NGƯỜI NẰM XUỐNG GIĂ TỪ CUỘC VUI

 

MYMY

 

 Thánh vịnh trong phần đáp ca được ngôn ngữ Việt Nam diễn tả rất gợi cảm.  Qua cung đàn du dương thanh thoát và những giọng ca truyền cảm, trầm ấm của ca đoàn Dzũng Lạc, tư tưởng của tác giả thánh vịnh muốn truyền đạt đă giúp chúng ta cầu nguyện và nhắc nhớ từng người vài chân lư hiển nhiên, mà một khi đă mang thân phận là con người th́ không thể chối căi: Chân lư thứ nhất “Đời người tựa bóng câu cửa sổ”. 

Vào trần thế và ra khỏi thế trần chỉ vỏn vẹn một thời gian ngắn ngủi.  Các h́nh ảnh trong bài Phù Hoa mà ca đoàn vừa hát giúp chúng ta nhận diện sự thật này: Trăng tṛn trăng khuyết, có ngày hẳn phải có đêm, cuộc vui trần thế nào mà không có lúc phải chấm dứt, hợp buộc rồi phải tan, hoa nở rồi một ngày nào đó sẽ tàn... Cuộc sống không dài làm cho nhiều người đă ngao ngán than: “Ôi ba vạn sáu ngàn ngày là mấy, cảnh phù du trông thấy cũng nực cười.”  Cuộc sống ngắn thật ngắn.  Mới ngày nào đó chị Têrêsa Lê Minh Hương của chúng ta c̣n ngồi họp Ultreya với Phong Trào Cursillo; Chị ngồi đó chia sẻ Hội Nhóm.  Tôi nhớ rất rơ mới cuối năm rồi, chị run run ngồi bên chiếc ḷ sưởi điện trong Hội Trường Trường Tiểu Học Kambah với Chương Tŕnh Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đ́nh để lắng nghe giảng pḥng năm; Chị hăng say chia sẻ tâm t́nh với nhóm nhỏ... Vâng, mới đó mà giờ đây chị đă về với thế giới vô h́nh.  Cái gọi là cả cuộc đời của chị quá ngắn - Phải vài tháng nữa chị mới trọn 57 tuổi (16/10/1951-27/01/2008).  Đời người mỏng ḍn và ngắn ngủn biết chừng nào.  Chị ra đi vội vă để lại thương tiếc vô vàn cho người thân thương trong Cộng Đoàn và gia đ́nh, nhất là cho Anh Toàn và hai Cháu Vinh, Richard. 

Bản Phù Hoa nối tiếp Phù Hoa c̣n giúp chúng ta nhận ra chân lư thứ hai.  Đó chính là “một ḿnh Thiên Chúa trên cơi cao xanh tồn tại muôn đời.  Ngoài ra tất cả chỉ là hư vô... Hăy t́m đường siêu thoát cuộc đời... Hăy t́m nguồn vui chốn thiên đài...”  Chân lư này cũng là cứu cánh tối hậu của Kitô Giáo.  Những người theo đạo Công Giáo tin tưởng một ngày nào đó sau khi giă từ trần thế họ sẽ có cơ hội về với Thiên Chúa để vui hưởng hạnh phúc bất diệt.  Chỉ có Thiên Chúa mới là niềm vui trọn vẹn và bất tận, tuyệt hảo và muôn đời.  Ai trong chúng ta cũng trải qua kinh nghiệm “cuộc vui trần thế có giới hạn.”  Có ai ngồi trong ngôi thánh đường này lại quả quyết là ḿnh đă vui hưởng trọn vẹn hạnh phúc ở trần gian này chăng?  Chắc chắn không có ai cả!  Vợ chồng yêu thương nhau thắm thiết lắm, nhưng đôi khi vẫn cơm chẳng lành canh chẳng ngọt.  Anh chị em thương yêu nhau da diết, thế nhưng không thiếu những lúc giận hờn gay gắt với nhau.  T́nh nghĩa giữa cha mẹ con cái, cũng như giữa con cái và cha mẹ khá lắm, nhưng một đôi ngày vẫn xảy ra những “không hợp tính”, “những xung khắc” v́ tính t́nh già trẻ khác nhau; Bạn bè thân thiết nâng đỡ nhau tận t́nh lắm, ấy vậy mà chẳng thiếu những phút giây hiểu lầm đến độ tưởng như phản bội t́nh nghĩa huynh đệ, tỷ muội...

Vâng, cuộc sống gian trần này đong đầy những tuyệt diệu, nhưng chẳng thấy được bóng giáng hoàn hảo.  Có rất nhiều “excellence”, nhưng không thể có “perfection” trong cuộc vui kiếp làm người.  Chỉ một khi trở về nhà Cha ḿnh, ḿnh mới hưởng được hạnh phúc tṛn trịa; Và chỉ khi ấy cuộc vui trần thế mới trọn vẹn.  Nói theo ngôn từ Thánh Augustinô “Hồn con khắc khoải măi cho đến khi nghỉ yên trong Ngài.”  Vậy bản Phù Hoa Ca Đoàn vừa ca giúp chúng ta nhận ra chân lư thứ hai: Chúa mới là tất cả và là gia nghiệp viên măn đời con.

Nói đến đây, có người đặt vấn đề: “Người Công Giáo chưa khôn đủ, v́ họ chỉ là những người “thả mồi bắt bóng”.  Những cái trước mặt, ngay trong cuộc vui này th́ họ không biết hưởng thụ.  Họ chỉ mơ mộng t́m về cái đâu đâu, không thực tế.  Bằng chứng là cả ba bài đọc chúng ta vừa nghe đều nói về đời sau.  Bài đọc một (Tiên Tri Isaia 25. 6-9) nói về một yến tiệc linh đ́nh trên Thiên Quốc mà Ya-vê Thiên Chúa thiết đăi người Ngài chọn.  Bài đọc hai (Khải Huyền 14.13) cũng thế nói về sự sống vĩnh cửu, những ǵ con người làm trên thế gian này sẽ theo họ về cơi trường sinh.  Riêng bài Phúc Âm (Gioan 11. 21-27) th́ càng hiển nhiên đề cập đến cơi trên khi Chúa Giêsu Phán “Ta là Sự Sống Lại.”  Đúng thế cả ba bài trích từ Thánh Kinh dùng trong Thánh Lễ An Táng này nói trực tiếp đến cuộc sống vĩnh hằng dành cho những ai đă được chọn.  Đúng hơn là dành cho những ai tự ḿnh chọn để được vui hưởng bàn tiệc thánh với Thiên Chúa muôn muôn đời. 

Không sai, người Công Giáo mong một ngày nào đó sẽ được vui vầy với bạn bè, với người thân trên Thiên Quốc nơi vui hưởng hạnh phúc hoàn toàn trọn vẹn.  Họ không chỉ mong mà c̣n năng nổ chuẩn bị ngày vui đó nữa.  Cuộc sống của họ không chỉ mong 56 năm, mà là 100 lần 56, 1000 lần 56, một triệu lần 56...

Cuộc đời này chỉ là cuộc sống tạm...  Tín đồ Công Giáo tin rằng sinh vào trần đời chỉ là “kư” mà thôi.  Khi rời khỏi cuộc đời về nhà Cha, lúc đó mới đáng kể, lúc đó mới là “quy”.  “Kư” chỉ là tạm, “Quy” mới thật là cứu cánh tối hậu.  

Nhưng suy tư và tin tưởng hoàn toàn như thế không có nghĩa là “bỏ mồi bắt bóng” như nhiều người lầm tưởng.  Người Công Giáo vẫn vui với cuộc vui trần thế chứ.  Họ vẫn hưởng những ǵ Thiên Chúa trao vào đời họ mà.  Người Công Giáo vẫn sống cuộc sống tràn trào yêu thương và hạnh phúc.  Có chăng hạnh phúc của người Công Giáo cần phải hiểu cho đúng nghĩa.  Lẽ dĩ nhiên vật chất cần thiết trong cuộc sống mọi người, không trừ ai cả.  Nhưng người Công Giáo chân chính không coi vật chất là cứu cánh, chỉ là phương tiện để dẫn đến hạnh phúc.  Nhưng hạnh phúc là ǵ?

Có ai trong chúng ta thỏa măn hoàn toàn với bia rượu, có ai trong nhóm tu mi nam tử hoàn toàn vui với những cơn say nghiêng ngả vũ trụ, “ta say trời đất cũng say”?  Có ai trong quư vị hoàn toàn vui với những thời trang lộng lẫy, mắc tiền, đúng “fashion” nhất không?  Có ai cảm thấy hoàn toàn hạnh phúc trong những giây phút đỏ đen t́m cảm giác mạnh trong ṣng bài chăng? 

Có những cái gọi là hạnh phúc của trần thế này, nhưng coi chừng chỉ đưa ḿnh đến những sa lầy không vực lên được, những đổ bể không hàn gắn được, những suy xụp không thể phục hồi... Những cái vui v́ cảm giác mạnh, v́ cái bao tử sảng khoái, v́ nhăn tuyến thị giác được kích thích thỏa măn trong chốc lát... Tất cả những cái vui đó đôi khi rất cần thiết, nhưng tầm thường hết sức.

Người Công Giáo cần vui với niềm vui cao thượng hơn.  Họ t́m những niềm vui âm trầm nhưng đầy ư nghĩa: Vui khi quên ḿnh để người khác được nhớ tới; Vui khi cho đi để người nghèo bớt khổ; Vui khi nâng đỡ để kể tàn tật bớt tủi thân; Vui khi an ủi để tinh thần người mỏi mệt có thêm nhựa sống; Vui khi sống công bằng để mọi người được b́nh đẳng hơn; Vui khi xây dựng để người sống xung quanh cảm thấy một mùa xuân tươi mát tràn ngập hương hoa… Tất cả những niềm vui, gọi là để xây dựng hạnh phúc ấy… người Công Giáo nỗ lực vun đắp với hy vọng xây Thiên Đàng ngay tại thế gian này.  

Đó cũng chính là ư chính của Bài Phúc Âm Thánh Gioan vừa công bố.  Martha thưa cùng Chúa Giêsu: “Nếu Thầy ở đây th́ em con không chết.”  Chúa Giêsu phán cùng Martha: “Em con sẽ sống lại.”  Martha biết điều đó.  Cô tin vững tin vào đời sau.  Nhưng cô chỉ dừng lại ở niềm tin này.  Cô không đi xa hơn.  Chúa dậy thêm Martha bài học cũng là bài chúng ta cần học: Phải vui hưởng cuộc sống ngay tại trần gian này.  Chúa phán: “Ta là sự sống và là sự sống lại, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống lại.  C̣n kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết đời đời.” 

Nói vậy ḿnh được quyền vui hưởng cuộc đời này?!?  Lẽ dĩ nhiên!!!  Nhưng vui hưởng cuộc đời đâu có nghĩa là vinh thân ph́ da, ăn chơi trác táng, bài bạc thâu đêm, vui thú nhục dục không cần biết trời trăng mây gió là ǵ nữa…

Cần sống có bản lănh, biết tự trọng, tôn trọng người người, tôn trọng luật lệ xă hội và Giáo Hội để không chỉ mỗi một ḿnh ḿnh vươn dậy mỗi ngày, mà c̣n nắm tay những người xung quanh, kể cả người xa lạ và kẻ thù, để mọi người đồng hành t́m về trời mới đất mới ngay tại cơi ta bà này, trong khi mong đợi ngày vui viên măn nơi quê trời.  

Lư luận th́ thật dễ dàng, nhưng trong thực tế coi chừng phải hy sinh, phải đổ mồ hôi, nước mắt, đôi khi cả máu đào nữa.  Thế nhưng dẫu hy sinh to lớn đến đâu đi nữa, th́ cũng xứng đáng để trả giá cho hạnh phúc đích thực đời này và đời sau. 

Như một kết luận cho chia sẻ nhân Tang Lễ hôm nay, xin kể hầu mọi người hiện diện câu chuyện dựa trên tư tưởng giảng pḥng của Linh Mục Nguyễn Tầm Thường vừa để lại cho Cộng Đoàn Công Giáo Thủ Đô Canberra.  Chuyện kể về một bầy chim cùng lứa trong cùng một lồng tre.  Hằng ngày thức ăn đủ loại được rải vào lồng.  Đàn chim tranh dành mổ thức ăn.  Mỗi ngày chúng mỗi mập, trừ một chú.  Chú chim này mạnh khỏe nhưng không mập béo như chúng bạn.  Chú kiêng khem nhiều thứ rất “ngon miệng” nhưng lại làm cho thân xác béo ph́.  Nh́n chúng bạn ăn uống phủ phê, chú chim mỉm mỉm cười.  Chú cũng chỉ âm trầm cười mỉm, khi chúng bạn chê bai, dèm pha v́ thân h́nh có vẻ rắn chắc nhưng qúa bé nhỏ như bị c̣i, bị thiếu ăn của chú.  Niềm vui âm trầm nhưng đầy giá trị của chú chim “c̣m” v́ kiêng khem nhiều thứ được hiển lộ vào một sáng tinh mơ.  Lờ mờ sáng hôm ấy, ông chủ sách lồng chim ra khỏi nhà định đem đến chợ... Trên đường đi thời cơ đến, chú chim “c̣m” đă “c̣i” đủ để lách ḿnh ra khỏi nan tre.  Chú vỗ cánh tung vút lên không trung đón vạt nắng đầu ngày, vui niềm vui tự do dạt dào bất tận mà bạn bè xấu số c̣n lại không thể làm được...

MYMY