|
TRỞ VỀ "Con xét lại đường lối con đi, và quay gót trở về cùng Thánh Ư" (TV 119,59) |
||
|
L.M. Trần Quang Ṭng
|
||
|
Ngày hôm nay người ta nói nhiều về vấn đề trở về như trở về thăm quê hương, trở về nguồn văn hoá, văn minh của dân tộc bằng cách phát huy những truyền thống tốt đẹp của dân tộc ḿnh. Các bạn hăy tưởng tượng ḿnh về thăm quê hương lần đầu khi gặp lại những người thân, bạn bè hay những nơi chốn quen thuộc như ngôi trường, nhà thờ, căn nhà cũ nơi mà các bạn đă từng ngồi, đứng, qú, nằm hay sinh hoạt trong bao năm trường. Những nơi này đă thay h́nh đổi dạng và dù chúng ta muốn sống lại những kỷ niệm đẹp chúng ta cũng không thể hoàn toàn sống lại những giây phút quá khứ đó. Sự vật, khung cảnh chung quanh đă thay đổi và ngay cả con người chúng ta cũng đă thay đổi rất nhiều. Người Kitô hữu chúng ta cũng hay nói về việc trở về. Kinh thánh có đầy dẫy những câu trích dẫn liên quan tới việc trở về. Trong cựu ước chúng ta đọc thấy những lời kêu gọi của các tiên tri đối với dân Do Thái để họ từ bỏ nếp sống thờ bụt thần mà quay lại phụng thờ Yaweh, Thiên Chúa mà cha ông họ từng tôn thờ. Trong tân ước chúng ta cũng đọc đuợc những lời kêu gọi ăn năn thống hối của thánh Gioan Tiền Hô và nhất những lời của Đức Giêsu, Đấng Cứu The, kêu gọi dân Do Thái kể cả những người lănh đạo tôn giáo trong thời đó hăy quay đầu trở lại với Thiên Chúa, hăy sống công b́nh, yêu thương và kính trọng nhau. Nhưng những lời của Đức Giêsu h́nh như bị rơi vào những lỗ tai điếc họ nghe mà không hiểu hay không muốn hiểu. Họ nh́n mà không thấy nên cuối cùng chính họ đă kết án và đóng đinh Đấng Cứu Thế của họ. Hằng năm giáo hội dành một mùa gọi là mùa chay để mời gọi các tín hữu trở về với Thiên Chúa qua việc ăn năn sám hối, cầu nguyện và làm các việc bác ái để chuẩn bị dọn ḿnh mừng lễ Phục Sinh. Vậy chúng ta hay cùng nhau suy nghĩ về sự trở về này có ư nghĩa ǵ trong đời sống. Con người chúng ta dễ dàng bị lôi cuốn bởi những ǵ đang xảy ra chung quanh và dể dàng bị lung lạc, mất đi hướng đi trong cuộc sống. Tôi cũng như các bạn đôi lúc v́ quá bận rộn, lăn lội với cuộc sống nên chúng ta đễ dàng quên đi mục đích của cuộc sống chúng ta là ǵ. Chúng ta thường viện lư do là "có thực mới vực được đạo" để lao đầu vào công việc để làm sao mà kiếm được cho thật là nhiều tiền, và các bạn c̣n nói rằng các bạn có trách nhiệm cho tương lai của con cái ḿnh nên không c̣n thời giờ cho việc thiêng liêng và đi tới kết luận là Chúa sẽ thông cảm. Nếu Chúa Giêsu sống trong thời đại chúng ta chắc ngài cũng phải đâm đầu vào công việc chứ làm ǵ có nhiều thời giờ mà cầu nguyện. Tôi không muốn nói rằng việc lo lắng cho gia đ́nh, con cái, công ăn việc làm là không quan trọng nhưng chắc chắn nó không thể thay thế và càng không phải là yếu tố duy nhất, quan trọng nhất trong cuộc đời. Chính Chúa Giêsu cũng đă nói là con người không chỉ sống bằng bánh mà thôi nhưng c̣n bằng Lời Chúa nữa. Nếu chúng ta chỉ chú trọng vật chất của cuộc sống th́ chúng ta đâu khác ǵ các sinh vật không có lư trí. Ngay cả con chó, con mèo nuôi trong nhà mà c̣n biết tỏ ra t́nh cảm lưu luyến chủ nhân của chúng bằng những cách tỏ lộ như con chó vẫy đuôi mừng mỗi khi chủ đi xa về, con mèo cũng biết dùng ánh mắt và tiếng kêu meo meo của ḿnh diễn tả sự vui mừng khi được chủ nâng nưu chiều chuộng. C̣n chúng ta là những tạo vật được Thiên Chúa tạo dựng và yêu thương chả lẽ chúng ta không thể dành chút thời giờ cho Ngài qua việc cầu nguyện và lo lắng về nhu cầu về đời sống thiêng liêng của ḿnh? Chúng ta sinh hoạt, sống giống như bộ máy của những chiếc xe hơi nên lâu ngày sẽ không c̣n chạy được nữa nếu không được chăm sóc và tu bổ định kỳ. Tôi cũng như các bạn chúng ta hăy dùng những cơ hội để có thể tĩnh tâm xét lại cuộc sống của ḿnh xem có ǵ cần phải tu bổ ǵ không? Trong những buổi tĩnh tâm cấm pḥng có những người đến xin lănh nhận bí tích giải tội nói rằng ḿnh chẳng phạm tội trọng ǵ cả và không biết phải xưng tội như thế nào v́ thấy ḿnh không có ǵ đáng trách hay cần sửa đổi. Chúng ta hăy cẩn thận để khỏi rơi vào cạm bẫy của ma quỷ. Những người Pharisêu năm xưa cũng vậy mặc dù Đức Giêsu đă cảnh cáo về nếp sống giả h́nh của họ, về ḷng ghen ngét hận thù, thiếu đức bác ái và công b́nh, tham lam danh vọng và của cải, nhưng họ đă bị chức vị, phú quí vinh hoa làm họ ra mù quáng. Cuối cùng họ đă ra tay tiêu diệt Đức Giêsu với bất cứ giá nào. Chính họ đă đi đến quyết định thà hy sinh một người c̣n hơn để họ bị thiệt tḥi v́ nếu không tiêu diệt Ngài dân chúng sẽ theo Ngài và địa vị của họ sẽ bị lung lay, họ không c̣n có thể ngồi trong ghế lănh đạo và hưởng những đặc ân trong cuộc sống. Mùa chay là một dịp thuận lợi để chúng ta xét lại cuộc sống của ḿnh. Nếu chúng ta thường xuyên xét ḿnh chắc chắn chúng ta sẽ t́m được những khiếm khuyết, những ǵ chúng ta hay lỗi phạm về đức công b́nh và bác ái trong lời ăn tiếng nói và hành động. Tại sao chúng ta không thể tha thứ cho người nọ hay người kia? Tại sao chúng ta cảm thấy khó chịu khi tiếp xúc với anh này hay chị nọ? Tại sao chúng ta lại có những xét đoán, những suy nghĩ không tốt về người này hay người kia? Tại sao chúng ta không thể cộng tác, làm việc với anh chị em khác? C̣n và c̣n rất nhiều những câu hỏi tại sao mà chúng ta cần phải giải đáp từ từ. Cuộc đời của chúng ta là một bài toán với những đáp số chúng ta cần phải liên tục t́m cách giải đáp cho tới khi chúng ta nhắm mắt lià đời. Như vậy việc trở về là liên tục và không ngừng chúng ta không có thể nói rằng ḿnh không cần phải ăn năn trở về hay cũng không thể nói được rằng chúng ta làm như vậy là đủ rồi và bây giờ chúng ta có quyền dừng lại để hưởng thụ, không cần phải bận tâm nữa. Như đă nói trong phần nhập đề con người chúng không ngừng biến đổi nên việc trở về rất cần cho cuộc sống. Nếu chúng ta không dành thời gian để trở về với chính con người của ḿnh để tu bổ nó th́ một ngày nào đó bộ máy của chúng ta sẽ không c̣n hoạt động dược nữa và đôi khi không thể sửa chữa được nữa; lúc đó chỉ c̣n có cách sa thải mà thôi. Máy móc xe hơi th́ có thể mua và thay vào một cái mới hoàn toàn nhưng con người th́ lại khác. Cái khó là mỗi người chúng ta chỉ có một thân xác và một linh hồn. Chúng tuy là hai nhưng là một hơn nữa trong cuộc sống chúng ta không thề nào phân biệt đây là công việc của thân xác c̣n kia là việc của linh hồn. Không! Chúng ta lúc nào cũng sống và sinh hoạt như con người có hồn và xác liên hệ mật thiết với nhau. Không ai trong chúng ta muốn mất đi sự sống đời đời nhưng chúng ta cũng cảm thấy khó khăn khi phải bỏ đi những tiện nghi xa hoa của cuộc sống. Chúng ta hăy nhớ tới lời của Chúa Giêsu đă cảnh giác là "thà mất đi một mắt mà được vào nước Trời c̣n hơn c̣n cả hai mắt mà phải giam đời đời trong hoả ngục". Sự trở về đ̣i hỏi một thái độ khiêm nhường nhận biết con người của ḿnh có nhiều khiếm khuyết và quyết tâm sửa đổi bằng những hành động cụ thể. Ngoài ra chúng ta cũng phải siêng năng cầu nguyện v́ với ơn Chúa th́ không có ǵ là không thể làm được. Chúng ta cũng phải nhờ tới lời cầu nguyện của người khác nữa. Gương sáng người của bà Thánh Monica người đă cầu nguyện và tốn bao nhiêu nước mắt để cuối đời của bà mới có thể nh́n thấy người con trai yêu dấu của ḿnh là Augustino quay đầu trở lại và trở thành một con người lỗi lạc trong việc rao giảng Tin Mừng cứu độ. Hectorville, SA Mùa Chay 2008
|