DỪNG BƯỚC GIANG HỒ

 

Sóng Triều

 

Lầu 5 Bệnh viện Westmead.
 

Tại đó, ST liệt giường 100 ngày và đă kết thành 100 Palancas dâng theo ư chỉ đặc biệt của Phong Trào, theo lời nhắn nhủ của những anh chị thân quen đă đến viếng thăm.
 

Số là từ hôm mừng tuổi 6 bó, (cái tuổi mà người ḿnh cho là bắt đầu thọ, nhưng là tuổi ST lại không muốn biết đến), long thể đă cảm nhận nhiều triệu chứng suy nhược, mệt mỏi, biếng ăn, dễ bị thay đổi theo áp chế của thiên thời. Rồi cơn ho đâu kéo đến, ho khan sặc sụa cả ngày đêm, ran ngực, cơn sốt với nhiệt độ cao tưởng chừng như bị cảm nặng. Nhưng qua 2 tuần uống trụ sinh mà triệu chứng không lay chuyển, vị bác sĩ thứ hai quan sát sắc mặt và đặt nhiều nghi vấn nên đă gửi máu đi thử nghiệm. Kết quả cho biết là biết là số hồng huyết cầu khá thấp nhưng bạch huyết cầu lại nhiều gấp 12 lần người b́nh thường, âu là triệu chứng của ung thư máu! Máu người có 3 phần tử chánh: Hồng huyết cầu để nuôi dưỡng, huyết tương để giúp cầm máu và bạch huyết cầu có nhiệm vụ khống chế khi ngoại sinh xâm nhập cơ thể. Đàng này, những bạch huyết cầu trong máu ST mặc dù đông số và trẻ trung, nhưng lại không làm việc, chỉ ăn chơi phá hoại như "con ông cháu cha" ở quê nhà. Không có bạch huyết cầu hay nếu chúng không làm việc th́ hệ thống miễn nhiễm (immune system) sẽ bị vô hiệu hóa và cơ thể sẽ dễ dàng tiếp nhận những h́nh phạt khủng khiếp của bệnh tật.
 

Bác sĩ liền phán "Máu anh có vấn đề" và tức tốc gửi ST ngay vào bệnh viện, v́ nếu chậm trễ sẽ nguy cơ đến tính mạng. Được nhận vào nơi cấp cứu, vị bác sĩ sau khi đă khám nghiệm liền quả quyết "anh sẽ ở lại đây với chúng tôi", và từ 12 giờ khuya hôm đó, ST trở thành bệnh nhân mới của khu chuyên trị các bệnh về máu. Khi ấy là tháng10/2006. Canulet đă được gắn vào tay để đưa thuốc vào cơ thể theo đường gân máu. Thực t́nh lúc đó, ḿnh chẳng nghe sợ chút nào cho dù biết rằng ung thư máu là bệnh trầm trọng. Chỉ có nỗi bàng hoàng chợt đến như nhà bị cúp điện v́ giai đoạn hiếu động bỗng dưng chuyển thành ngưng động, trong lúc các công tác xă hội đang đ̣i hỏi thật nhiều công sức vào những tháng cuối năm. Con người trước đây khỏe mạnh hiên ngang nay bỗng nghiêng nghiêng và cuối cùng ngă gục trước định mệnh. Bánh xe lăng tử đă (tạm) dừng bước giang hồ!
 

Một ư nghĩ thoáng qua: Chúa muốn an bài cho tôi sao đây? Tôi cố gắng b́nh thản trong lúc gia đ́nh lại mang nhiều lo lắng. V́ đă có vài người bạn đă về với Chúa với chứng bệnh tương tợ, lư ra tôi phải cảm thấy thất vọng nhưng thực t́nh lúc ấy ḿnh cảm thấy không sợ chết và chỉ nguyện cầu xin Chúa cho đủ sức chịu đựng thử thách này. Nếu Chúa muốn cất con đi th́ chỉ xin Ngài đủ thời giờ để chu toàn những trách nhiệm trực tiếp Ngài giao phó cho tôi ở đời này. Niềm hy vọng chợt lóe trong tôi v́ căn bệnh được chẩn đoán kịp thời và có nhiều cơ may chữa lành với đà tiến hóa của khoa học hiện đại.
 

Sau khi khám nghiệm có đủ sức khoẻ và phản ứng tay, chân, mắt c̣n đủ nhạy bén, nhà thương đă bắt đầu đưa thuốc trụ sinh vào cơ thể trong khi chờ đợi thử máu để chẩn đoán đúng loại ung thư "Acute Myeloid Leukemia loại 12". Đây là ung thư máu loại nặng, nhưng thường xảy ra cho lối 600 người Úc mỗi năm và có thể chữa trị được. Bệnh ung thư máu xem ra lại rất thông thường, có khi phải chữa trị lâu dài nên tại Úc có lập ra Leukemia Foundation để giúp đỡ tinh thần và vật chất cho bệnh nhân cùng gia đ́nh, cùng lúc đeo đuổi việc tra cứu thêm phương pháp chữa trị hiệu nghiệm hơn. Theo đà tiến hóa của khoa học, ung thư máu được trị bằng chemotherapy (thuốc), hay radiology (quang tuyến X), hoặc bone marrow transplant (ghép tủy) hay nhiều khi bằng phương pháp tổng hợp. Phương pháp chemotherapy lại có nhiều công thức, được thay đổi thường xuyên khi có thêm kết quả trị liệu từ những người t́nh nguyện trong khi trị bệnh. Chemotherapy và radiology diệt các bạch huyết cầu và tủy giúp tái sinh sản máu.
 

Biết rằng phải chữa trị dài hạn, nên họ đă cho gắn một bộ 3 giây nối liền với mạch máu trên ngực, gọi là Hickman. Có giây để vào thuốc, có giây để lấy máu và bộ giây này thay thế ống canulet để khỏi thay đổi mỗi đôi ba ngày, tránh việc nhiễm trùng. Sau 2 tuần đầu chữa trị, thử nghiệm máu cho thấy bạch huyết cầu đă bị diệt, từ con số 82 phần ngàn nay chỉ c̣n lại 0.3. Hệ thống miễn nhiễm v́ vậy đă tiêu tan. Gia đ́nh và bạn bè thăm viếng đều phải mang áo mưa và mặt nạ che mũi, để tranh mọi nhiễm trùng có thể xảy ra. Ngày nào cũng bị xin tí huyết, khi nhiều khi ít; nhiều là mỗi khi nhiệt độ lên đến 38 C hoặc cao hơn. Có đêm bị sốt đến 40 độ và chuyên viên đến đè lấy máu ngay, bất luận ngày đêm v́ máu trong lúc này thể hiện đúng triệu chứng trong người. Máu được lấy để liên tục theo dơi và thử nghiệm tiến triển của bạch huyết cầu. Kết quả sau 1 tuần là tủy xương của tôi đă sinh sản bạch huyết cầu (tốt) trở lại lên 0.6, rồi tuần sau 1.2, 2.3... phần ngàn: đó là triệu chứng tốt. Người khoẻ mạnh có số bạch huyết cầu tử 3 đến 7 phần ngàn. Họ cũng lấy mẫu tủy xương bằng ống chích to gấp mấy lần loại ta thường thấy, đưa thẳng vào xương sống, chỉ với thuốc tê, để lấy tủy và thử nghiệm.
Nhiều đêm không ngủ được v́ chứng ho không dứt. Khi vừa chợp mắt lại bị tốc dậy v́ y tá đến mỗi 4 giờ để đo áp xuất, nhiệt độ và nhịp tim. Ban ngày ngủ chập chờn, thức ăn không buồn nuốt nên sức lực tiêu hao rất nhanh. Tuy vậy tôi đă không mất niềm tin và hy vọng. Mọi người đến thăm viếng đều dặn ḍ bệnh trầm kha này cần phải có ư chí tích cực để phấn đấu và hy vọng đến ích lợi của ảnh hưởng tâm sinh lư mà bớt bệnh. Dù sao, tôi cũng cố gắng giữ kinh sáng, tối, khi nằm, khi ngồi, khi quỳ và dâng mọi đau đớn để "trừ tội đời" cũng như ghi làm Palanca cho Phong Trào.
 

Hơn 1 tháng trôi qua với nhiều loại trụ sinh được thử, kể cả thuốc trừ lao, cơn ho của tôi không suy giảm, buộc ḷng bệnh viện phải lấy mẫu mô (biopsy) của phổi để xét nghiệm cho đúng bệnh. Trong thuốc mê, một ống được soi vào bên hông để lấy mẫu mô và 2 tuần sau, khám nghiệm cho biết có 1 loại nấm mọc trong phổi và cho thuốc kháng đến nay vẫn c̣n phải uống. Ngày ngày phải nuốt trên 10 thứ thuốc, chưa kể các loại trụ sinh liên tục được đưa vào cơ thể... nhớ lại mà ớn.
Cơn ho rồi cũng giảm được từ từ nhưng phương thuốc cực mạnh chemotherapy đă bắt đầu tạo ảnh hưởng ngược cho cơ thể: tóc rụng, da khô, gan lở, tim đập lung tung, phổi ngập nước, bụng chướng, phù chân, áp xuất thấp, tắt tiếng, sưng thanh quản... (nay họ đă quản chế được chứng nôn mửa). Thế là thuốc, rồi lại thuốc bị uống, bị tiêm vào để chữa "từng" phản ứng ngược, do những vi khuẩn trong cơ thể thừa lúc hệ thống miễn nhiễm bị kiệt quệ hoàn toàn đă thức dậy sau giấc ngủ dài để phá hoại. Những vi khuẩn này đều có trong mỗi người chúng ta nhưng ai trời cũng cho một ít kháng thể để ru ngủ chúng nó. Đến tuổi già khi hệ thống miễn nhiễm yếu đi hay trong trường hợp của tôi "bị diệt đi" th́ sanh cớ cho chúng nó trở giấc tung hoành. Tệ nhất là nước ngập trong phổi gây kích thích cơn ho.
 

Sau 2 tháng, tôi bắt đầu thấm cảnh vô công rỗi nghiệp và mất tinh thần v́ bịnh t́nh kéo dài. Khi tôi đă bớt ho và nhiệt độ không c̣n lên mỗi khi hoàng hôn xuống, bác sĩ quyết định cho tôi về nhà vào đầu tháng 12 để thay đổi không khí trước khi trở lại chữa chemotherapy lần thứ 2 cho chắc ăn.
 

Trong 2 tuần kế đó, họ gửi tôi đi lấy CT Scan và tái khám với bác sĩ chuyên khoa về nhiễm trùng. X-ray chỉ thấy những dấu mờ nhưng h́nh họa CT scan cho thấy rơ phổi bên mặt bị nhiều nước đóng từng túi, cơn ho trở lại nặng hơn và nhiệt độ tự dưng tăng lên gần 39 độ. Tôi đă được gọi tái nhập viện. Việc đầu tiên là chữa trị bằng một loạt những thứ thuốc trụ sinh mới và thăm ḍ ultrasound để định rơ vị trí túi nước lớn nhất trong phổi. Họ đă gắn ống vào lưng chuyền vào trong phổi để rút ra hơn 1 lít trong ṿng ít ngày. Sau đó quyết định phải mổ v́ không thể nào gắn cả chục ống vào lưng được. Noel buồn: nằm trên giường bệnh mà nhớ đến những thánh ca anh chị em hát vọng Chúa Giáng Sinh. Khắp bệnh viện đều trang hoàng lộng lẫy, nhưng tuyệt nhiên không nghe được bài thánh ca nào. Ca mổ sau Noel đă cắt một đường dài chỉ có... 25 phân sau lưng để rạch các túi nước trong phổi. 4 ống được gắn vào lưng để liên tiếp một tuần tháo ra số nước c̣n đọng lại. Tuần lễ đau đớn nhất kéo dài qua Tết Tây. Tôi cảm thấy khỏe nhiều khi nước trong phổi được lấy ra. Cơn ho cũng giảm nhiều. An ủi tích tụ ấm ḷng khi được anh chị em Cursillistas đến thăm trong lúc này. Cảm động nhất là sự ân cần của các cha và sự hiện diện của chủ tịch Tiểu bang và Liên Bang cũng như các cựu chủ tịch của Phong Trào
Nhờ lời cầu nguyện không ngừng nghỉ của anh chị em Cursillistas, của họ đạo, của bạn bè gần xa và quyết sức can đảm phấn đấu, tôi đă phục hồi thật nhanh: các vết mổ đă lành liền trong ṿng một tuần trước sự ngạc nhiên kỳ thú của các Bác sĩ. Tạ ơn Chúa.
 

Rồi 3 tháng vụt qua, sau khi vết mổ đă thực sự lành và tiến triển của máu tốt đẹp, nhiệt độ không c̣n tăng, bác sĩ tha... cho tôi nhà về dưỡng bệnh và mỗi tuần trở lại nhà thương để thử máu và theo dơi. Bộ giây Hickman được thông và tẩy trùng hàng tuần thế mà.... Lúc này tôi đă mất 13 kg, đầu trọc tóc và nếu h́nh dạng tiều tụy trông không giống Đạt Lai Lạt Ma th́ chắc cũng gần giống như Gandhi chớ chẳng chơi.
 

Ba tuần sau khi về nhà, nhờ sự chăm sóc của hiền thê, tôi lấy lại sức khá nhanh. Một ngày nọ, cơn sốt tự nhiên kéo về, tay chân bỗng giựt run như bị kinh phong và cơ thể chỉ trở lại êm thắm khi uống vài viên thuốc Panadol. Biết là có chuyện chẳng lành v́ cả ngày hôm đó triệu chứng trở lại những 3 lần. Gia đ́nh bèn tức tốc đưa tôi trở lại bệnh viện và họ khám phá ra 1 trong 3 giây của bộ Hickman bị nhiễm trùng nên hành cơ thể như vậy. Thuốc, rồi lại thuốc để trị vi khuẩn nhiễm trùng. V́ máu tiến triển khả quan nên họ lấy bộ Hickman ra và quyết định không cần chữa chemotherapy lần thứ hai, kẻo sinh ra nhiều biến chứng nữa.
 

Một tuần sau, tôi trở về với gia đ́nh và tiếp tục dưỡng bệnh. Nhờ những lời cầu nguyện liên tục của quư anh chị em, các cha đến thăm viếng và xức dầu thánh những 4 lần (nhưng hên quá chưa có cha nào mát tay!), chịu Ḿnh Thánh Chúa mỗi tuần và nội lực phấn đấu cùng tập dượt thân thể, tôi đă phục hồi thật nhanh và nay đă đi làm việc trở lại cũng như sinh hoạt một số việc Cộng đồng bỏ dở gần 5 tháng. Nhiều người trách cứ là bệnh th́ bỏ hết đi, tuy nhiên tôi cùng một số anh em khác lại nhận thức là cần phải lấy đà sinh hoạt lại b́nh thường nhưng từ tốn th́ mới tạo được sức khoẻ trở lại.
 

Tôi đă cảm nghiệm ǵ khi qua cơn bệnh này? Tôi chỉ là con số không trước mặt Chúa. Ngài đă ban cho tôi tất cả: tiền tài, danh chức, sức khoẻ và trong khúc ngoặc này, Ngài đă lấy lại tất cả, để lại trong tôi nỗi niềm khiêm cung, tùy thuộc hoàn toàn vào quyết định quan pḥng của Ngài. Tôi đă cảm thấy ḿnh nhỏ bé, vô tích sự với bàn tay trắng nếu không có hồng ân Chúa ban cho.
 

"Không có Người, tôi không là ǵ cả; nhưng với Người, tôi có thể làm được mọi sự, nhờ Đức Kitô, Đấng ban sức mạnh cho tôi" (Philipphê 4,13).
 

Lời người mẹ quá văng c̣n vang vọng đâu đây: 'Ở đời, con hăy nh́n xuống v́ con c̣n được phước hơn biết bao nhiêu người'. Trong thời gian ở bệnh viện, tôi đă thấy những người khiếm tật ngồi xe lăn bên cạnh người mẹ sầu khổ; tôi đă thấy những người không c̣n tay chân; tôi đă thấy những đứa trẻ c̣n thơ nhưng thân thể đă tật nguyện suốt đời; tôi đă thấy những người liệt giường với giây nhợ chằng chịt và mày mặt như không c̣n sức sống... Tôi vẫn c̣n may mắn hơn quá nhiều người! Tạ ơn Chúa.
 

Và tôi đây, Chúa đă đưa tôi qua khỏi một căn bệnh hiểm nghèo trầm trọng như gửi cho tôi một thử thách. Xin hăy cùng tôi tạ ơn Ngài mỗi giây phút cùng nhịp với hơi thở Ngài ban cho chúng ta trên dương thế. Tuy bác sĩ phỏng đoán tôi sẽ b́nh phục trăm phần trăm, nhưng xin phó thác trong tay Chúa, v́ mỗi ngày được sống là một hồng ân.
 

Sự việc xảy ra lần thứ nhất trong đời, như một cơn mê nhưng không kém một ác mộng.
 

"Lầu Năm" vẫn c̣n đó, ám ảnh thường khi nhưng hồi tưởng lại phải gọi đó là "Nằm Lâu!"
 

Sóng Triều