ĐỔI MỚI

 

Nguyễn Tấn Phát

 

 Kính thưa quư cha linh hướng,

Kính thưa quư anh chị.

Sinh ra trong một gia đ́nh 8 anh chị em. Sau 1975, v́ thời cuộc nên gia đ́nh lâm vào cảnh túng thiếu. Do đó, mới 9 tuổi tôi phải rời gia đ́nh đi ở thuê  – chăn ḅ và trông em cho người ta. Rời Việt Nam vượt biên sang Phi Luật Tân năm 1989. Rớt thanh lộc nên bị kẹt lại đây 8 năm. Không thân nhân nước ngoài trợ giúp nên cuộc sống ở trại tỵ nạn vô cùng vất vả. Để giết thời gian rảnh rỗi, tôi t́m đến sinh hoạt Hướng Đạo và cũng nhờ Phong Trào Hướng Đạo tôi mới biết đến đạo Công Giáo và được học giáo lư để chuẩn bị cho việc rửa tội sau này.  Khi mới hồi hương về Việt Nam, tôi gặp nhiều khó khăn về mọi mặt. PT Hướng Đạo ở Việt Nam bị cấm hoạt động nhưng tôi vẫn ngang nhiên mặc đồng phục đi sinh hoạt đều. Khi mới đến Úc định cư cũng thế, chân ướt chân ráo trên đất khách; quê người xa lạ, dĩ nhiên là có bao việc để lo toan, để ổn định nhưng tôi vẫn tranh thủ đi sinh hoạt ngay từ những ngày đầu. Tôi thích sinh hoạt Hướng Đạo v́ cho rằng  Hướng Đạo là phong trào lư tưởng nhất, lư tưởng không phải v́ mục đích, điều luật, tôn chỉ và đường lối của Hướng Đạo hoàn mỹ nhưng c̣n v́ ở đó t́nh huynh đệ của anh em Hướng Đạo sinh đối với nhau không biên giới. Thế nên từ lâu tôi đă chọn Hướng Đạo là khuôn vàng, thước ngọc để sống và đeo đuổi, măi cho đến một ngày...  

Kính thưa quư anh chị,

Sau khi dự khóa  nam 33 và trở lại trợ tá cho khóa nữ 34, tôi nhận ra rằng ḿnh thay đổi nhiều, hay nói cách khác, tôi t́m ra được lư tưởng đích thỰc cho đời ḿnh.  Trước đây tôi định sẽ rút chân làm hội viên cho hội từ thiện mà anh em Hướng Đạo thành lập để giúp trẻ em nghèo hiếu học ở VN và ngưng sinh hoạt v́ cho rằng bản thân ḿnh c̣n quá nhiều khó khăn về tài chánh và không có thời gian rảnh. Khóa 3 ngày đă giúp tôi khám phá ra rằng “tôi đừng có sống rập theo đời này nhưng hăy cải biến bằng cách đổi mới tâm hồn hầu có thể nhận ra đâu là thiên ư Chúa”. Tôi cần phải canh tân cuộc sống và tâm hồn ḿnh, biết can đảm hy sinh, dấn thân phục vụ và yêu thương nhiều hơn nữa. Khóa cũng giúp tôi nhận biết rằng mỗi một bước chân, mỗi một hơi thở của tôi đều do sự quan pḥng của Thầy Chí Thánh và trong tất cả mọi khó khăn của cuộc đời tôi đều có Ngài đồng hành, tiếp sức. Ngồi viết những ḍng chữ này cũng là dịp để tôi nhận biết rằng cuộc đời ḿnh là một chuỗi dài những hồng ân. Càng nghĩ như vậy tôi càng ư thức ḿnh phải có bổn phận chia sẻ, giúp đỡ những anh em bất hạnh, kém may mắn. V́ sức khỏe không cho phép nên tôi không thể tiếp tục lao động tay chân như lâu nay.  Ngày 25 tháng 2 tới là ngày đầu tiên tôi bước chân vào đại học ở tuổi 40. Để làm việc này tôi phải tranh đấu với gia đ́nh và với bản thân dữ dội, và đúng ra tôi phải lo lắng lắm nhưng nhờ phong trào qua các sinh hoạt của trường lănh đạo, của Ultreya và của hợp nhóm giúp tôi  biết sống vững tin, phó thác và cậy trông. Tôi bắt đầu cầu nguyện và sau mỗi lần cầu nguyện tôi cảm nhận được suy nghĩ ḿnh trở nên cởi mở hơn và tinh thần được lạc quan nhiều. V́ thế tôi bắt đầu thấy ḿnh thích cầu nguyện. Một trong những lời nguyện mà tôi thích nhất xin được trích ở Bản Tin Ultreya tháng 10 để chia sẻ cùng quư anh chị em.

Lạy Cha xin cho con biết rằng tấm bánh để dành của con thuộc về người nghèo đói, chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi, tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn. Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng  dùng, có bao điều con lăng phí bên cạnh Ladarô túng quẫn, có bao điều con hưởng lợi dựa trên nỗi đau của người khác, có bao điều con định mua sắm dù chẳng có nhu cầu.  Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công chẳng ở đâu xa. Nó nằm ngay nơi sự khép kín của ḷng con. Con phải chịu trách nhiệm về cái nghèo trong xă hội.  Lạy Cha Chí Nhân, vũ trụ, trái đất và tất cả các tài nguyên của nó là quà tặng Cha cho mọi người có quyền hưởng. Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt v́ Cha muốn chúng con san sẻ với nhau. Thế giới c̣n nhiều người nghèo đói v́ chúng con giữ quá nhiều điều cần giữ. Xin dạy con biết cách làm giàu nhờ sống chia sẻ yêu thương. Amen (Rabbouni)

Kính thưa quư cha và quư anh chị,

Tiếng Anh có câu:  doing and saying are two different things and there is a huge gap between them. Đúng vậy, nói và làm là hai công việc hoàn toàn khác nhau v́ nói th́ dễ và ai nói cũng được nhưng làm th́ rất khó.  Xin anh chị em hăy cầu nguyện cho tôi và cầu nguyện cho nhau để ai trong chúng ta cũng biết can đảm dám nói điều ḿnh nghĩ và thực thi điều ḿnh nói hầu có thể nhận ra đâu là thiên ư Chúa.

Giuse Nguyễn Tấn Phát.