|
DECOLORES GIAN HÀNG HỘI CHỢ TẾT MÂU TƯ 2008 |
||
|
Madalêna TK
|
||
|
Năm nay Hội Chợ của CĐNVTD NSW dự định tổ chức vào ngày mùng 2 Tết, và cũng là ngày Dạ Tiệc Mừng Xuân của CĐCGVN tại Sydney. V́ thế Cha LH và VPĐH Sydney quyết định nghỉ bán 1 năm. Làm tội anh TQ B́nh phải đi lấy lại tiền deposit đă đóng từ 3 tuần trước để thuê 2 gian hàng trong Hội Chợ! Nhưng khổ thay một nhóm chị em chúng tôi gồm có Mặc Nhiên, Thanh Hương và tôi không vướng nợ chồng con, cảm thấy cũng hơi tiếc, nên lại quyết quyết định thuê 1 gian hàng nhỏ để chỉ bán thịt nướng, nem nướng (A/C Kim Ngân năm nào cũng ủng hộ PT thứ này), kèm theo thêm bắp nướng và hột vịt lộn. Có bán là có lời! Nhưng không ngờ khi trŕnh bày lại với Cha LH và VPĐH, th́ hầu hết các anh chị đều phấn khởi và nói là sẽ hỗ trợ hết ḿnh. Chị Hợp c̣n nói: 'Năng nhặt th́ chặt bị!' Có lẽ các anh chị cũng cảm thấy tiếc tiếc, nhớ nhớ, thương thương. Bởi v́ một năm mới có một lần để anh chị em có dịp làm việc với nhau. Ban tổ chức đươc thành lập, chúng tôi gọi là Ban Điều Hành 'Khóa 3 Ngày Hội Chợ'! Đứng đầu là 'Ông ǵa' Xuân-Minh, nhưng mỗi lần đi đâu đều có anh Chủ tịch thương yêu chở đi. Chúng tôi cũng chuẩn bị, cũng sắm sửa, cũng phân chia công tác, từ việc bắt điện gian hàng do anh Hải và Khắc Ḥa phụ trách. Anh Long làm banner DeColores. LCĐ Trưởng Tiên đóng kệ gỗ. Anh Hào Chủ tịch thuê xe lớn vừa đi mua bán vừa chở tất cả dụng cụ từ nhà a/c Thắng Hợp và a/c Tiên Ḥa. Hai chị Ḥa Hợp mua nước ngọt và than để nướng. Anh Hiếu mua nước đá. Thanh Hương, Mặc Nhiên và tôi mua sắm vật liệu thịt thà rau cỏ. Công việc đi được 2/3 đường. Đúng ngày mùng Một Tết, được biết v́ thời tiết nên Council và Cảnh Sát Liverpool quyết định dời Hội Chợ lại tuần sau. Thế là ngày hôm sau, mùng 2 Tết Thanh Hương và tôi phải chở mấy trăm hột vịt lộn đi bán kẻo để lại tuần sau, vịt con sẽ chạy khắp gian hàng chợ Tết! Chị Hợp cũng lo lắng sốt ruột không ít. Chị ca bài con cá hay đến nỗi các chị bạn cùng hăng thương t́nh mua cho hơn 100 qủa! C̣n lại hai chị em chúng tôi gói lại từng chục một, đem bán sau thánh lễ tại nhà thờ Lakemba. Dí vào tay các anh chị Cursillistas bắt mua với gía vốn. Chỉ vài tiếng đồng hồ hôm đó vịt lộn được bán hết. Hôm sau chị Hợp hỏi tôi c̣n hột vịt lộn không, v́ các chị trong chỗ làm khen 'trứng chị Hợp' ngon qúa!! Ngon hơn ở ngoài tiệm bán nhiều !! Một tuần trôi qua mau. Trước một ngày, anh Hào và Anh Minh đi bốc thăm lều, trúng gian hàng số 13! Một con số 'lucky' của anh X-Minh. Từ ngày chiếc ghe nhỏ bé ra khơi vượt biển đúng hôm 13 tháng 5, ngày Đức Mẹ Fatima, và đă 10 lần gặp con số hên đó trong gần 25 năm ở Úc! Kết qủa lần này là thuê gian hàng nhỏ, nhưng phút chót không c̣n ai thuê, nên BTC cho chúng tôi xử dụng cả một căn lều lớn 3 gian, mà cũng chỉ trả tiền 1 gian như lúc kư hợp đồng. V́ vậy mà c̣n chỗ cho Ban Truyền Giáo để bán sách và DVD truyền giáo. Quả là con số 13 Lucky!! Ai bảo số 13 xui? Các cụ xưa vẫn nói: 'Có chí làm quan, có gan làm giàu', nhưng tôi vốn nhát gan, nên mua bán vật liệu chỉ bằng 1/3 năm ngoái, v́ thấp thỏm sợ trời mưa nên không dám nấu bún ḅ để bán. Anh Kim Ngân đă đùa với chúng tôi: 'Các cô kém đức tin'! Các anh chị bắt tay làm việc tiếp tục. Trong khi vừa bắt điện, anh Hải và Khắc Ḥa vừa nói: 'gian hàng DeColores mà thiếu bún ḅ như thiếu vắng một cái ǵ đó!' Thế là chúng tôi quyết định bán bún ḅ trở lại!! Đúng 12 giờ trưa ngày khai mạc hội chợ, chị em chúng tôi chạy (xe hơi chạy, chứ không phải chúng tôi chạy!) về Bankstown mua thịt thà vật liệu và mọi gia vị liên quan đến nồi nước lèo bún ḅ. Tất cả chúng tôi, từ anh Chủ tịch, đến các anh Minh, Bội, Long, Hải. Hiếu, Vũ Thắng, Khắc Ḥa, Phụng và các chị Hợp, Ḥa, Hằng, Mặc Nhiên, Thanh. Hương và tôi đă có mặt trong mỗi nhiệm vụ của ḿnh, th́ nồi nước lèo bún ḅ đă bốc hơi thơm phức! Đến chiều, thêm các chị Thu Hà, Kim Nhung, Sâm, Thu Thủy, Bích Hà, vợ chồng Vân Dũng, Tùng Trang, Ngày hôm sau có thêm anh Tâm chị Hương, Hùng Miller, anh Hồng chị Lệ, chị Thập, chị Nhiên Phạm, Vũ Thắm, Túy Phượng, So Phương và chị Nguyệt. Các em chạy bàn có thêm Ngọc, Điệp, Lai và Ngọc Hồng, Đông cùng với vài khuôn mặt mới của khoá #33 và #34 Phát, Thao, B́nh, Khánh, Cúc, Bích Ngọc. Có thêm cậu trai trưởng của A. Hiếu là cháu Huy. Tất cả vừa tán gẫu vừa làm việc chờ khách vào. Thưa qúy anh chị, năm nay tối Thứ Sáu Hội chợ vắng người đi có lẽ họ sợ mưa. V́ vắng tiếng rao hàng của Phước Lộc, nên ông ǵa X.Minh phải rao thế. Có lẽ ông ǵa cũng đă gần cạn 'xí oách', nên lời quảng cáo hết 'phê' như năm nào! Vả lại bán một tô 'bún ḅ long hội' có nghĩa là lôi họng. Nên khách đi qua nh́n bảng gía, chỉ liếc vào rồi đi thẳng !!!. Nhờ vậy Thu Thủy và Bích Hà có th́ giờ nhâm nhi bắp nướng, không phải mỏi tay sắp sẵn bún thịt ra tô như mọi năm. Người canh thức qua đêm để giữ tài sản trong gian hàng là anh Bội. Năm nay anh cũng đă 'chuẩn ông ǵa' rồi. Có lẽ v́ lạ chỗ, lại thêm 'nhớ hơi chỗ nằm' không ngủ được, thức trắng đêm đề cầu nguyện cho có khách đêm sau! Sáng sớm anh Hiếu take away phở cho anh Bội. Anh không dám ăn bún ḅ v́ sơ cụt vốn!! Suốt buổi trưa cho đến buổi chiều, ngày thứ hai của hội chợ, khách vẫn lai rai. Trịnh Ḥa - phụ trách các loại rau, cắt chanh ớt - ngồi quay mặt ra ngoài, mơ màng nh́n thiên hạ du xuân, vừa thấy Cha Tuyết bước vào gian hàng liền nói: 'Cha ơi, chắc Cha đứng lùa khách vào hết gian hàng của Thiếu nhi, con cái của Cha hay sao mà chúng con bên này đang ngồi giơ mỏ ra cả ngày thế này!' Cha Tuyết với dáng hiền lành nhỏ nhẹ cũng đùa lại không vừa: 'Không, tôi không làm vậy đâu, tôi chỉ rao trong nhà thờ thôi!!' Thế là cả gian hàng chúng tôi cười phá lên với mẩu đối thoại của hai cha con. Măi đến 7 giờ rưỡi tối, ĐP Lộc mới xuất hiện. Mặt mày nhăn nhó, dáng đi khấp khểnh, hai tay ôm ngang hông v́ cơn đau lưng đang hành hạ 'nhân vật quan tọng' của YDay08! Sau vài phút ổn định. Microphone trên tay với lời quảng cáo rao hàng nghịch ngợm dí dỏm của chàng rộn ràng trở lại. Đồng thời chúng tôi giảm gía bớt 1 đô một tô bún ḅ. Gian hàng như được hồi sinh. Khách hàng nư?m nư?p kéo vào, có lẽ cũng ṭ ṃ với lời quảng cáo của Ph. Lộc. Các em chạy bàn chạy tới chạy lui tiếp khách. Bầu không khí với những đối thoại của các em thật là sống động. Mỗi người một việc. Nguyệt gọi 'Thanh Hương là ḅ nướng hay heo nướng'. Thanh Hương vừa vội vă chạy ra mời khách vừa nói vọng lại: 'heo ḅ ǵ cũng được - khách con nít - dễ lắm!' C̣n Thùy-Trang thoăn thoắt chạy vào, miệng ơi ới: 'Chị Nhiên, 3 tô cay, 2 không cay, 1 không hành, 1 không chả'. Thật là chuyên nghiệp! Tiếp đến là cậu em út tên Lai, vừa đi Khóa #33 về, mặt mày phúng phính mập mạp, cầm tô bún trở vào: 'Chị ơi, khách nói, ? đây bán bún ḅ chay hay sao? Không thịt không chả thế này?' Rồi lại vang lên tiếng kêu của C?m Vân: 'Ủa, 2 tô bún của em để đây, em đang đi lấy rau, ai bưng đi mất rồi!' C̣n các đấng mày râu Mạnh Hiếu, Khắc Ḥa, Dũng, Tùng không biết ở nhà có giúp bà xă được ǵ hay không, hay được bà xă huấn luyện để trở thành những 'anh hùng nội trợ' gọn gàng sạch sẽ trong việc luộc bún, dọn tô lau bàn, đổ rác, chẳng thua ǵ những người có tay nghề lâu năm trong nhà hàng lớn. Cũng đúng thôi, v́ các anh cũng đă có kinh nghiệm đầy ḿnh cho gian hàng DeColores gần 10 cái Tết rồi. Phía ngoài, chị Hợp và Mặc Nhiên trụ tŕ 2 ḷ nướng vừa thâu tiền phụ giúp các em Huy, Hùng, Cúc, Ngọc, Khánh, B́nh, Bích Ngọc, nướng thịt và bắp. Mùi thơm phức của thịt nướng và bắp nóng trét mỡ hành, chắc đă làm các em cồn cào đói bụng. Tinh thần các em thật cao và thật dễ thương qúa sức. Gần hết nồi nước lèo bún ḅ, th́ bún sợi to hết, tôi liền nhờ Điệp, fiancé của Cursillista Ngọc về Bankstown để cầu viện. Em đi rồi, khách không thể chờ được, nên bún sợi nhỏ cũng chơi láng luôn, do lời của các em chạy bàn khéo mời khách. Điệp trở vào với bún sợi lớn trong tay, nhưng không dùng tới nữa, vẫn tươi cười dễ thương. Thảo nào cô bé Ngọc không yêu sao được! Vài tiếng đồng hồ sau, mọi thứ đều bán sạch!! Năm nay từ các anh chị, đến các em chạy bàn mang bụng đói về nhà. Tôi chỉ cầu xin ḥa vốn, nhưng cuối cùng Chúa cũng thương, cho dư một ít để anh chủ tịch mua được 11 cái bàn cho PT làm của. Tạ ơn Chúa không lỗ là may. Nhưng đổi lại, trong tinh thần Cursillo anh chị em làm việc với nhau không khác ǵ trong Khóa 3 Ngày. Đến với nhau và cùng đồng hành trong yêu thương, phục vụ, mang bụng đói ra về và vẫn tươi vui. Đêm thứ bảy v́ hết hàng sớm, nên các anh chị dọn dẹp, chở hết đồ về nhà đúng 3 giờ sáng Chúa nhật. Thật là một kỷ niệm nhớ đời! |