NGƯỜI CON MÀ TÔI MONG MUỐN

You are what I want, you are exactly what I want.

 

Em Nguyễn #32

 

 Người cha run rẩy tiến lên bục đọc, nghẹn ngào như tỏ bầy, như níu kéo "tôi đă trải qua một tuần để chấp nhận sự ra đi của con tôi, tôi xin nhắc lại câu tôi đă nói: đó là người con mà tôi mong muốn, đó là người con mà một cách chính xác là người con tôi mong muốn (you are what I want, you are exactly right what I want). Người chị tiến lên bục đưa người em trai mắt đă mờ v́ nước mắt về lại chỗ ngồi. H́nh ảnh hai người già nắm níu nhau đi về lại chỗ ngồi, hai mái tóc đă bạc theo thời gian và cùng đang khóc thương người con, người cháu từ giă cơi đời một cách bất ngờ, tim tôi chùng xuống, giọt nước mắt thương cho người c̣n ở lại để đau khổ, để nhớ lại những điều mà ḿnh chưa kịp làm cho người ra đi và là sự hối tiếc triền miên.
 

Tôi không biết ǵ nhiều về người cháu của người bạn đồng nghiệp, nhưng qua sự hiện diện một số đông những người trẻ tuổi và những tâm t́nh tỏ bầy của họ với người đă mất đă cho tôi một ư niệm nào đó về cuộc sống, tánh t́nh của người cháu của người bạn đồng nghiệp. Ra đi một cách bất ngờ ở tuổi 38, tràn đầy sức sống và luôn khuyến khích, nâng đỡ những người bạn trẻ đang quẩn chí hay chưa t́m được hướng đi trong cuộc sống. Anh là một người bạn mà những người bạn đă khóc v́ sự ra đi của anh là một sự mất mát của chính họ.
 

Người bạn đồng nghiệp của tôi nghe tin đứa cháu mất khi bà ta đang trong giờ làm việc, đă bật khóc. Trong cảm xúc, bà ta đă thổ lộ về người cháu này, một người con luôn chỏi ư với cha mẹ và không ít th́ nhiều cũng đă mang lại nhiều sự khó khăn cho chính cha mẹ của anh ta. Cái nh́n của tôi về người cháu này là chia sẻ sự mất mát với cha mẹ của anh ta, một cái nh́n thông cảm với ông bà v́ tôi cũng là một người mẹ, cũng có nhưng muộn phiền do những đứa con mang lại. Tôi đă nghĩ đến người cháu bằng sự phán xét qua những ǵ mà tôi được nghe kể lại từ người cô trong gia đ́nh. Dù buồn v́ nghe tin người cháu mất thật bất ngờ nhưng người bạn đồng nghiệp của tôi vẫn không quên được những nỗi buồn, những lo lắng mà người cháu đă mang đến cho cha mẹ của anh ta và toàn thể gia đ́nh, họ hàng khi anh ta c̣n sống.
 

Nhưng rồi những phán xét đó đă thay đổi khi tôi đến tham dự đám tang của người cháu. Ngoài sự ngạc nhiên v́ sự đông đăo khác thường của một đám tang người Úc, tôi lấy làm thắc mắc v́ những người trẻ tuổi đến tham dự đám tang này. Họ trẻ rất nhiều so với người cháu của người bạn tôi, họ th́ thầm với nhau và những đôi mắt hoe đỏ v́ khóc thương.
 

Những tâm t́nh tỏ bầy của họ đă cho tôi thấy được điều tốt đẹp nơi người đă chết, dù là một đứa con mang lại nhiều buồn phiền cho cha mẹ nhưng anh ta vẫn là một người bạn, người anh tốt đối với một số bạn mà anh ta tận t́nh nâng đỡ, khuyến khích và giúp họ vượt qua khỏi những khó khăn trong cuộc sống của chính họ.
 

Những người trẻ tuổi tiếp tục lên nói, thương tiếc, những tiếng nấc nghẹn ngào. Người cha đau khổ, người mẹ thẩn thờ nh́n xác của con. Khi người con c̣n sống, ông bà đă muộn phiền v́ đứa con, đến lúc nó ra đi ông bà quên hết, chỉ muốn con ḿnh c̣n sống với ḿnh. Dù muốn, dù không câu nói của ông đă bao hàm một sự tha thứ, một sự chấp nhận về người con mà có lẽ khi c̣n sống anh ta đă rất nhiều lần tranh căi với ông bà.
 

Tôi th́ thầm cầu nguyện cho người ra đi, tự nhắc nhở tôi trong cuộc sống này hăy đừng phán đoán người khác. V́ cái bên ngoài khó khăn, xấu xa hay nghiêm khắc của một anh chị nào đó vẫn có một khía cạnh tốt mà người ta thường quên không noí đến. Có thể điều tốt về người đó bị những cái xấu quá nhiều che lấp nên chúng ta không nhận thấy. Tại sao chúng ta không tập nh́n để chỉ thấy cái tốt đẹp mà quên đi những cái xấu.
Nh́n lại chúng ta, những con người bất toàn, những đứa con hoang đàng, từng chối bỏ Chúa nhưng Ngài đă chẳng bỏ chúng ta. Một cách riêng Thầy đă chọn anh chị em chúng ta. Qua ánh mắt của Thầy, Ngài đă nh́n thấy một cái tốt trong muôn vàn cái xấu xa của chúng ta, may mắn thay Thầy đă chọn và tin tưởng chúng ta sẽ là men, là muối trong môi trường sống của chúng ta. Khi hoàn tất khóa 3 ngày, chúng ta đă rất yếu đuối, sợ hăi, rụt rè khi nhận 'Sứ Vụ Lệnh'. Chúng ta đă cúi đầu, nước mắt giọt ngắn, giọt dài khi nghe Cha Linh hướng nói "Chúa Kitô tin tưởng nơi con" để rồi đáp lại "và con trông cậy vào Ơn Thánh Chúa". Hành trang cho chúng ta lên đường là thấy lại chính ḿnh, biết ḿnh là ai, đă thiếu xót như thế nào và mong làm một điều ǵ để đền đáp, để thực thi bổn phận và để xứng đáng làm môn đệ của Chúa.
 

Câu nói của người cha nói về người con đă mất, đă làm tôi suy nghĩ và nhớ đến Thầy Chí Thánh với câu "THẦY ĐĂ CHỌN CON" hay "you are what I want, you are exactly right what I want". Chúa đă không chọn những người tài giỏi làm môn đệ của Chúa. Ngài chỉ chọn những người tội lỗi, đơn sơ, bần cùng, khó khăn và muôn vàn tội lỗi mà chúng ta vấp phải trong đời này, và Ngài đă luôn muốn chúng ta thấy được sự mong mỏi của Ngài.
 

Quư anh chị thân mến, chúng ta là những người con mà THẦY mong muốn.