. Có lẽ cách chuẩn bị kỹ nhất, và thiết thực nhất cho ngày thứ năm vẫn là sống ngày thứ tư trọn vẹn nhất. Mỗi ngày mỗi người có một “thứ tư” để sống, không ai sống thay cho ai được... Thế giới thần linh, nói đúng hơn thế giới của người chết đă giúp chúng tôi trong đoàn hành hương t́m về “Quán Trọ Thiên Đàng” hiểu nhau hơn, và cùng cố gắng hơn trong nỗ lực sống ngày thứ tư... C̣n các bạn? Thế giới người đă đă khuất có giá trị ǵ cho chính bạn vậy?