CHÚA KITÔ TIN TƯỞNG

 

Tom

 

 Các biến cố Ṭa Khâm Sứ ở Hà Nội, giáo xứ Thái Hà và Hà Đông đă lôi kéo sự quan tâm của tôi suốt từ trung tuần tháng 12 năm 2007. Tôi theo dơi liên tục và hiệp thông cầu nguyện. Tôi biết đây là những biến cố quan trọng có nhiều ảnh hưởng lớn lao, nhưng cũng đầy khó khăn và nguy hiểm.

Biết là có nhiều khó khăn và nguy hiểm, thế mà trên đường đi tham quan Canberra trong chương tŕnh sáng Chúa Nhật của Đại Hội, khi nghe anh Báu (Adl.) loan tin Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội đă ra văn thư buộc phải giải tán và dọn dẹp khu vực ṭa Khâm Sứ hạn chót là 5 giờ chiều, tôi vẫn thấy giật ḿnh xen lẫn những lo âu cho bà con giáo dân bên nhà.

Tới viện Bảo Tàng Chiến Tranh, tôi muốn ngồi một chỗ, phần v́ mệt và đă tới nơi này nhiều lần, nhưng phần lớn là đang bị chi phối bởi tin tức mới nghe.

Ngồi nh́n lá cờ Úc bay phất phới trong ngày Quốc Khánh và đông đảo du khách nô nức tới đây, tôi thấy buồn cho dân tộc ḿnh. Nhà nước Cộng Sản Việt Nam luôn nói đến ḥa b́nh, tự do, hạnh phúc. Nhà nước Cộng Sản Việt Nam đă có chương tŕnh “đổi mới”, nhưng ḥa b́nh, tự do, hạnh phúc vẫn chỉ là những ước mơ xa tầm tay của người con đất Việt. Thê thảm như vậy v́ sự đổi mới này vẫn chỉ phất phơ tí ngọn, chứ gốc gác vẫn c̣n nguyên. Nhà nước chỉ đổi mới theo ư muốn và nhu cầu của đảng chứ không phải của dân, nên dù “nhân dân làm chủ” mà nhà nước lại cứ đ̣i quản lư! Làm chủ mà phải “xin” mới được xử dụng th́ đau thật. Không c̣n quyền sở hữu riêng tư, cả tinh thần lẫn vật chất th́ quả là thảm họa của con người. Đến bao giờ đồng bào ta mới được hít thở bầu khí tự do như chúng ta bây giờ?

Chiều về tham dự buổi Ultreya, tôi thấy tấm biểu ngữ của ngày họp hôm qua đă được thay bằng tấm mới cho chủ đề hôm nay: “Chúa Kitô tin tưởng nơi chúng ta” không những làm tôi nhớ đến bầu khí Closura của khóa học, nhớ đến các anh chị Cursillistas khắp nơi, mà c̣n nhớ đến bà con giáo dân Hà Nội đang cùng nhau kiên tŕ cầu nguyện.

Không biết bà con có nghĩ đến tư tưởng “Chúa Kitô tin tưởng nơi chúng ta” không, nhưng qua hành động của bà con trong hơn một tháng qua, tôi tin bà con đă cảm nhận được tư tưởng này qua đức tin. Từ sự tin tưởng hai chiều, nên bà con vượt qua sự sợ hăi, đă tự tin và phấn khởi ra khơi. Họ ra khơi thật xa, nơi nước sâu thăm thẳm đầy phong ba băo táp.

Mục tiêu cụ thể của các buổi cầu nguyện là muốn có lại các cơ sở vật chất của giáo hội thật là quư, nhưng tôi thấy có nhiều điều cao quư hơn, thể hiện được tiếng nói và những sứ mạng đích thực của người tín hữu giáo dân. Đây là bài học quư giá cho đời sống ngày thứ tư của tôi.

Trước hết các buổi cầu nguyện này là h́nh thức tuyên xưng đức tin trước mặt thiên hạ. Có tin th́ mới cầu nguyện, chứ ai lại cầu nguyện với cơi hư không. Đẹp vô cùng khi thấy những ngày quan trọng và đông đảo, đều được đi đầu bởi thánh giá nến cao. Tuy đoạn đường từ nhà thờ chính ṭa sang ṭa khâm sứ rất ngắn, nhưng tôi nh́n thấy đây là những chặng đường hành hương biểu dương đức tin. Những cuộc hành hương được thể hiện với hành trang là lời cầu nguyện, sự hy sinh hăm ḿnh phải chịu đựng mưa sa giá rét. Tôi cũng nh́n thấy sự đoàn kết cùng đồng hành dưới sự chỉ dẫn của giáo quyền. Tôi khâm phục giáo quyền khôn ngoan v́ đă “nghiên cứu môi trường” không sai sót.

Rồi đ̣i hỏi quyền sở hữu cũng chính là tranh đấu cho công lư và ḥa b́nh. Thiếu công lư và ḥa b́nh, con người không thể sống trọn vẹn với nhân phẩm Chúa ban. Đây là việc khó khăn và vô cùng nguy hiểm, nhất là khi phải đối đầu với những chế độ độc tài. Trong quá khứ, biết bao thảm cảnh đẫm máu đă xẩy ra, thế mà bà con ta vẫn sẵn sàng chấp nhận, họ không bỏ lăng phí tấm gương anh hùng các thánh Tử Đạo cha ông đă để lại.

Nét đẹp mà tôi trân quư nhất, đó chính là bà con đă là chứng nhân của Chúa Kitô qua việc cổ vơ cho yêu thương và tha thứ. Chắc hẳn chẳng ai trong chúng ta đă không ngất ngây với kinh Ḥa B́nh trong khóa học, và bài hát này đă là chủ đạo cho những buổi cầu nguyện. Bà con không chỉ hát, cầu nguyện bằng môi miệng, nhưng bằng những việc làm cụ thể, nêu cao giáo lư ngàn đời của đạo Công Giáo. Mỗi lần đọc tin tức và xem h́nh ảnh trong Vietcatholic, tôi cũng thầm hát bài kinh Ḥa B́nh để thông công, đều thấy trong ḷng dâng lên niềm vui sướng và hănh diện.

Làm được những việc trên, bà con Hà Nội đă thực thi việc truyền giáo cụ thể. Việc làm của bà con được truyền bá đi khắp nơi trên thế giới. Như vậy dù ở một nơi, nhưng bà con đă thực thi được lệnh truyền: “Anh em hăy đi kắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo”.

Thể hiện được như vậy, tôi thấy bà con đă thành công mỹ măn. Qua sự trông cậy vào ơn Thánh Chúa, bà con đă không phụ ḷng tin tưởng của Chúa Kitô. Từ thành quả này, tôi tin bà con Hà Nội càng tin tưởng vào con đường Chúa Kitô hơn, để rồi cứ tiếp tục ra khơi, những cuộc ra khơi mới đẹp.

Những tháng đầu năm thường gợi nhớ cho tôi về ngày đi dự khóa. Đây là thời điểm cho tôi nh́n lại ngày thứ tư của ḿnh đă tiếp nối ba ngày của khóa như thế nào. Tôi đă thực sự liên lỉ đổi mới theo hướng dẫn của Phong Trào không, hay chỉ muốn đổi mới theo ư thích của ḿnh mà làm phương hại đến người khác như những người Cộng Sản.

Tôi nhớ ơn Phong Trào đă vạch ra và mời gọi tôi thực thi sự đổi mới theo sát với sự chỉ dạy của Thầy Chí Thánh và thánh Phaolô quan thầy: “Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hăy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm hồn, hầu có thể nhận ra đâu là ư Thiên Chúa” (Rom 12,2).

Tôi đă được mời gọi mỗi ngày đổi mới hơn với Thiên Chúa, sao cho mối liên hệ ngày càng khăng khít hơn. Khăng khít như là người bạn tri kỷ của Thầy Chí Thánh. Khăng khít như là người con dấu yêu của Chúa Cha.

Tôi đă được mời gọi mỗi ngày đổi mới hơn với chính ḿnh, sao bồi dưỡng cho tâm hồn ngày càng kiên vững hơn, sao cho trái tim ḿnh ngày càng rộng mở và nồng nàn hơn, sao cho hành trang cuộc đời nhẹ nhàng hơn mà vẫn đầy đủ và hữu hiệu.

Tôi đă được mời gọi mỗi ngày đổi mới hơn với tha nhân, sao cho hai sự đổi mới trên được thể hiện nơi những đối tượng này, để góp phần vào công cuộc đem Tin Mừng của Thầy được thấm nhập vào thế giới, để mọi người được sống đúng nhân phẩm con người với công lư ḥa b́nh, tự do và hạnh phúc thực sự.

Tôi đă quyết tâm cố gắng, nhưng thú thật thực hiện th́ khó lắm. Càng khó th́ tôi lại càng phải trông cậy vào ơn Thánh Chúa, cũng như lấy thêm tự tin v́ biết rằng Thầy tin tưởng nơi ḿnh và sẵn sàng cùng đồng hành.

Tom

Thân tặng quư anh chị hai khóa 13 và 14 kỷ niệm 10 dự khóa