SỐNG HY VỌNG

 

James Phùng Ngọc Thanh
 

Anh chị c̣n nhớ bài Rollo vỡ ḷng đầu tiên trong Khóa Ba Ngày? Đó là Rollo Lư Tưởng, Trong Rollo này đưa ra h́nh ảnh của người thả diều t́m hướng gió, bằng cách tung lên trời một nắm lá khô, khi nh́n những chiếc lá bay theo hướng gió, người thả điều biết con diều của ḿnh bay về hướng nào. Và cũng tương tự như vậy, để định hướng "con diều" cuộc đời ḿnh trôi dạt về hướng nào, ta cứ nh́n vào cách xử dụng tiền bạc, thời giờ của ḿnh th́ sẽ nhận biết được Lư Tưởng của ta đang nghiêng về chiều hướng nào. (Rollo LT)
 

Tại sao chủ đề hôm nay nói về: "Sống Hy Vọng" nhưng lại mở đầu bằng lư tưởng. Xin thưa, v́ lư tưởng là kim chỉ nam, là bàn đạp để từ đó chúng ta đặt niềm hy vọng tiến lên. Một khi đă có lư tưởng ta đặt hết niềm hy vọng vào, rồi từ đó cố gắng đạt cho kỳ được mục đích của ḿnh.
 

Trở lại niềm tin tôn giáo, phần đông chúng ta theo đạo từ khi c̣n nhỏ, lớn lên được cha mẹ và Giáo Hội dạy dỗ hướng dẫn. Cũng có những anh chị mới gia nhập vào đạo. Nhưng cho dù theo đạo từ lâu hay mới theo, th́ lư tưởng của chúng ta vẫn là bước theo Chúa Giêsu Thầy Chí Thánh, và niềm hy vọng sẽ được sum họp với Chúa trên nước hằng sống với Người.
 

Như vậy, phải làm ǵ để đạt được hy vọng đó? Không có một sự thành công nào lại không có sự cố gắng, hy sinh, nhẫn nại. Nhất là những việc làm đem lại điều tốt lành thánh thiện, th́ cái giá phải trả lại càng cao hơn nữa. Nhưng đôi khi đức tin chúng ta chưa đủ, nên thường có cái nh́n sai lạc về t́nh thương của Chúa, trả giá những việc tông đồ bác ái làm để mong Chúa trả công, nên nghĩ rằng phải làm những việc to lớn, th́ mới có thể đạt được niềm hy vọng, không để ư đến những công việc b́nh thường trong đời sống hằng ngày, cũng có thể giúp đạt tới niềm hy vọng đời sau, như gương "Con Đường Nhỏ Bé" nên thánh (Little Way to Holiness) của Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Cả cuộc đời ngắn ngủi 24 năm của Thánh Nữ nơi trần thế, với thể chất yếu đuối bệnh tật, Thánh Nữ chỉ có thể làm được những việc nhỏ, nhưng Ngài đă làm với hết cả ḷng yêu thương và sự hiến dâng sâu sắc lên Thiên Chúa. Sau khi Ngài qua đời chưa tới 30 năm, ĐTC Pius XI tôn xưng Ngài lên bậc hiển thánh và sau đó Ngài được tôn phong lên hàng Thánh Tiến Sĩ của Giáo Hội.
 

Thế hệ ông cha chúng ta được dạy về một Thiên Chúa uy quyền ghê gớm và tôn kính tuyệt đối, là vị vua thưởng phạt công minh: với lửa luyện tội, nhất là h́nh phạt lửa hỏa ngục kinh khiếp đời đời kiếp kiếp không hề tắt v.v.. Giáo lư này được truyền sang đời chúng ta đă gây nên nỗi ám ảnh, và h́nh dung ra một Thiên Chúa chỉ có h́nh phạt mà không có ḷng thương xót, làm ai cũng khiếp sợ! V́ nỗi ám ảnh này nên ráng "giữ đạo" để khỏi sa hỏa ngục, như một người làm công để chờ được chủ trả công.
 

V́ vậy, không nhận ra Thiên Chúa là người cha nhân từ, luôn đồng hành và hiện diện nâng đỡ chúng ta trong mọi nơi mọi lúc. Ngài c̣n hiện diện qua những người người đau yếu, bệnh tật, khốn khổ, qua những người nghèo khó cô đơn v.v..
Tâm trạng của chúng ta chẳng khác ǵ tâm trạng của hai môn đệ trên đường đi Em-mau, khi ḷng của hai ông tràn ngập những nỗi hoang mang, buồn chán, thất vọng. Nên họ không nhận ra người cùng đồng hành với họ chính là Chúa Giêsu phục sinh. Măi đến khi được Chúa dùng Sách Thánh để giải thích với các ông về Người, làm cho ḷng các ông bừng sáng lên niềm hy vọng, rồi qua cử chỉ bẻ bánh, lúc đó mắt các ông mở ra nhận biết Ngài. Khi niềm hy vọng trong ḷng các ông dâng cao, các ông không c̣n lo sợ cho dù trời đang tối vẫn lên đường trở về Giêrusalem, với ḷng đầy hân hoan và tràn trề hy vọng.
 

Cũng giống như hai môn đệ trên đường Em-mau được nghe lời Chúa, chúng ta cũng may mắn được sinh hoạt trong phong trào, có các bài chia sẻ học hỏi và những lời giảng dạy của các cha Linh hướng, giúp hiểu biết về Giáo Hội về Thiên Chúa và c̣n được phúc gọi Chúa là Thầy Chí Thánh. Nhờ học hỏi, chúng ta biết được t́nh thương của Chúa và vai tṛ của người giáo dân trong Giáo Hội, cũng như phải "sống đạo" thực hành Lời Chúa dạy, chứ không chỉ "giữ đạo". Khi thực hành Lời Chúa, là chúng ta đang xây đắp niềm hy vọng tiến lên với Chúa.
 

Nhưng khi làm những việc bác ái, đạo đức, chúng ta nên làm với thái độ nào?
Câu chuyện: "Ḷng Nhân Từ Của Người Cha" trong Tin Mừng Thánh Luca đoạn 15 từ câu 11 đến câu 30. Khi người con cả nổi giận nói với người cha: "Cha coi, đă bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy một con dê con, để con ăn mừng với bạn bè." Người con cả ở với cha, làm mọi công việc, nhưng anh làm với thái độ của một người làm công, để được chủ trả công! Chứ không phải những công việc anh làm, phát xuất từ ḷng yêu mến cha ḿnh. Nhiều khi chúng ta xây đắp hy vọng theo vết chân của người con cả, trả giá với Chúa khi làm các việc bác ái tông đồ, với mục đích trông chờ Chúa trả công sau này.
 

Thử hỏi trong chúng ta có ai cho rằng: ḿnh đă đền đáp đủ công ơn sinh thành dưỡng dục và ḷng yêu thương của cha mẹ? Nhất là khi các Ngài không c̣n nữa! Nếu chúng ta đem những công việc ḿnh làm, để trả giá lại ḷng yêu thương của Chúa, thật ra không có công trạng nào có thể đền đáp lại cho xứng đáng. V́ t́nh yêu, chỉ có thể dùng t́nh yêu đáp lại, mà t́nh yêu th́ vô bờ bến, vô cùng tận!
 

Như vậy, làm sao để có thể sống hy vọng thật sự? Xin thưa, có một cách đào luyện, để giúp cho chúng ta có được niềm hy vọng thật sự, đó là: Sùng Đạo, Học Đạo và Hành Đạo. Chính phương pháp này, nếu kiên tŕ áp dụng đúng sẽ bảo đảm được niềm hy vọng. Trong phong trào có rất nhiều anh chị đang áp dụng phương pháp này, chính tôi cũng đă và đang áp dụng vào cuộc sống ḿnh mỗi ngày, xin được mạn phép vắn tắt thêm.
 

Chúng ta yêu mến Chúa qua sùng đạo, một khi yêu mến Chúa thật sự, điều hẳn nhiên sẽ đến là muốn t́m hiểu, muốn biết về Chúa người ḿnh đă yêu mến, qua học đạo. Nhờ học đạo t́m hiểu sẽ biết được Chúa muốn ǵ? Một khi thật sự yêu mến Chúa và biết được Chúa muốn ǵ, th́ việc kế tiếp một cách tự nhiên sẽ đến, là thực hành điều Chúa muốn, đó là hành đạo. Lúc đó ta sẽ không c̣n đắn đo trả giá, mong chờ Chúa trả công. Nhưng làm v́ ḷng yêu mến Chúa, làm v́ muốn đẹp ḷng Chúa mà thôi. Một khi chúng ta đền đáp lại t́nh yêu của Chúa bằng chính t́nh yêu của chúng ta, Chúa nhất định sẽ không bao giờ thua, v́ t́nh yêu th́ vô bờ bến, vô cùng tận, Ngài sẽ ban cho ta b́nh an và hy vọng. Khi đă có b́nh an trong tâm hồn và hy vọng, ta mới có thể đem b́nh an và hy vọng đến cho người khác được. V́ chúng ta không thể cho cái mà ḿnh không có.
 

Chúng ta là những người con Chúa được tái sinh qua Phép Rửa, như lời giải thích của Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI vào tối Thứ Bảy Tuần Thánh 2008, hôm Ngài cử hành Lễ Vọng Phục Sinh, tại Đền Thờ Thánh Phêrô cùng với 20 vị Hồng y và hơn 10,000 tín hữu, ĐTC nói: "Phép Rửa không phải chỉ là một sự tẩy rửa hay một sự thanh tẩy, và cũng không phải đơn thuần là một sự đón nhận vào cộng đoàn. Đó là một cuộc tái sinh, một khởi đầu mới của sự sống... để chúng ta có thể sống kết hợp với Người và sống cho tha nhân". Như vậy Chúa đă ban cho chúng ta có sẵn niềm hy vọng sống động, phần c̣n lại chúng ta làm sao để hy vọng đó trở thành sự thật. Đó là hy vọng được sống lại trong ngày sau hết và được cùng sum họp với Chúa trên cơi hằng sống với Người, là điều cùng đích mà mọi người con Chúa đều mong ước.