V̉NG QUAY CUỘC ĐỜI

 

Một Cursilista

 

Gần đây sau khi Tôi đổi về làm việc ở gần nhà hơn, Tôi mới có ư định bán đi chiếc xe hơi đă từng đưa Tôi đi mỗi ngày ở sở làm cũ khá xa nhà. Mỗi ngày Tôi bắt đầu 'kẽo kẹt' đạp chiếc xe đạp mới tậu được, đi về trên tuyến đường mới, có gần hơn nhưng cũng khá gian nan hơn trước. V́ tuy có gần nhà hơn, nhưng mỗi ngày Tôi phải oằn người trên yên xe, cố gắng lắm mới đạp qua được con dốc nhỏ, vừa đấu tranh giành đường với mấy ông bà chạy xe ẩu, nhứt là vào những buổi sáng tấp nập xe cộ, vừa phải coi chừng coi có chiếc xe nào ve ẩu từ những cái miệng garage ra không. Tôi c̣n nhớ khi vẫn c̣n đi làm bằng xe hơi, Tôi đă từng nguyền rủa mấy ông hay bà lái xe đạp lăng quăng bên cạnh là:

"Sao không lái sát vào lề một chút?  Nguy hiểm quá!", hay là:

"Đèn đỏ mà dám vượt qua!"

rồi bóp kèn inh ỏi. Bây giờ đến phiên Tôi lại là người lái trên xe đạp, vẫn biết lấn đường xe hơi là rất nguy hiểm, nhưng nhiều khi Tôi vẫn phải lái bừa ra ngoài v́ ở đó dễ đi hơn va ít có ổ gà.

Nhưng đi làm bằng xe đạp coi vậy mà cũng có cái hay. Nó rất có lợi cho môi trường. V́ bây giờ Tôi không c̣n phải hàng tuần xấp hàng ở trạm xăng, đưa cho người ta những đồng tiền  quư giá, rồi bơm ra không khí hàng tấn khí độc có hại cho sức khỏe. Mà cái lợi cho môi trường mà xá ǵ với cái lợi cho cái ví của Tôi, hay nói đúng hơn, cho cái ví của ... Vợ tôi. Hăy nghe Vợ tôi khẳng định với Tôi và .. cả xóm:

"Từ ngày Anh ấy đi làm bằng xe đạp, Anh ấy ... khỏe ra nhiều!", hay là

"Chúng em mỗi tuần save được cả $50, mỗi năm đi chơi được một chuyến holiday đó!"

Tôi đâu có dám nói nhiều ǵ với Vợ tôi đâu, v́ tuy ngoài những cái nguy hiểm đă nói trên, c̣n  ngoài cái nắng nôi nực nội của mùa hè ở Úc, cái mồ hôi  đổ ướt áo nhuễ nhại, rồi bị đàn ruồi hỗn xược bu đầy, vừa lái xe vừa phủi lia lịa, kể cả bị chim magpie rượt mỗi khi mới vào xuân, và nhứt là phải hít vô phổi hàng đống khí độc carbon dioxide từ những cái miệng ống khói xe hơi. Đúng ra Tôi đâu có dám phàn nàn với ai, và cứ thế ngày ngày vẫn " ... quay điều quay điều ..." như có cặp vợ chồng ca sĩ nào đó đă âu yếm hát cho nhau mà Tôi đă từng nghe từ một dĩa hát từ lâu. Đạp xe mệt Tôi hay nghĩ và hay lẫm nhẫm những bài hát tương tự như bài kễ trên để quên đường xa.

Mỗi ngày Tôi vẫn đạp xe ngang qua một cái trường tiểu học có rất đông học sinh đang chơi, làm ồn ào cả một góc trời. Có một lần xem các em chơi trong khi vẫn đạp xe ngang qua như thường lệ, Tôi chợt cảm thấy có một điều ǵ đó quen quen. Tôi chợt nhận thấy Tôi đă từng đạp xe đạp một thời trong quá khứ rồi mà. Đúng rồi, Tôi đă từng lái xe đạp đi học khi c̣n ở trung học nơi quê nhà. Bây giờ hơn 30 năm sau, Tôi lại tiếp tục lái xe đạp đi làm. Điều này làm cho Tôi rất thú vị. V́ Tôi bắt gặp lại h́nh ảnh của Tôi thời thơ ấu, những tưởng đă mờ nhạt sau hơn 30 năm. Những tưởng qua đây, lớn lên đi học rồi đi làm, cùng với đà phát triển của đời sống văn minh, là vĩnh viễn không bao giờ đạp lại chiếc xe đạp cọc cạch nữa, nhưng hôm nay Tôi lại dùng nó để đạp đi làm. Cuộc đời đổi thay quay ṿng để cho Tôi hôm nay vô t́nh bắt lại được những cảm giác của 30 năm về trước …. It lâu sau Tôi lại không nghĩ đó là sự t́nh cờ của tạo hóa đâu. Nhiều điều xảy ra trong vũ trụ và trong cuộc sống đời này rất có giống trạng thái của chuyện đạp xe vào hai tuổi đời khác nhau của Tôi.   

" ... Thu đi cho lá vàng đưa .... ḍng nước trôi lững lờ ...".

Hăy xem chiếc lá vàng trên cành đang đong đưa trong cơn gió nhẹ dịu mát của một sớm mùa Thu se se lạnh. Sự ǵ đă làm cho cành lá từ màu xanh ŕ ở tháng trước trở nên màu vàng yểu điệu, và rồi sẽ  rời cành để bị ḍng nước mưa cuốn đi mất hút bên trong miệng cống khi cơn mưa chợt đến trong một  buổi chiều Đông lạnh giá?. Thu đi để Đông đến, rồi mùa Xuân rực rỡ lại tới trả lại cho những cành cây trơ trọi mới tháng trước, màu xanh tươi tắng. Năm cũ qua đi năm mới lại đến làm cho hàng cây hai bên con đường Tôi đi ngang qua mỗi ngày càng ngày càng rậm rạp hơn.

Một ngày bắt đầu bằng bóng Đêm đen đặc, để rồi sau đó sẽ được ánh sáng b́nh minh của Mặt Trời xua đi, nhường lại cho một Ban Ngày rực rỡ. Ṿng mặt trời tiếp tục quay vần để rồi chỉ trong khoảnh khắc sẽ khuất sau rặng núi. Bóng đêm lại ngự trị. Và cứ thế thời gian quay tṛn. Đời người cũng vậy thôi.  Khi Tôi mới được sanh ra, Tôi đă vội vă hớp lấy lớp không khí đầu tiên cùng cất lên tiếng khóc nức nỡ ban đầu. Mấy năm đầu đời Tôi đă bấc đắc vĩ nằm yên để được Mẹ tôi nâng niu cho bú, thay tả, rồi đút cơm và bận đồ. Vui hưởng mùa xuân của thời thanh niên mạnh khoẻ chưa được bao th́ '...tuổi già lại sồng sộc kéo tới ...'. Mặc dù chưa bước vào tuổi đời lúc xế chiều, nhưng có nhiều lần Tôi đă được chứng kiến tận mắt hoặc nghe kể lại rằng: con người lúc về già trở lại giống như đứa trẻ con vậy. Vẫn lại được nhắc nhở để uống thuốc hoặc ăn cơm, v́ tâm trí con người đă lăng mất hoặc lỗ tai và đôi mắt đă không c̣n tinh tường nữa. Thậm chi có lắm lúc v́ bịnh tật triền miên, có người phải bất lực nằm liệt giường cả ngày, phải được đúc cơm, thay tả và bận đồ cho - có khác ǵ đứa trẻ ở trong Tôi hơn mấy chục năm về trước. Cuộc đời là một ṿng quay là thế.

Tôi có người anh vợ có nuôi một con chó loại Berger Đức rất to. Mặt mày của nó trông rất dữ tợn, nhưng v́ được thuần dạy từ nhỏ nên nó hiền như ... một Linh Mục, và nghe lời chủ như ... mấy bà Sơ. Mỗi lần Tôi đến chơi ăn cơm, nó vẫn thường vẫy đuôi mừng rỡ và vui vẽ đón nhận những miếng xương thừa Tôi quẵng ra cho nó. Nhưng có lần Tôi nghịch ngợm bắt chước gầm gừ lại nó. Nó giận Tôi cả buổi chiều đó và vẫn nhớ mặt Tôi. Cho đến mấy tháng sau nó không c̣n mừng rỡ như trước nữa mỗi khi Tôi gặp lại nó. Ăn miếng trả miếng, gieo gió th́ gặp băo mà.  Đến con chó mà c̣n biết giận hờn khi bị châm chọc, hay mừng rỡ khi được Tôi đón nhận, nói chi đến con người lắm điều rắc rối từ bẩm sinh. Tôi cũng có hai đứa con gái c̣n nhỏ. Mỗi sáng Tôi hay thường thấy mấy đứa con đứng trước gương chảy đầu, múa may và ... làm dáng. Mặt mày chúng nó nhăn nhó, chải tóc đủ kiểu, rồi cười khanh khách với chính h́nh ảnh ... không coi được của nó ở trong kiếng. Tấm gương đă phản chiếu lại chính xác những ǵ được diễn ra trước tấm gương. Giống như con chó đă ghét Tôi khi nó bị Tôi chọc hoặc mừng rỡ khi được Tôi cho ăn và tỏ vẻ yêu thương nó.  

Nhà Phật có học thuyết 'Nhân Quả' nhằm khuyên răn  con người ăn ở Đức độ v́ tin rằng mọi việc trong đời này điều có cái Hậu quả về sau. Cũng có một Linh Mục đă từng giảng bài ngụ ngôn nổi tiếng 'Người Con Hoang Đàng' của Chúa Giê Su. Nhưng ngài lại đặt biệt nhấn mạnh đến việc ǵ có thể xảy ra sau khi người anh cả trở về và được chấp nhận trở lại trong ngôi nhà trong t́nh yêu thương của người cha ḿnh. Điều này không được thuật lại trong sách Phúc Âm, nhưng lại rất rơ ràng qua việc bất phục của người em v́ những hành động trong quá khứ của người anh của ḿnh. Cái quá khứ đă trở lại t́m gặp trong hiện tại là điều không tránh được đó chăng?             

Đời người là một ṿng quay. Phải chăng những đổi thay không ngừng trong thời tiết, vạn vật, hay trong năm tháng, mùa màng, trong từng hơi thở qua đi mỗi ngày sẽ đưa chúng ta về đến một bến đích nào đó. Cũng giống như chiếc xe đạp đă đưa Tôi đến nơi làm hoặc chở Tôi về đến nhà b́nh an mỗi ngày. Phải chi nếu chúng ta sống cuộc sống yêu thương tha thứ nơi hiện tại, Tôi tin rằng chắc chắn nó sẽ đưa chúng ta về đến bến B́nh An vĩnh cửu lúc chia tay. Tôi chợt hiểu ra hơn câu "Hạnh Phúc trần gian" và "Thiên Đường là đây" của nhiều tác giả xưa nay vẫn thường hay nhắn gởi loài người. Cái ch́a khóa hạnh phúc nơi trần gian, nó rất gần gủi mà cũng rất xa vời với chúng ta, và tất cả là do chúng ta mà thôi. Vơn vẹn đó chính là điều mà Tôi và phần lớn các bạn hằng mơ ước từ lâu.

Canberra 02/2008