|
DƯ ÂM MÙA GIÁNG SINH |
||
|
Mai Văn Hội
|
||
|
Không một ai biết chắc ngày sinh của Chúa, Kitô giáo chọn ngày 25 tháng 12 c̣n Chính Thống giáo chọn mồng 7 tháng Giêng mỗi năm. Càng ngày thiên hạ càng có khuynh hướng "thế tục hóa" mùa Giáng Sinh. Gần tới ngày, buôn bán trở nên sầm uất khác thường. Đâu đâu cũng tràn ngập hàng hóa. Ở Việt nam, giá hàng có dịp tăng vọt nhưng trong thị trường tự-do như Úc, cơ hội cạnh tranh để khuyến măi làm giá cả rẻ hơn. Ai cũng có thể nhận quà từ họ hàng bạn bè. Các bà các cô thường mở ra ngắm nghía có khi gói lại đẹp hơn để tặng người khác, cứ như vậy nẩy sinh một thứ "quà tái biến chế". Có tới 54% người Mỹ làm như vậy (1). Hàng hóa tiền bạc lưu thông mạnh trong mùa Giáng Sinh là một ưu điểm không thể chối căi của nền kinh tế tư bản. Rất tiếc là bà con ta đua nhau mua sắm sửa nên thường quên dọn ḷng đón mừng GS, một cách "nắn đường cho ngay" (Luca 3,1-6) để chờ Chúa đến. Khi c̣n ở VN, trong xứ đạo tôi ở, người ta xếp hàng chen lấn nhau để lănh Bí tích hoà giải. Thánh Gioan kêu gọi sám hối trong hoang địa chứ ngài không kêu gọi trong thành phố đông người qua lại. Tại sao vậy? Phải chăng ngài không có khả năng tiếp thị? Hoang địa là mảnh đất cằn cổi trơ trụi hoạc đầy rẫy cỏ dại, chẳng thích hợp chút nào cho việc đón nhận hạt giống. Hoang địa ám chỉ một xă hội quá đa đoan bận bựu của chúng ta ngày hôm nay. Măi lực tăng, nhu cầu nhiều, nóng ḷng quảng bá sự giầu sang đạo đức v.v. Ngần ấy thứ đă cướp đi khả năng bén nhậy đối với ơn CỨU ĐỘ. Gần Giáng Sinh, ai nấy vội vàng, lái xe, đi đứng nhanh hơn. Tiệc tùng linh đ́nh, vui chơi ḥ hẹn vô t́nh làm lu mờ ư nghĩa của đại lễ. Có lẽ đấy không phải là điều mà Giáo Hội nhắm tới. Theo Juan Ruiz, chủ tịch Phong Trào Cursillô toàn thế giới th́ "Giáng Sinh không những là biến cố lịch sử mà là quà tặng mang lại cho nhân loại trên mặt đất" (2). Lễ GS năm nay, Đức Hồng Y George Pell, Tổng Giám mục ĐP Sydney cũng lưu ư chúng ta rằng "Chúa giáng sinh mang biểu tượng của sự bỏ rơi (helplessness) và hy-vọng" (3). Chúa đă bị bỏ rơi không thương tiếc nhưng đă là niềm hy-vọng cho ba nhà thông thái phương Đông và nhân loại. Người ta thu dọn nhà cửa, t́m ra mớ quà tặng đă nhận năm trước, lôi ra lau chùi sạch sẽ gói lại đem tặng người khác với ḷng chân thành. Sự hy-sinh, đức vâng lời sẽ dễ dàng cảm nhận khi ta chiêm ngưỡng hang Bethlem 1 . Hy-sinh. a/ Bằng cách chịu thiệt. Hài Nhi trong máng cỏ là quà tặng vô giá mà Thiên Chúa ban cho, là phần sản nghiệp của Chúa Cha sau khi tạo thành vũ trụ. Chúa Cha không khỏi tan nát cơi ḷng khi cho con một duy nhất làm "lễ vật hy-sinh" cho nhân loại. Người Công giáo không coi Giáng Sinh là cơ hội để ăn chơi thoả thích mà là dịp lănh nhận để chia sẻ. Tái biến chế đă làm đồ vô dụng như rác rưởi thành hữu dụng, quà tặng thừa thăi đối với người này biết đâu chả là cần thiết cho kẻ khác sau khi được cải tiến phù hợp với nhu cầu. Như vậy cho đi là một cách cải hóa quá khứ như Larissa Dubecki đế cập trên tờ Herald Sun với bài "Cải hóa quá khứ bằng cách tiếp tục ban tặng"_For the gifts that keep giving , recycle the past_ Cải hóa mỗi ngày, cách mạng mỗi ngày, làm cho tốt hơn mỗi ngày cùng là điều mà anh chị em ta học được trong PT. Theo thánh Phao-lô th́ cái tốt của ngày hôm nay sẽ xí xóa được những khiếm khuyết của quá khứ (1 Cr 13:10). Chúa Giêsu không sinh ra trong điêu kiện dư thừa tiện nghi vật chất như người đời hiến tặng mà nhận lấy thân phận bị bỏ rơi hoàn toàn. Để dễ dàng cảm nhận sự nghèo hèn, có xứ đạo đă chọn chỗ xấu xí nhất ở nhà thờ để đặt hang đá thay v́ t́m chỗ sạch sẽ sang trọng. Chiếc đèn dầu cháy với ngọn lửa leo lét thay thế cho dàn điện đủ mầu nhấp nháy thường thấy nơi khu phố náo nhiệt, nơi các hộp đêm. Một ngôi sao nhỏ tượng trưng cho v́ sao lạ hơn là sao đứng sao ngồi ḅ lổm ngổm đầy sân. Một tượng Chúa Hài Đồng vừa cỡ tương xứng với kích thước của Đức Mẹ. Lễ Giáng Sinh nhắc nhở kẻ giầu có mở rộng ṿng tay hơn nữa, bác ái nhiều hơn nữa. Kẻ giầu đây bao gồm cả những cường quốc trên thế giới. Theo thống kê, năm 2006, người dân Úc đă chi tới 952 triệu Úc kim để mua sắm những thứ không cần thiết, một việc làm mà có người gọi là "đổ rác giùm cho thiên hạ". Chính sách Kinh tế toàn cầu có thể tạo ổn định tạm thời theo kiểu cá lớn nuốt cá bé chứ chưa chắc đă thể hiện đúng nghĩa vụ phân phối ân huệ mà Thiên Chúa ban tặng. Bất công c̣n th́ bất ổn vẫn c̣n. Thiểu số thống trị hưởng nhiều đặc lợi trong khi đó giới bị trị chiếm đa số lại thất sủng, họ phải bán rẻ nơi chôn rau cắt rốn cho dịch vụ khách sạn.cho công ty khai thác dầu khí "Vinh danh Thiên Chúa trên trời, b́nh an dưới thế cho người ḷng ngay". Ḷng người chưa ngay th́ b́nh an của Chúa hăy c̣n xa vời. Nén bạc trong Phúc Âm sinh lời, không thể do việc cho vay cắt cổ mà do hành động cho đi vô vị lợi để tới tay những người đói cần ăn khát cần uống. Để trả lời một nhà báo Mỹ, Mẹ Têrêsa thành Calcutta nói "Đám trẻ bất hạnh không hề sợ khổ cực mà sợ bị bỏ rơi". Việc làm không theo gương Chúa của một số Kitô hữu đă khiến Mohandas Gandhi chê trách bằng câu "Tôi phục Chúa Giêsu Kitô nhưng tôi chả phục người theo Chúa chút nào". Vai tṛ của thánh Giuse khiến cho giới mày râu phải chột dạ và tự hỏi. "Tôi có thể giữ được b́nh tĩnh ở đêm tân hôn khi biết người yêu tôi đă có bầu mà tác giả lại không phải là tôi chăng? Có liên lỉ cầu nguyện để thiên thần báo mộng chăng?" Phúc Âm ghi lại, thánh Giuse từng nẩy ra ư muốn bỏ Đức mẹ cho rồi khi biết Đức Mẹ đă có thai trước nhưng Thiên thần đă kịp thời can thiệp, chắc chắn Đức Mẹ và thánh nhân đă cầu nguyện và phó thác vào Thiên Chúa để chấp nhận hy-sinh cho đại cuộc, một sứ mạng có một không hai trong lịch sử nhân loại. Rồi Thiên thần c̣n viếng giấc ngủ của thánh nhân ít ra là hai lần nữa. Thánh Giuse hoàn toàn chủ động như một gia chủ, quyết định cho Đức Mẹ và Hài Nhi di chuyển tới Ai cập, về Nazareth. Ngài đă từ bỏ "cái tôi" to lớn của ḿnh trước mặt Thiên Chúa. Hy-sinh này được sự đồng t́nh của Đức Mẹ v́ Phúc Âm không cho thấy Đức Mẹ cự nự hoạc đói hỏi chi cả trên bước đường lưu lạc.Một cử chỉ xin vâng hiếm có. b/ Bằng sự vâng lời. Xin vâng là tên của một bản nhạc rất thông dụng mà bà con ta vẫn hát, gói ghém một sự phó thác tuyệt vời, một sự trông cậy bền bỉ từng đem lại hạnh phúc cho nhiều gia-đ́nh. Người mẹ hiền trong gia đ́nh không thể thờ ơ với cụm từ xin vâng. Kinh Truyền tin nhắc nhở mọi người thái độ khiêm nhường của Đức Mẹ. Sự khiêm nhường không bao hàm ư nghĩa "bảo sao nghe vậy" hay "thực hành trước khiếu nại sau" trong quân ngũ. Khi được truyền tin, Đức Mẹ đă lễ phép thưa lại: "Việc ư sao có thể được khi tôi chưa hề biết tới người nam". Đấy là một thắc mắc hợp t́nh hợp lư. Thánh Giuse cũng xin vâng theo lời Thiên Thần báo mộng và đặc biệt ngài đă không thắc mắc, liệu các ông có thể xin vâng được như thế chăng? Cũng có thể sự xin vâng của Đức Mẹ quan trọng hơn nhưng cung cách xin vâng của thánh Giuse thật nhẹ nhàng, nặng phần cả nể đối với phái nữ, một đặc tính ít nhiều đă ảnh hưởng tới đàn ông Tây phương (?). Trong sinh hoạt Phong Trào, có khá nhiều lần tôi được nghe hai chữ "xin vâng" từ anh chị em, đặc biệt là rollista khi được chỉ định tŕnh bầy rollo. "Xin vâng" khá phổ biến nên có người nói PT chỉ có chỉ định mà không có bầu cử, thực tế không hẳn như vậy v́ chỉ định trong sinh hoạt là kết quả của sự thăm ḍ, một h́nh thức bầu cử kín đáo hơn. 2. V́ đồng loại. Đồng loại gần gũi nhất là các thành viên trong gia đ́nh. Dễ trở nên nhàm chán khi thấy mặt nhau mỗi ngày, dễ nổi giận khi thừa biết những tỳ vết cố hữu của nhau. Mặc cảm xấu dễ làm lu mờ thiện chí người khác. Vấn đề học hành, sự đam mê của con cái, những ước vọng của cha mẹ ngoài tầm tay các con. Mâu thuẫn chồng chất dồn ta vào ngơ bí. Trở về với Chúa ư? Muốn trở về ai nấy đều phải xén bớt "cái tôi" của ḿnh, hy-sinh nhiều hơn nữa. Đấy là lư do tại sao Chúa đă có lần nói Ngài mang gươm giáo đền để gia đ́nh xào xáo nhau. Trong một dịp hội thảo về gia đ́nh, thuyết tŕnh viên đưa ra một gia đ́nh mẫu có một cậu ấm độc nhất tuổi chừng ba chục, không chịu đi tu mà cũng chả chịu lập gia đ́nh, không lấy vợ hoạc lo buôn bán ǵ cả, lang thang hết nơi này nơi khác để thuyết giảng về Đấng Tối cao. Câu hỏi đặt ra là "Đấy có phải là gia đ́nh mẫu để chúng ta noi theo chăng ?". Ở hàng ghế thính giả không ai trả lời mà chỉ có người nhách mép cười, một vài người nữa há hốc miệng thế thôi c̣n đa số đều im lặng. Có thể họ cho đấy là câu hỏi vô duyên v́ có con làm bác sĩ làm kỹ sư... sẽ danh giá hơn chứ, không sợ thiếu ăn thiếu mặc như nhiều người khác. Câu trả lời "không" kẹt cứng ở miệng làm nhiều người không thể cười hoặc chưa kịp ngậm miệng. Chúng ta coi Nazareth là gia đ́nh gương mẫu, gương mẫu ở ân phúc mà Thiên Chúa trao tặng với sự hy-sinh vâng lời của từng nhân vật: Chúa Giêsu, thánh Giuse và Đức Mẹ. Không ai chối căi được tính nhẫn nhục của người mẹ VN. Khi tạo dựng loài người, Thiên Chúa không lấy xương đầu hay xương chân của Adong để dựng nên Eva mà là xương sườn nên vợ chồng có sự tương quan đặc biệt, một sự vâng lời có đối thoại như Đức Mẹ đă từng đối thoại với Thiên thần (Việc ư làm sao được). Sự tương quan này không thể đồng hành với cảnh "chồng Chúa vợ tôi" mà cần sự thông cảm hai chiều như "vợ có công th́ chồng không nỡ phụ" hoặc ngược lại. Trong lá thư của cha David Smith linh hướng Cursillo toàn thế giới có viết "Nếu Chúa Giêsu xuống thế để làm thân phận con người, giao ḥa với nhân loại th́ với khả năng sẵn có của ḿnh, xin hăy cho đi v́ người khác"(4). Của cho là của được v́ Chúa phán "Ai hy-sinh mạng sống ḿnh v́ người khác th́ sẽ không mất". H́nh ảnh hài nhi trong máng cỏ nhắc tôi nhớ đến lễ Rửa tội. Chúa cho anh chị em ḿnh lănh dấu ấn (Identity) để làm con Thiên Chúa.Vị linh mục chủ sự nhắc lại lời Chúa "Đây là con trai (hay con gái) ta yêu dấu". Đấy cũng là tiếng từ trời vọng xuống khi Chúa Giêsu biến h́nh trên núi khi xưa và cũng là lúc ơn gọi đến với mỗi người. Bổn phận chúng ta là nghe lời (Listen) rồi cất bước dấn thân chấp nhận khổ đau (Suffer) để chu toàn ơn gọi. (5). "Chịu đựng" là đoạn đường dài nhất trong ngày thứ tư và cũng khó khăn nhất trong đời sống gia đ́nh." Đoạn trường ai có qua cầu mới hay" (ĐTTT). Sinh hoạt với Phong Trào, cursillista không có tham vọng ǵ hơn là cùng nhau hoán cải mỗi ngày v́ mạnh tin rằng luôn luôn được Thầy tin tưởng. Trong thông điệp ngày Thế giới Ḥa B́nh năm 1980, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô 2 có viết: "Cá nhân tự nó không tồn tại nhưng những thành quả đạt được cho người khác sẽ c̣n măi". Thành quả do việc làm của Thầy Chí Thánh không trở thành vô ích khi mọi người dám bắt chước Thầy mà hy-sinh cho nhau. Lễ Giáng sinh từng bị làm khó dễ ở vài nơi (quốc gia Hồi giáo) và trong vài giai đoạn (dưới thời Cộng sản). Người ta có t́m cách hất Chúa ra ngoài lề xă hội chăng nữa th́ ư nghĩa của Giáng Sinh vẫn tốn tại, một thông điệp của t́nh yêu đă tỏ ra bất diệt, không những ở nơi Kitô hữu mà giữa ḷng xă hội đầy sỏi đá gai góc chẳng khác nào hoang địa. Mai Văn Hội (1) Larissa Dubecki, Herald Sun. (2) Ultreya Úc Châu tháng 12.trg 4. (3) Herald Sun 24/12/07. (4) Ultreya Úc Châu tháng 12 trg 5. (5) Đức Cha D.Hart, Kairos 13/8/06.
|