|
CẢM NGHIỆM VỀ MỘT CHUYẾN ĐI |
||
|
Đinh Thanh
|
||
|
Tôi bước lên máy bay bỏ lại đằng sau những mệt nhọc lo toan của cuộc sống thường ngày, bỏ lại sau lưng những tính toán, những sắp xếp, bề bộn của sinh kế gia đ́nh, của bao nhiêu thứ lo toan vẫn thường làm cho tâm hồn tôi trĩu nặng sau những thời gian miệt mài với bao nỗi đa đoan. T́m vào ghế ngồi trên máy bay, ḷng tôi dịu hẳn lại, một cảm giác thật b́nh an, một niềm vui dâng nhẹ trong ḷng mà với những công việc thường nhật, rất hiếm khi tôi cảm nhận được. Máy bay đă cất cánh, vượt lên bầu trời trong xanh, tôi đưa mắt nh́n qua khung cửa sổ, những đám mây trắng bay lượn theo gió bồng bềnh giữa bầu trời ḥa lẫn với những cảnh sắc núi đồi hùng vỹ chạy dài đến tận cuối biển xanh tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Khi mọi sự đă xa khỏi tầm mắt, tiếng động cơ ầm ́ đều đặn của chiếc máy bay đưa tôi về thực tại. Tôi nghĩ về chuyến đi, nghĩ đến công việc của những ngày sắp tới ḷng rộn lên một niềm vui, nhưng cũng không khỏi chen lẫn những nỗi lo âu, xao xuyến trong ḷng. Tôi nghĩ đến những bước chân chập chững, non nớt của ḿnh trong cuộc hành tŕnh ngày Thứ Tư, kiểm điểm hành trang theo Thầy của tôi th́ c̣n quá khiêm tốn nghèo nàn nếu không muốn nói là chẳng có ǵ mà toàn là những bất xứng, những vụng về, hèn kém của ḿnh. Thế mà giờ phút này tôi lại khăn gói đi Canberra để tham dự phiên họp Liên Bang với các vị đàn anh, đàn chị, những người có tuổi đời già gặn hơn tôi, có kinh nghiệm phục vụ, và có tấm ḷng hy sinh không ngại khó, ngại khổ truân chuyên, vất vả mà chỉ biết hết ḷng phục vụ. Nghĩ đến đây tôi lại cảm thấy lo sợ, và tự trách ḿnh liều lĩnh khi đă trót nhận lời mời của anh Nguyễn Hữu Tâm làm thành viên trong ban đại diện Á Châu & Thái B́nh Dương. Khi nhận lời mời gọi phục vụ trong vai tṛ này tôi áy náy và lo sợ lắm. V́ với kinh nghiệm làm việc trong Phong trào tôi chẳng có ǵ, hơn nữa với ngay cả phong trào địa phương tôi cũng chưa đóng góp được ǵ khả dĩ xứng đáng. Nhưng nhờ sự động viên của quư anh chị trong VPĐH Melbourne và sự thương mến, khích lệ của quư anh chị tại nhiều tiểu bang nên tôi đă nhận lănh trách nhiệm. Tuy nhiên trong những nỗi lo lắng ấy tôi lại nghĩ rằng phải chăng đây là dịp giúp tôi đào luyện chính bản thân ḿnh, hiểu về ḿnh nhiều hơn và hy vọng sẽ học hỏi được rất nhiều thứ cần thiết trên bước đường theo Thầy. Tôi h́nh dung ra những công việc phải làm, những người tôi sẽ gặp, những suy nghĩ và những cảm nhận có được trong những ngày tại Canberra. Tôi nhớ lại những ngày đi trợ tá khóa ba ngày, những lần tham dự Đại hội của phong trào Cursillo, tất cả đă để lại trong tôi những kỷ niệm thật khó quên, tôi học được từ những khung cảnh ấm cúng thánh thiện ấy những tấm gương phục vụ không mệt mỏi, tôi đă nh́n thấy những chứng nhân kiên cường trong nhiều lănh vực phục vụ đến quên ḿnh, nghe được những cảm nghiệm chân thành, sâu sắc và cảm động đến không ngăn được ḍng lệ. Tôi đă được chứng kiến những ṿng tay thân ái đan kết vào nhau từ những anh chị em đủ mọi thành phần, đủ mọi lứa tuổi nhưng cùng một ư hướng v́ Thầy và v́ tha nhân. Tất cả những kỷ niệm thánh thiện ấy đă trở nên món qùa tặng vô gía mà tôi có được từ nguồn ân sủng mà Thầy Chí Thánh trao ban. Tôi thầm th́ tâm sự với Thầy và tạ ơn Ngài đă d́u dắt tôi, cho tôi có cơ hội biết đến với PT Cursillo, và qua bao năm sinh hoạt, học hỏi, lắng nghe trao đổi chia sẻ về đời sống tâm linh, đă giúp tôi t́m lại được trái tim yêu thương thật sự của ḿnh ngỡ đă thành chai đá, biết xoa dịu nỗi đau trong ḷng mà bấy lâu tôi cứ tưởng như sẽ phải chôn vùi trong đống tro tàn của những nỗi chán chương, thất vọng và tăm tối... Tôi tới Canberra sớm hơn một ngày và nhờ chị Văn Thúy Hằng ra đón, nhưng chị Hằng đă sắp xếp nhờ anh Nguyễn Ngọc Hứa đến đón, tôi hân hạnh được tháp tùng với nhóm đến từ Adelaide và được anh Hứa chở đi thăm rất nhiều thắng cảnh và những địa danh nổi tiếng tại Canberra, lại c̣n đăi chúng tôi một chầu ăn trưa tại nhà hàng Tự Do rất ngon, cám ơn anh Hứa rất nhiều. Rồi trong suốt hai ngày hội họp và sinh hoạt chung có sự hiện diện của cha Linh Hướng Bùi Xuân Mỹ, quư anh chị trong Ban Đại Diện Liên Bang đến từ khắp nơi cùng với tất cả VPĐH của các Tiểu Bang, tôi cũng đă tường tận và học hỏi được rất nhiều qua những đề tài thảo luận, bàn thảo khá ư là hấp dẫn. Nhất là những góp ư thật cụ thể và hữu ích góp phần vào sinh hoạt chung của các phong trào khắp các tiểu bang Úc Châu ngành Việt Nam. Những góp ư chân thành, những giờ thảo luận sôi nổi, những khác biệt ư kiến được tŕnh bày và sau cùng mọi người đă t́m ra được những nguyên tắc chung cho nhiều sinh hoạt Liên Bang. Có một ư kiến phát biểu của một đại diện tiểu bang cho rằng: "Khi thảo luận dù anh em BẤT ĐỒNG ư kiến nhưng đừng bao giờ BẤT H̉A", đó cũng là một tư tưởng hay mà tôi góp nhặt được trong chuyến đi để cố gắng áp dụng trong những lúc làm việc chung của ḿnh. Và c̣n rất nhiều những ư kiến đóng góp thật sâu sắc thực tế chân thành của nhiều anh chị khắp nơi như anh Bội, anh Lâm, anh Thạch, anh Đàn, anh Hinh, anh B́nh, anh Tâm, anh Đức, anh Hào, anh Hoà, anh Lộc, chị Tâm, chị Trang, Bác Ngô, v.v... Suốt những ngày lưu lại Canberra h́nh ảnh phục vụ của quư anh chị tại địa phương cũng làm cho nhiều người không thể quên những kỷ niệm đẹp và thâm t́nh ấy. Tuy là một phong trào ít oi về nhân sự, hạn hẹp phương tiện tổ chức nhưng tinh thần phục vụ, và thiên tài Trời ban (Cầm Kỳ Thi Họa đều đủ cả) th́ quả là bao la bất tận, từ những công việc đưa đón khách phương xa đến những lo toan nơi ăn chốn ở, địa điểm sinh hoạt v.v. tất cả đều nói lên một tấm ḷng yêu thương, hy sinh, phục vụ và hiệp nhất với nhau trong t́nh anh em một nhà. Tôi nhớ đến những lời chia sẻ của anh Mai Viết Châu điều hợp chương tŕnh đại hội Ulytreya đặc biệt thật linh động và thoải mái khi anh so sánh về cảm nghiệm của từng người tiếp nhận những hồng ân từ khóa Cursillo với việc thưởng thức mùi vị của chiếc bánh Pie, mỗi người lănh nhận hay thưởng thức có một nhận định riêng, một ơn riêng của ḿnh và đó cũng chính là những nét độc đáo của phong trào Cursillo đem lại cho nhiều người. Được dự phần vào những sinh hoạt chung của liên bang và lắng nghe những tâm t́nh chia sẻ của những anh chị có nhiều kinh nghiệm, tôi có dịp suy nghĩ nhiều hơn và nhận ra được những điều cần có của một Cursillista trong mọi sinh hoạt phong trào: Trước tiên phải là tính khiêm nhường, nhờ có ḷng khiêm nhường mà ḿnh biết ḿnh c̣n yếu kém, cần hướng dẫn để có thể học hiểu mà hoàn thành nhiệm vụ. Mặt khác sự khiêm nhường trong khi thi hành công tác giúp chúng ta nh́n ra sự hạn hữu của ḿnh, biết rằng ḿnh là người phàm chứ không phải thánh nhân. Nên khi biết những giới hạn của ḿnh th́ chấp nhận những ǵ ḿnh có và cậy nhờ vào những người khác có khả năng hơn ḿnh, giúp ḿnh hoàn thành việc của Chúa, chứ không đem so sánh ḿnh với người, rồi thất chí, nản ḷng mà đâm ra ghen tương, đố kỵ với người. Thứ đến nhờ vào những sinh hoạt, tôi đă hiểu thêm được rất nhiều lư lẽ của cuộc sống, nhất là trong lănh vực làm việc tông đồ, tôi biết bằng ḷng với chính ḿnh, bằng ḷng với những ǵ Chúa ban cho ḿnh, chứ không phàn nàn kêu trách. Không tự cao tự đại, không cảm thấy khó chịu về những thành công của người khác, không cảm thấy đau đớn lắm khi bi chỉ trích, không c̣n lo buồn nhiều đến tiếng khen chê. Nhờ sống trong phong trào, được gẫn gũi với các anh chị mà tôi nhận ra được những gương hy sinh tận tuỵ v́ việc chung, hay qua những giờ cùng nhau học hỏi, cầu nguyện tôi đă hiểu được ư nghĩa của hai tiếng BẰNG L̉NG. Tôi hiểu Bằng Ḷng là đồng nghĩa với xin vâng, nên tôi có được sự b́nh an ngay cả những khi anh em làm việc với nhau đôi khi có những bất đồng, tôi vẫn hằng tâm niệm câu nói rằng :''Người bất hạnh thường kể về những ǵ họ không có; người hạnh phúc th́ kể về những ǵ họ đang có'' và đây chính là những điều tôi cố gắng noi theo. Được sống trong khung cảnh của những ngày ấm cúng trong sự liên kết yêu thương của quư anh chị khắp các tiểu bang với những gương hy sinh phục vụ chân thành thật đáng trân quư. Tất cả những nỗ lực ấy tôi xin mượn câu nói bất hủ của mẹ Têrêsa nói rằng: ''Hoa trái của cầu nguyện là niềm tin, hoa trái của niềm tin là yêu thương và hoa trái của yêu thương là PHỤC VỤ. Nếu ta không cầu nguyện, không yêu thương, không vững niềm tin th́ chắc chắn chúng ta không thể phục vụ có hiệu qủa đúng mức được.” Buổi họp liên bang đă được kết thúc bằng Thánh Lễ do cha Linh Hướng Bùi Xuân Mỹ chủ tế và cha Tú đồng tế, trong thánh lễ có nghi thức tuyên hứa của quư anh chị trong Tân ban Đại Diện Liên Bang Úc Châu, quư anh chị đă cung kính quỳ gối trước nhan Thày Chí Thánh, trước sự chứng giám của cha Linh hướng đặc trách liên bang Úc Châu cũng là cha linh hướng của ban đại diện Á Châu Thái B́nh Dương, cùng tuyên hứa nhận nhiệm vụ điều hành phong trào, cương quyết làm chứng nhân cho Chúa giữa các môi trường trần thế. Cũng trong nghi thức này quư anh chị chủ tịch các tiểu bang cũng đă đặt tay trên vai quư thành viên ban đại diện như dấu chỉ một sự liên kết trong t́nh Thầy qua mọi sinh hoạt chung mang tính cách liên bang. Trong niềm tri ân và cảm tạ những bài thánh ca trầm hùng và thật tâm t́nh với những giọng ca tuyệt vời của ca đoàn Cursillo Canberra đă hướng tâm hồn mọi người trong thánh lễ thật sốt sáng và thánh thiện. Trong thánh lễ tôi cũng thầm luôn cảm tạ Thày Chí Thánh đă tạo cho tôi có nhiều cơ hội được đi để gặp gỡ và quen biết thêm được những người bạn Cursillitas mới và nhất là những người bạn đă giúp tôi luôn t́m được những giây phút sinh hoạt thoải mái và có được măi là những kỷ niệm khó quên trong đời. Ngày rời Canberra, tôi cảm thấy ḷng ḿnh lưu luyến h́nh như khó mà diễn tả được, ngồi trên máy bay nh́n xuống vùng trời Canberra lần cuối, ngắm nh́n vẻ đẹp thiên nhiên bằng trái tim đầy nhiệt huyết yêu thương, trong giây phút xúc động tôi chợt nhớ tới bài chia sẻ của anh Tom trong bản tin Ultreya số báo tháng 12/07 nơi trang Sydney vừa qua anh viết: "Tôi vẫn cảm tạ Chúa đă cho tôi thường được hưởng hạnh phúc trong thiên đàng tại thế, v́ đâu có t́nh yêu thương th́ ở đó có Đức Chúa Trời, đâu có sự yêu thương, ở đấy có b́nh an hạnh phúc” và hiện bây giờ trong tôi cũng đang có những cảm nhận giống như anh. Đinh Thanh
|