|
NHỮNG NGÀY VƯỢT BIÊN |
||
|
ĐTTT
|
||
|
Con tạ ơn Chúa và Mẹ đă thương giúp con trong chuyến vượt biên năm 1998. Khi chia sẻ cảm nghiệm này em vẫn c̣n nhớ như in, chiều hôm đó là một ngày đẹp trời, biển lặng trời im gió. Em quỳ trước bàn thờ Chúa, nh́n lên Thánh giá cầu nguyện xin Chúa và Mẹ xin cho em và cháu vượt biên được bằng an. Bỗng nhiên cây Thánh giá rớt xuống đất bể ra từng mảnh vụn. Nghĩ vậy, em nghĩ có chuyện ǵ không may hay Chúa chưa muốn em đi chuyến này? Suy nghĩ như thế nhưng em cứ làm lơ và không nên tin dị đoan và cứ ra đi như đă định. Tàu ra khỏi hải phận th́ không may bị tàu Hải Pḥng bắt giữ và dẫn vào bờ. Thấy sự việc xẩy ra như vậy em rất buồn và lo sợ, không biết cuộc đời ḿnh rồi sẽ ra sao? Nhưng cứ âm thầm cầu nguyện xin Chúa và Mẹ thương. Trong lúc lo buồn như vậy, em thổ lộ với người tài công về hoàn cảnh của ḿnh. Anh này rất tốt khuyên em đừng lo lắng nhiều, cứ đổ tội cho anh ấy hết và hướng dẫn lời khai cho em. Khi tàu cặp Bến Tre, trong lúc tất cả mọi người lo sợ, hoang mang, không biết đến bao giờ mới được về, riêng em lại cảm thấy rất b́nh an. Khi vào tù họ thả con nít ra hết trong đó có con gái em, cháu được thả ra khỏi tù và về sống tạm nhà anh tài công đợi ngày em được ra. Một tháng sau nhờ sự giúp đỡ của anh tài công em được thả và về sống với người d́ họ được hai ngày. Lúc này em rất buồn khổ v́ của cải, tiền bạc bị mất hết cả. D́ em tưởng là đă đi được nên giao hết tiền cho người ta rồi, điều này càng làm em buồn không thể tả. Em phải sống lang thang ở Sàig̣n không dám về quê v́ sợ hàng xóm và bạn bè chê cười. Em phải đến hết nhà này nhà khác trong họ hàng để xin bữa ăn, em cảm thấy cuộc đời vô nghĩa và không biết cuộc đời sẽ ra sao? Trong lúc đó, có một người láng giềng quen với d́ em, chị này biết rơ hoàn cảnh của em, rủ em đi coi bói để xem em có lấy lại được tiền không? Em nghe lời theo chị ấy. Khi đến nơi, trong khi họ chia bài c̣n em th́ cầu xin Đức Mẹ tỏ cho biết cuộc đời ḿnh sẽ ra sao? Chị coi bói nói là trong quẻ bài nói em cầu xin một người đàn bà có bề thế, và bà đó cho biết là 24 tiếng đồng hồ nữa là em sẽ rời Việtnam. Câu chuyện như là một chuyện mê tín dị đoan nhưng lúc đó em quá xúc động nước mắt tuôn trào nghẹn ngào không nói nên lời. Một hồi lâu rồi em mới cho chị ấy biết là em đă cầu xin cùng Đức Mẹ. Chị cho biết chị cũng là người Công giáo, từ khi lấy chồng là người ngoại giáo đến nay không đi nhà thờ nữa. Em và chị ấy tâm sự rất lâu và chị ấy hứa với em là sẽ trở lại với Chúa. Thế rồi hai chị em mua hai bó huệ và đón cyclo xuống đền thờ Đức Mẹ Fatima B́nh Triệu. Khi chở chúng em đi chiếc cyclo bi nhổng lên cao, em sợ quá kêu lên Chúa ơi! Người thanh niên đạp cyclo nói, không sao v́ hai cô to quá nên xe mơí bị nhổng lên, làm chúng em không nín được cười. Khi đến nhà thờ B́nh Triệu bước vào trong em nh́n Đức Mẹ đứng trên trái địa cầu, dưới là nước Đức Mẹ đẹp nhường nào. Em quỳ dưới chân Mẹ mà hai hàng nước mắt tuôn rơi. Em chỉ biết thưa với Mẹ: “Mẹ ơi xin Mẹ thương con”. Khi về đến nhà, d́ em cho biết bố đỡ đầu em đi ngang qua đây không biết có phải kiếm em không? Em vội vă đến gặp bố, bố nói bố chỉ đi ngang qua thôi. Em thất vọng tưởng bố mang tin may đến cho em. Em tâm sự với bố về hoàn cảnh của ḿnh. Nghe qua bố mẹ đỡ đầu em rất thương và an ủi em cho em biết tối mai có chuyến đi c̣n hai chỗ, tiền đặt cọc là hai chỉ vàng. Nếu bán được hai chỗ này, chuyến sau sẽ cho hai mẹ com em đi. Em t́m đến người bạn ở tù chung giới thiệu và bạn ấy đông ư, đưa hai chỉ vàng để làm tin, hôm sau bạn đổi ư không đi nữa v́ coi bói không tốt. Em báo cho bố biết, bố nói không sao, bố cho hai mẹ co em đi, khi nào đến nơi nhớ báo về và đừng bao giờ bỏ đạo. Lúc đó chỉ c̣n ba tiếng nữa là tầu đi. Đây là món quà mà Chúa đă thương gia đ́nh em. Suốt đời em sẽ măi măi không bao giờ quên và hứa sẽ sống sao cho đẹp long Chúa và Mẹ. ĐTTT
|