|
NHỚ GIÁNG SINH XƯA |
||
|
Luke Nguyễn
|
||
|
Hôm nay lể vọng giáng sinh, mới sáng sớm mà đă có tiếng gơ cửa, tôi vội vàng vuốt lại tóc cho lịch sự rồi chạy ra mở cửa. Xuất hiện trước mặt tôi là một ông tây, trạc chừng 35 tuổi, mặc bộ đồ zean, tóc tai hơi bù xù. Ông chào tôi và tự giới thiệu về ḿnh bằng tiếng Anh giọng của người Úc. Ông nói ông ở trong khu vực nầy, ông có vợ con và vừa bị mất việc v́ hăng của ông bị bankrup, không trang trải được chi phí nhà cửa nên sống trong một cái caraven ngoài park. Tôi biết ông ngỏ ư xin tiền, trước đây không lâu, dường như ông có đến đây một lần, cũng nói y trang những điều ông vừa nói với tôi. Tôi hỏi ông, ông xác nhận có đến đây 8 tháng về trước. Tôi bảo ông chờ ở cửa để vào trong nhà lấy 10 đồng đem ra cho ông. Tôi bắt tay ông, cho ông tiền và chúc mừng giáng sinh. Ông cám ơn rối rít, miệng ông tíu tít nói những lời chúc pha lẩn tiếng cám ơn. Giống như lần trước tôi bảo ông, nếu ông muốn, ông cho chúng tôi biết chỗ ông ở, chúng tôi sẽ mang thức ăn đến cho vợ con ông, ông hứa nhưng tôi biết ông sẽ không thực hiện. Ông ra đi, vợ chồng chúng tôi nói với nhau: thà ḿnh cho lầm c̣n hơn lầm không cho! Ngày Boxing Day, người ta đổ xô ra shop, car park mênh mông nhưng t́m một chỗ đậu xe thật khó khăn, người ta phải đậu những nơi không nên đậu. Đứa con gái của tôi đi làm về sớm, v́ biết như thế nên không đi mua đồ sale. Được dịp chúng tôi nói chuyện với nhau. Cháu nói: Hôm qua con đi thăm thằng Khang, bạn của con hồi học college, nó về nhà rồi. Ṭa phạt Khang 3 năm tù, nhờ có hạnh kiểm tốt trong tù và nhờ luật sư giúp, Khang chỉ ở có 7 tháng thôi. Bây giờ Khang ở tù tại nhà, Khang phải có mặt ở nhà trước 8 giờ tối và không được lái xe. Nó hiện giờ ở với gia đ́nh ông luật sư tại South Bank. Nhớ 2 năm trước đây, một tin gây bàng hoàng cho cư dân vùng tây bắc Melbourne. Một thanh niên gốc Việt lái xe đụng vào một trạm xe bus trong giờ tan trường, gây thương tính cho nhiều học sinh đang chờ xe bus tại đây. Giới truyền thông, đặc biệt các báo địa phương đă nói nhiều về tai nạn nầy và không biết bao giờ chuyện nầy mới được lắng động, hễ mỗi lần có xẩy ra những điều tương tự như thế, họ pha vào tai biến nầy để xé toạc vết thương ra, để cho người thanh niên chập chững bước vào đời kia không c̣n chỗ đứng, đă đánh bại cha mẹ hắn trong doanh trường và không thể lú mặt ra nh́n đồng hương của ḿnh, đành quay trở về Việt Nam làm ăn sinh sống. Trong lúc vết thương c̣n đang rỉ máu trong ḷng của chàng trai trẻ và gia đ́nh, có người đang âm thầm cố gắng chữa lành cho họ, ông luật sư của Khang, người mà trước đây Khang chưa bao giờ quen biết cho đến khi tai nạn xảy ra, đă dành cho Khang một chỗ ngay chính trong gia đ́nh ông. Âm vang mùa Giáng sinh vẫn c̣n, quấn quít với những mớ vụn vặt xẩy ra làm tôi không ngủ được, tôi nhớ đến ông người Úc, Khang, ông luật sư, rồi miên man đến trại tỵ nạn Galang năm xưa, nơi đă từng cưu mang tôi, gia đ́nh tôi, đồng bào tôi. Một ḥn đảo hoang mà trước đó không có một phương tiện sinh sống cho những người đang chạy trốn như chúng tôi. Nhưng ṿng tay từ ái của người nghèo, người giàu, quyện vào, mở rộng ra đón tiếp người hoạn nạn, không trừ một ai: xất tốt nghèo giàu, sang hèn... Cám ơn Chúa, cám ơn những nhân vật trong những vụt vặt ấy dẫn con về hang đá có máng cỏ năm xưa, nơi hôi hám mà chủ nhân của nó là súc vật và mục đồng đầy ḷng thiện tâm, đă đón tiếp khách lỡ đường đang chờ hạ sinh con trẻ, như đón tiếp ḷng khiêm hạ của Trời để con được đổi mới và thế giới được canh tân. Luke Nguyễn.
|