|
MUÔN SỰ CỦA CHUNG |
||
|
Tom
|
||
|
Giáo
đoàn tôi có nhóm "Sinh hoạt mùa Chay" đă mấy năm nay. Anh chị em quy tụ với nhau
để cùng cầu nguyện, học hỏi và chia sẻ với ước muốn được thăng tiến hơn, cụ thể
là sống mùa Chay theo như giáo huấn của Giáo Hội.
Năm nay về phần học hỏi, chúng tôi chọn Sứ điệp mùa Chay
2008 của Đức Giáo Hoàng Bênêđictô 16.
Sứ điệp này gồm 6 phần, nên mỗi tuần chúng tôi học hỏi một
phần. Tuần này chúng tôi học hỏi phần thứ hai với chủ điểm: "Theo giáo huấn của
Tin Mừng, chúng ta không phải là sở hữu chủ, nhưng là những người quản lư các
tài sản chúng ta có", cũng như sách Giáo Lư Công Giáo nhắc nhở: của cải vật chất
có một giá trị xă hội, và theo nguyên tắc, các của cải ấy là để mưu ích cho tất
cả mọi người.
Tôi tin Chúa là chủ tất cả, mà Chúa th́ lại muốn cho hết -
"t́nh cho không biếu không", nên "muôn sự của chung" - của Chúa cũng như "của
chùa". Của chung nhưng không tự nhiên mà có, v́ Chúa tôn trọng sự tự do con
người. Muốn có th́ cứ đến mà nhận lănh bằng công sức của ḿnh. Có th́ xem ra dễ,
nhưng để "hơn nhau hai chữ anh hùng" là biết quản lư sao cho tốt nhất, sao cho
đúng với lư tưởng cuộc đời th́ là khó.
Tôi thấy "muôn sự của chung" v́ con người rơ ràng đă được
dựng nên như món quà cho nhau; Evà được dựng nên há chẳng v́ Chúa thấy Adong ở
một ḿnh không tốt, cần có người bầu bạn đó sao? Nhất là con người đă được sáng
tạo theo h́nh ảnh của Thiên Chúa, Đấng t́nh yêu. Như trên trời, Chúa Cha, Chúa
Con và Chúa Thánh Thần sống trong mối hiệp thông trọn vẹn; cũng vậy dưới thế
Chúa muốn con người sống đoàn kết thương yêu lẫn nhau "một con ngựa đau, cả tàu
chê cỏ". Hơn nữa, mọi người đă được Thiên Chúa tạo dựng như tôi, nên cũng là anh
chị em cùng một cha. Họ là một phần của tôi. Là người Việt Nam, tôi cảm nghiệm
rất rơ t́nh gia đ́nh và liên hệ chặt chẽ giữa anh chị em - "anh em như thể tay
chân". C̣n trong gia đ́nh th́ "của cha cũng là của con", anh chị em cùng có
phần.
Tôi thấy "muôn sự của chung" v́ qua mầu nhiệm các thánh
thông công, mỗi người là một chi thể có liên hệ hỗ tương mật thiết; không ai
sống cho riêng ḿnh cũng như không ai nên thánh một ḿnh. Tất cả những ǵ mỗi
người làm hay chịu trong và v́ Đức Kitô đều ảnh hưởng đến mọi người. Tất cả
những điều thiện hảo trong Giáo Hội đều là vốn liếng chung. Mọi người đều được
thông hưởng các bí tích và ân sủng, một kho tàng bao la.
Nh́n vào đời sống trần thế, con người sống có tính chất xă
hội. Mỗi người là một cá thể với những đặc tính riêng biệt, cần cọ sát với nhau
như những ḥn sỏi để trở nên xinh đẹp hoàn hảo hơn. Mỗi người có khả năng riêng
để phục vụ lẫn nhau. Con người có t́nh cảm để cho đi, có ḷng chân thành để biểu
lộ, có niềm vui để chia sẻ. Sống đơn độc không người giao tiếp là nỗi đau khổ
tinh thần con người, chẳng thế mà bị biệt giam nơi pḥng kín là h́nh phạt ai
cũng ngán sợ.
Tôi thấy "muôn sự của chung" v́ nh́n vào xă hội mọi nơi
mọi lúc, đều thấy không thiếu những con người xả thân cho người khác. Tinh thần,
khả năng, thời giờ, những của cải vật chất, và thậm chí cả cuộc sống của họ coi
như của chung. Họ cũng nỗ lực t́m cách gây vốn chung lớn thêm bằng những sở hữu
này của các người khác, mong mỏi những người nghèo khổ bớt khổ hơn. Mẹ Têrêsa
thành Calcutta là tiêu biểu của thời đại. Nơi Việt Nam đau khổ, những nữ tu và
các tu sĩ dấn thân vào lănh vực bác ái hết sức tích cực. Ông thầy tôi, linh mục
"Giặc" Nguyễn Đức Thịnh điều hành một bệnh xá lo cho người nghèo miền quê chữa
trị miễn phí mỗi ngày khoảng 300 bệnh nhân, bao luôn phần ăn cho cả người bệnh
lẫn người nuôi là khoảng 500! C̣n nhiều, c̣n nhiều lắm. Có cả những người ngoại
quốc giầu ḷng nhân ái điển h́nh như cô Aline Rebeaud gốc Thụy Sĩ, người có tên
Việt Nam là cô Tim hiền dịu.
Tôi cũng nh́n thấy "muôn sự của chung" khi tham dự thánh
lễ có nghi thức trao trách vụ chính xứ cho linh mục Hồ Quang Thuận hôm nay. Cha
được chuyển đổi từ vùng Ruse tới vùng Tahmoor. Cha đến xứ mới được thừa hưởng
một cơ sở rộng mênh mông và mới mẻ; nhưng đổi lại, cha đă để lại thật nhiều công
sức tại giáo xứ cũ cho vị kế nhiệm. Tôi cũng nhớ đến thủ tướng Kevin Rudd và nội
các Lao Động mới lên nắm quyền được thừa hưởng biết bao thành quả của đảng Tự Do
cùng với số tiền thặng dư khổng lồ; nhưng đồng thời cũng lănh đủ những thiếu xót
của các vị tiền nhiệm, cùng với những mầm mống khó khăn bắt đầu bùng phát...
Lan man tôi nhớ đến mấy anh cộng sản muốn học đ̣i theo
"muôn sự của chung" của những tín hữu đầu tiên ở Giê-ru-sa-lem ngày xưa. Họ muốn
tạo thiên đàng cộng sản. Họ muốn tạo thế giới đại đồng. Nhưng họ đă thất bại v́
ích kỷ và chủ trương trái khoáy ngược đời: "Nhân dân làm chủ, nhà nước quản lư!"
Trái lại, các tín hữu ngày xưa đông đảo, mà tinh thần chỉ có một ḷng một ư, c̣n
vật chất th́ mọi sự đều là của chung. Họ quảng đại chia sẻ với nhau, chân t́nh
muốn nâng đỡ nhau sống đồng đều.
Gương bác ái cao đẹp quá, nhưng tôi đă làm được những ǵ?
Mùa Chay quả là thời gian thuận lợi để "Con xét lại đường lối con đi, và quay
gót trở về cùng thánh ư" (Tv 119 -59).
Nhớ đến lời thánh Basiliô: "Bánh bạn tích trữ là của người
đói ăn, chiếc áo mà bạn giữ trong tủ là của người trần truồng, tiền bạn cất giấu
là của người thiếu thốn"; và hơn nữa, lời Thầy dậy: "Ai có hai áo th́ chia cho
người không có, ai có ǵ ăn th́ cũng làm như vậy" đă làm tôi nhột gáy.
Của cải vật chất hay tiền bạc có sự lôi cuốn và ảnh hưởng
mănh liệt lắm. "Tiền là tiên là phật..." mà nhu cầu cũng như ḷng muốn con người
th́ vô tận. Có một th́ lại muốn hai và rồi ba, bốn; có cũ lại muốn mới và càng
mới hơn, làm sao để mà "thua trời một vạn không bằng thua bạn một ly". Vả lại
người ta vẫn nói: "đồng tiền liền khúc ruột". Khó mà rút ruột ra lắm.
Nguy quá, xem ra tôi thua cả cỏ cây. Mỗi cây chỉ hấp thụ
từ đất số lượng nước nó cần mà thôi, thế mà tôi vẫn cố t́m hơn mức "hằng ngày
dùng đủ". Ngẫm nghĩ kỹ tôi thấy việc chay tịnh luôn cần thiết, nhất là trong mùa
Chay. Chay tịnh sẽ giúp tôi không phung phí, hay tích cực hơn, biết cảm thông
với người nghèo và dám khước từ hay cắt giảm những nhu cầu hằng ngày, với mục
đích giúp đỡ và chia sẻ cho những người khác.
Bài Tin Mừng chúng tôi chia sẻ trong buổi sinh hoạt hôm
nay cũng giúp cho tôi nhiều điều tích cực.
Đă được nhận lănh ơn Chúa phần hồn phần xác, tôi phải san
sẻ cho người các ơn huệ đă được. Tôi phải sẵn sàng chiếc gầu t́nh yêu để múc lên
những loại nước mà những người liên hệ đang khát. Những nước đó có thể là sự cảm
thông, lời cầu nguyện, một cử chỉ thân thiện, một lời nói đầy thông cảm, một cái
mỉm cười chân t́nh; cách riêng yêu thương giúp đỡ những người đang đau khổ túng
thiếu, hoặc bằng vật chất: tiền bạc, cơm bánh, vật dụng cần thiết, hay sự viếng
thăm...
Giữa trưa hè nóng lắm, có lẽ tôi phải cố gắng tích cực
hơn, không những chỉ cho uống mà c̣n mời khách rửa tay rửa mặt cho mát mẻ dễ
chịu hơn. Dĩ nhiên, chịu múc thêm như thế đ̣i hỏi nơi tôi một sự hy sinh nào đó,
chẳng những tiền bạc của cải mà c̣n thời giờ và sức khỏe nữa.
Nước dưới giếng chẳng sợ ǵ thiếu v́ mạch nước dồi dào.
Tôi chỉ cần cầm lấy gầu, thả xuống giếng rồi múc nước lên, là tôi có thể trở
thành một người Samaria mới bên bờ giếng nơi môi trường.
Tôi cám ơn Chúa đă cho tôi có điều kiện để tham dự nhóm
sinh hoạt mùa Chay. Tôi cám ơn các anh chị trong nhóm đă nâng đỡ nhau tiến tới
mục đích chung; nhờ cùng chia sẻ, học hỏi để quản lư hữu hiệu cái vốn trời cho
"muôn sự của chung" này, sao cho đúng với mẫu "anh hùng" mà Chúa muốn.
Tom, cuối tuần thứ hai mùa Chay 2008
|