HY VỌNG

 

MYMY
 

Có ai có thể tồn tại trên trần thế khi cuộc đời không c̣n mảy may hy vọng? Nhiều người đă và đang băn khoăn khắc khoải khi phải đối diện với thực tại phũ phàng: Cuộc đời đi vào ngơ cụt, bế tắc, không lối thoát. Nhưng...... Không nh́n thấy ánh sáng cuối đường hầm tăm tối, phải chăng là vô vọng hoàn toàn? Chạm trán với khó khăn trùng trùng trong cuộc sống từng ngày, nhưng phải chăng đă cùng đường bí lối, không thể thoát ra được? Bao nhiêu nhiêu khê, gian nan, thử thách cùng thất bại ê chề, nhưng liệu đó có phải là cuối cùng của một định mệnh chăng?
 

Những ngày liền sau Thứ Sáu Tuần Thánh đầu tiên năm ấy, các môn đệ của vị Thầy khả kính đă bàng hoàng, hốt hoảng, nản ḷng, thối chí và lo sợ tột cùng chỉ v́ bao hy vọng tan thành mây khói, cộng thêm áp lực ngàn cân khi đe dọa bị bắt bớ, bị cầm tù, bị kết án tử như Thầy ḿnh có thể ập đến bất kỳ lúc nào? Trước ngày cuối cùng trên trần thế của Đức Kitô, những người này bỏ mọi sự theo Thầy với hy vọng tràn trề: Thầy sẽ thật vĩ đại, sẽ chinh phục Israel, sẽ chiến thắng quân thù, sẽ giải phóng dân tộc... sẽ làm cái này cái nọ... Bao lời giảng huấn đầy quyền năng, cộng thêm bao phép lạ cả thể họ chứng kiến tận mắt đong cho họ đầy hy vọng... Họ hoàn toàn không biết rơ Thầy ḿnh sẽ làm ǵ, rồi ḿnh sẽ ra sao... Nhưng họ vui lắm. Họ sống trong hy vọng. Cuộc sống họ trần ngập hy vọng.
 

Thế rồi, hy vọng của họ đă trở thành tuyệt vọng hoàn toàn. Có thể nói như thế. Họ tụm năm tụm ba, họ đóng kín cửa, v́ sợ... Họ bỏ nơi nguy hiểm, nơi có thể bị bắt bớ, bị cầm tù, bị kết tội... để rồi lủi thủi trên đường về quê chắc để đuổi gà cho vợ... Có người nản chỉ tách khỏi Cộng Đoàn để đánh mất cơ hội gặp gỡ Đấng Phục Sinh hiện ra với các Tông Đồ khác, bạn bè của ḿnh... Tất cả chỉ v́ hy vọng của họ đă trở thành tuyệt vọng.
 

May mắn thay những người này chỉ dừng lại ở cảm giác tuyệt vọng, chứ không lún sâu hơn trong đường u tối, bằng không bao thảm cảnh hăi hùng, bi đát có thể diễn ra: Tự tử, bạo động gây án, trả thù kẻ đẩy họ vào con đường tuyệt vọng... Họ chỉ sống với tâm trạng bàng hoàng hoảng hốt, lo âu, buồn phiền, nản ḷng, thối chí... chứ không gây bất lợi hoặc tai hại cho người khác... có chăng chỉ hại chính bản thân họ, v́ họ không c̣n hy vọng...
 

Hy vọng đúng là một trong các yếu tố quan trọng bậc nhất cho cuộc đời này. Thiếu hy vọng c̣n đỡ. Mất hy vọng hoàn toàn thực đáng quan ngại. Một nhà nghiên cứu luật h́nh sự cho thấy các phạm nhân nói chung trong các nhà tù nếu c̣n hy vọng được thả vào một ngày đẹp trời nào đó th́ những người này hầu hết cố gắng tối đa để làm lại cuộc đời. C̣n những người không biết ḿnh có c̣n được hít thở lại không khí bầu trời tự do nữa không th́ chỉ khoảng 30 phần trăm cố gắng thăng tiến cuộc sống trong các trại giam hoặc các nhà tù. C̣n những người bị kết án chung thân hoặc có ngày rơ ràng đợi chờ lưỡi hái tử thần th́ những người này thập phần nguy hiểm. Đại đa số những kẻ thuộc thành phần tuyệt vọng này hoặc t́m mọi cách tự kết liễu, hoặc trở thành những phần tử có thể gây hại cho người xung quanh bất cứ lúc nào. Tuyệt vọng dẫn họ vào con đường quẩn trí, điên rồ, và nguy hại.
 

Hai ngàn năm trước, những môn đệ theo Thầy Giêsu tưởng chừng là tuyệt vọng. Nhưng... hy vọng từ từ ló dạng. Họ thực ra chỉ t́m lại được hy vọng trong ánh sáng Phục Sinh của Đức Kitô mà thôi. Hy vọng được nhen nhúm, mới đầu lờ mờ, mong manh khi nghe nói đến tảng đá lớn bít cửa mồ được lăn ra; Hy vọng tăng dần khi biết rằng mộ trống; Càng hy vọng hơn khi nghe biết có thiên thần hiện ra; Rồi hy vọng tăng gấp bội khi chính mắt họ gặp gỡ Thầy Chí Thánh, người họ đặt hết niềm tin vào; Và rồi hy vọng ấy vươn dậy mănh liệt để sau cùng biến thành sức mạnh không thể tưởng tượng chính là khi các môn đệ của Thầy Chí Thánh nhận lănh b́nh an và sức mạnh Thánh Thần... Hy vọng trở thành cuồng phong cuốn cuộc đời những người tưởng chừng không c̣n nhựa sống xông vào chiến trường loan báo Tin Mừng Phục Sinh. Không có ǵ trên thế gian này có thể ngăn cản ngọn cuồng phong băo tố này: Đe dọa ư? Chửi bới ư? Trục xuất khỏi đền thờ ư? Bắt bớ ư? Cầm tù ư? Đánh đập ư? Tra tấn ư? Kết án tử ư? Giảo quyết ư? Hành h́nh ư?... Đă sao? Không một thế lực nào có thể ngăn cản hoặc dập tắt được ngọn lửa bừng bừng trong tâm khảm các đấng theo chân Thầy Chí Thánh... Hy vọng tràn trề vào Thầy Chí Thánh đă nảy sinh ngọn lửa thần thiêng ấy. Và ngọn lửa đă lan toả khắp cùng bờ cơi trái đất, vượt không gian đă đành, vượt cả thời gian nữa.
 

Đến thời chúng ta, ngọn lửa ấy đang lan rộng và đốt nóng tâm hồn cùng cuộc sống của bao Cursillistas... Tin mừng Phục Sinh đem lại hy vọng tràn trề. Hy vọng một trời mới, một đất mới, không chỉ trong cuộc sống mai hậu, nhưng ngay trong cuộc sống nhân thế này. Cuộc sống từng ngày với Tin Mừng Phục Sinh được trổ hoa, kết trái.
 

Để hưởng niềm vui Phục Sinh đem lại hy vọng tràn trề như thế, các Tông Đồ tiên khởi thời xưa đâu làm ǵ ngoài việc lắng nghe. Họ lắng để nghe được tiếng Thầy Chí Thánh. Họ lắng để nghe được tiếng gió Thần Khí thổi xuống trên họ. Họ lắng để nghe được tiếng mời gọi yêu thương cộng tác đem Tin Mừng đi khắp đó đây. Họ lắng nghe với đôi tai tinh thần chân thành. Họ lắng nghe với đôi tai đầy thương mến của trái tim rộng mở. Họ lắng nghe với đôi tai tâm hồn đơn sơ chất phát. Họ lắng nghe với đôi tai sung măn đầy nhiệt huyết của dấn thân phục vụ vô vị lợi. Họ lắng nghe với đôi tai qủa cảm luôn t́m cách thăng tiến cuộc sống từng ngày.... Chính tinh thần lắng nghe đầy chăm chú đă giúp họ đong đầy hành trang hy vọng đem Tin Mừng Phục Sinh đến muôn dân.
 

Để tràn ngập hy vọng như họ, chúng ta cũng cần sắm cho ḿnh tinh thần lắng nghe ấy. Chân thành mở đôi tai cửa ḷng, cửa tâm hồn, cửa trái tim để tiếng Chúa tràn vào và thắp sáng trong ta ngọn lửa hy vọng đem nhựa sống cho chính ḿnh và cho người quanh ta. Lắng nghe với đôi tai rộng mở sứ điệp Phục Sinh sẽ ngự trị, sẽ chiếm lănh, sẽ chinh phục, sẽ triển nở khắp nơi. Và từ đây hy vọng một cuộc đời tươi đẹp sẽ ngự trị ngay cơi thế này trong khi ta mong ngóng ngày hồng phúc ngập đầy ánh vinh quang Phục Sinh Thiên Quốc.